Vừa có tí buồn ngủ, chợt nghe giọng Bàn Tử khẽ hỏi Phan Tử: “Đại Phan, nói thật đi, nếu bọn mình đến đó rồi, ông Ba của ông không có đó, vậy tính làm sao?”
Phan Tử nói: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tôi đương nhiên phải đi tìm, cậu nghĩ đến việc này làm gì?”
Bàn Tử nói: “Ông đây đến chỗ này là để phát tài, không phải để chùi đít cho ông Ba nhà ông. Ông Ba ông bây giờ đang hành động theo một kế hoạch, phá hỏng việc này, Tiểu Ngô tỉnh lại Bàn gia tôi còn phải đi chăm sóc cho tâm tình cậu ta thì không nói, nhưng giờ không nói không được ấy. Tôi dại mồm nói chứ, nhỡ mà ở đằng trước kia, ông Ba ông không còn, vậy tôi cầm trang bị tôi được chia, tự tôi làm việc của tôi, rừng này rộng thế, tôi không theo ông đi tìm bọn họ đâu.”
Phan Tử cười lạnh: “Giải tán à? Cánh rừng này quỷ quái dị thường, chúng ta còn chưa gặp phải vấn đề gì, chứ nhỡ gặp vấn đề thì một mình cậu ứng phó sao. Huống hồ bên ngoài là sa mạc mênh mông mấy trăm ki lô mét, cứ coi như cậu mò được đồ mà còn sống ra ngoài, một mình thì có vượt nổi sa mạc không?”
Bàn Tử cười một tiếng, không nghe, bảo: “Bàn gia nhà ông là nhân vật cỡ nào chứ? Những việc này ông đây đều có tính toán cả rồi, nói sớm với ông một tiếng thôi, để ông khỏi phải lo lắng.” Có điều, nghe giọng điệu anh ta thì hình như đã có định liệu trước việc này rồi.
Phan Tử lắc đầu, thở dài nói: “Chuyện này ông đây chả miễn cưỡng. Nhà cậu cầm trang bị rồi, đi thì tùy, có điều, đừng trông mong gì lúc gặp chuyện thì tụi này sẽ tới cứu, tụi này mò được đồ thì cũng đừng mong sẽ được chia phần nào.”
“Ông lại dọa tôi, ông không biết tiếng tăm tôi, dọa người, Bàn gia chính là tổ tông đấy.” Bàn Tử nói: “Bàn gia tôi đã nghĩ ra từ lâu rồi, ông Ba ông lần này đến đây, vốn không phải là tới mò minh khí, nếu mò được đồ tốt, ông đây chỉ có thể ăn lẻ, giống như Tiểu Ca ấy, chơi trò mất tích, hai lần trước cậu Tiểu Ca đó cũng quăng tụi mình đi còn gì, không chừng mò được món gì béo bở mà bọn mình không biết ấy.”
Tôi nghe xong thì thực sự không kìm được mà cười phì, nghĩ thầm tôi đây có thể khẳng định, Muộn Du Bình bỏ rơi chúng ta không phải vì tiền đâu.
Bàn Tử thấy tôi không ngủ, thì không nói nữa, chỉ bảo: “Người lớn nói chuyện, trẻ con nghe cái gì, đi đi đi đi, đi ngủ của cậu đi.”
Tôi cứ có cảm giác Bàn Tử biết tỏng tôi giả vờ ngủ rồi, những lời này chắc hẳn là nói để tôi nghe, nhưng tôi không biết anh ta định bày tỏ ý gì đây, hình như là đang nhắc nhở tôi về chuyện lần nào Muộn Du Bình cũng biến mất, lẽ nào anh ta chú ý thấy cái gì rồi, muốn nói với một mình tôi à?
Nhưng mà trong tình huống này, tôi không thể tách ra khỏi Phan Tử, chỉ có thể ngồi im không tỏ vẻ gì, chờ cơ hội. Với cả, tôi thực sự quá mệt mỏi rồi, không còn hơi sức đâu mà suy nghĩ những chuyện phức tạp này.
Khi mọi người rơi vào tĩnh lặng, tôi dựa vào một cành cây bên cạnh, dần dần bình tĩnh lại, rồi ngủ say như chết, ngay cả ngủ như thế nào cũng chẳng biết.
Trong lúc này có nằm mơ một chút, nhưng giấc ngủ quá nặng, trong mơ cũng chỉ thấy mơ mơ màng màng. Không biết ngủ bao lâu rồi nữa, khi tôi tỉnh lại, phát hiện xung quanh sương mù nhạt bớt đi nhiều, lại nhìn đồng hồ, mới ngủ được chưa đến ba tiếng đồng hồ.
Ngủ khá ngon, tinh thần lập tức hồi phục không ít, nhưng cơ thể thì vẫn đau nhức ê ẩm như bị rỉ sét vậy, xem ra còn gay go hơn cả lúc nãy, tôi cũng tưởng sau này không còn hiện tượng cơ bắp đau nhức như thế nữa, nào ngờ vẫn là không thoát được.
Tôi hoạt động thư giãn gân cốt một chút, cảm thấy khá hơn, liền nhìn thấy Bàn Tử ngồi ở bên kia, nghển cổ nhìn lên một cái cây. Không thấy Phan Tử ở quanh đây.
Tôi lấy làm lạ, hỏi: “Phan Tử đâu rồi?”
Bàn Tử liền ra hiệu đừng nói gì cả với tôi, chỉ chỉ trên cây.
Tôi ấn thắt lưng của mình, chịu đựng cơn đau nhức khắp người, đi đến bên cạnh anh ta mà ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trong sương mù đã có thể nhìn thấy lờ mờ cái bóng của mặt trăng, trên cây hình như có người, hình như là Phan Tử đã leo lên cây rồi.
Tôi hỏi chuyện gì xảy ra thế? Sao thằng cha này lại học bọn khỉ, thích nghỉ ngơi ở trên cây rồi? Bàn Tử khẽ nói: “Vừa có động tĩnh gì đó, anh ta trèo lên xem.”
Chưa kịp dứt lời, từ trên cây vang lên tiếng suỵt, ý bảo chúng tôi im.
Chúng tôi vội vàng im lặng tập trung, nhìn anh, đợi mãi một hồi, mới thấy Phan Tử giơ tay ra hiệu cho bọn tôi, bảo bọn tôi lập tức lên cây.