Tôi nắm lấy cái bật lửa, không nhịn nổi nữa, run như con cầy sấy mà quay đầu lại, dùng hết sức lực đánh viên đá lửa lên.
Roẹt một tiếng, tia lửa tóe ra, rồi trước mắt lại là một màn đen kịt. Nhưng cảnh tượng kia đã khắc rõ như in vào trong óc tôi.
Cấm Bà! Tôi lập tức biết ngay tại sao cơ thể mình lại có cái phản ứng này rồi. Chó má thật, trong này có một con Cấm Bà!
Đầu óc tôi bỗng trống rỗng, tỉnh táo cái mẹ gì đều bay biến sạch sẽhết. Tôi thét lên một tiếng quái đản rồi bỏ chạy như điên, mặc kệ hếttất cả, lao thẳng vào trong bóng tối. Trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ,chính là phải chạy ngay ra khỏi chốn này.
Chưa chạy được bao nhiêu bước, thật sự đấy, cả người tôi đã đâm sầmvào vách tường. Cú lao đó có lực va chạm như của kẻ đâm đầu vào tường tự sát. “Bịch” một tiếng, tôi ngã ngửa ra trên đất, lúc đứng lên thì chợtnghe trên đỉnh đầu có tiếng “leng keng leng keng” xộc thẳng đến chỗ tôi. Mặc kệ lỗ mũi mình ròng ròng máu, tôi bò dậy theo cảm giác tìm cái cổng tò vò ban nãy vừa đi vào, lần nữa lao vọt đến đó.
Lần này thì tôi đã khôn ra rồi. Tôi duỗi tay ra đằng trước, một mạchsờ soạng rồi xông ra ngoài, dựa vào trí nhớ mà vọt đến hành lang, sau đó lần theo tường phi tới lối ra, rồi lại xông vào trong bóng tối, sờsoạng loạn xạ muốn tìm đến đầu cầu thang.
Thế nhưng trong một nơi tối om mà muốn lần ra cái cổng tò vò kia thìthật quá khó khăn. Tôi sờ soạng cả buổi mà đến cái vách tường còn chẳngsờ thấy. Lần lần mò mò, tôi đột nhiên vấp phải cái gì đó, gần như ngãsấp xuống. Tôi quờ quạng ra đằng trước một lát, nhoài người lên, lập tức liền biết ngay là mình đã vấp phải cỗ quan tài bằng đá.
Tôi tỳ vào cỗ quan tài đá, muốn đứng dậy, nhưng trong lúc tay sờ loạn xạ trên nắp quan tài, tôi đột nhiên cảm thấy không ổn, quan tài đá nàyhình như đã có gì thay đổi rồi. Tôi sờ thử thêm một lát liền phát hiện:thì ra nắp bộ quan quách đá đã bị người ta dịch đi một khoảng nhỏ, taytôi lại sờ đúng lỗ hổng trên đó.
Cỗ quan tài đá này sao lại bị mở ra được? Trong khoảnh khắc nghi vấnnày đã nảy sinh trong đầu óc tôi. Thế nhưng lúc này đầu tôi đã rối thành một mớ bòng bong rồi, chỉ thấy choáng váng một trận, tôi cũng khôngrảnh mà lo đến vấn đề này nữa. Thoắt cái tôi đã đứng dậy, tiếp tục sờsoạng đi lên phía trước.
Đúng vào lúc đó, bỗng nhiên bên cạnh có thứ gì động đậy một cái. Thần kinh tôi căng thẳng đến cực hạn, gần như bị dọa cho chết khiếp rồi, vừa định giật mình né ra thì bỗng một bàn tay duỗi tới, lập tức miệng tôibị người ta bịt chặt, cơ thể cũng bị người ta kẹp cứng không thể nhúcnhích.
Tôi ra sức giãy giụa vài cái. Thứ đang ghìm chặt tôi sức lực quá lớn, tôi không thể nhúc nhích nổi dù chỉ một ly. Cùng lúc đó, tôi chợt nghebên tai có người khẽ quát: “Đừng cử động!”
Tôi vừa nghe liền kinh hãi, lập tức thôi không giãy giụa, trong lòng gần như phát nổ tanh bành.
Tuy chỉ vẻn vẹn có ba tiếng, nhưng nghe xong tôi vẫn nhận ra được ngay người nói là ai!
Đó ấy vậy mà lại là tiếng của Muộn Du Bình.