Phạm Nhàn hừ một tiếng, không nói gì.
Bên trong nhà tất cả mọi người nhìn sắc mặt của hắn, ngay cả Sử Xiển Lập cùng Đặng Tử Việt hai người cũng không biết đại nhân chuẩn bị làm gì, không ngờ Phạm Nhàn lập tức chuyển thành mỉm cười, nói: “Phong cảnh nhân sự ở kinh đô, quả nhiên không giống Giang Nam, đúng là đất lành, ngay cả một khúc hát cũng khuyên người hướng thiện.”
Chúng nữ nghe câu nói đùa này, rốt cục thở phào nhẹ nhõmm, Nghiên Nhi vội vàng cười híp mắt đáp: “Công tử gia hướng thiện rồi, vậy nô gia còn kiếm sống thế nào a?”
Phạm Nhàn cười vỗ vỗ chân của nàng, ngón tay lướt qua trên đùi của Nghiên Nhi, chiếm đủ tiện nghi, không để cho nàng bóp vai nữa, mà song song ngồi uống rượu.
Tang Văn hồi phục tinh thần, khẽ mỉm cười, vừa hát một khúc chiết quế lệnh khác: “La phù mộng lý chân tiên, song tỏa loa hoàn, cửu vựng châu điền. Tình liễu tiêm nhu, xuân thông tế nị, thu ngẫu quân viên. Tửu trản nhi lý ương cập xuất ta điến thiển, họa nhi thượng hoán lai hạ địa thiền quyên. Thí vấn tôn tiền, nguyệt lạc tham hoành, kim tịch hà niên?”
Tiếng hát vừa dứt, Phạm Nhàn nhanh chóng lên tiếng khen hay, thành khẩn nói: “Giọng ca thật hay.” Nghiêng đầu nhìn dung nhan tươi đẹp của Nghiên Nhi trong ngực, cười nói: “Khúc hát ngắn này thì ra là miêu tả Nghiên Nhi , xuân thông mịn màng, thu ngẫu tròn đầy…” Tay của hắn không chút dừng lại theo ngón tay cánh tay của Nghiên Nhi chui tay áo mà vào, véo một cái, một tay kia nhẹ nhàng nâng cằm Nghiên Nhi, than thở: “Hay cho một cái mỹ nhân, chẳng qua là rượu uống hơi ít, không hiện lên sắc hồng tươi.”
Hắn nhìn lại Sử Xiển Lập phía dưới ôm kỹ nữ trong mắt đã toát ra vẻ sắc dục, mặt đã đỏ ngầu, cười trêu nói: “Thì ra câu này nói tới ngươi.”
Chúng nữ thấy hắn nói chuyện khôi hài, cũng không nhịn được che miệng nở nụ cười, Nghiên Nhi ngọt ngào cười nâng lên hai chén rượu, cùng hắn chạm rồi uống hết một chén, trong lòng lại hoảng hốt không có lý do, vị công tử này thật là một cao thủ điều khiển tâm tình mọi người, chẳng lẽ đúng như Viên tỷ nói… Hẳn là người trong quan phủ?
Vào đã khuya, Đặng Sử hai người đã sớm không chịu nổi nữa bị Phạm Nhàn đuổi tới phòng bên cạnh. Nơi này cách âm vô cùng tốt, hồi lâu cũng không nghe thấy thanh âm hoan khoái của nam nữ, Phạm Nhàn không khỏi cười cười, nghĩ thầm Đặng Tử Việt có lẽ còn có thể giữ vững một tia thanh minh, chẳng qua hắn không xuất thân từ Tam Xử, muốn thăm dò tin tức từ các kỹ nữ này đúng là việc khó, mà thư sinh Sử Xiển Lập này, chỉ sợ đã bị những cô nương kia nuốt sống. Lúc trước uống rượu, đã phát hiện ra trong rượu có một chút dược vật kích thích, biết là thủ đoạn thanh lâu thường dùng, cho nên hắn cũng không để ý.
Bên trong phòng, Tang Văn khuôn mặt mang theo một tia cảnh giác, cẩn thận nhìn vị Trần công tử trên giường, không biết tiệc xong khúc hết, hắn giữ mình lại là có ý gì.
Nghiên Nhi xiêm y xoã tung khẽ rung động làn tóc đã tán loạn, nhìn Trần công tử một cái, cũng có chút bất ngờ. Nghĩ tới vị nhân vật hôm nay tới quan sát Bão Nguyệt lâu này hẳn là muốn một mũi tên hạ hai con chim, trong nội tâm nàng dâng lên một tia không được tự nhiên, bất luận nói như thế nào, mình cũng là người mang hồng bài của Bão Nguyệt lâu, vị công tử trẻ tuổi này lại vẫn thấy chưa đủ, cố giữ Tang Văn lại trong phòng —— nàng biết trong lầu vì muốn đưa Tang Văn tới đây, đã tốn không ít tâm tư, sinh sinh hủy đi một tòa viện. Nhưng Tang Văn là kỹ phi kỹ, ở kinh đô lại có danh tiếng, tuyệt đối sẽ không tiếp khách qua đêm .
Đang muốn nở nụ cười phân giải mấy câu, không ngờ vị ân khách trẻ tuổi tối nay đem thân thể của mình xoa nắn, chính mình trong cơ thể nóng lên, không còn chút sức lực nằm trong ngực của hắn.
Nhìn lên trên, Nghiên Nhi còn có thể nhìn thấy trên mặt Phạm Nhàn có nhàn nhạt nụ cười, không khỏi trong lòng run lên, cùng nụ cười của người trẻ tuổi này so sánh, trên mặt hắn mấy vết rỗ cũng không chướng mắt nữa, toàn bộ lộ ra một mùi vị ôn nhu dễ thân, thân cận mê người khó diễn tả thành lời.
“Lúc trước làm phiền cô nương bóp vai cho ta, ta cũng xoa bóp cho ngươi nhé.” Phạm Nhàn ôn nhu nói, một cái tay đặt bên hông của nàng nhẹ nhàng hoạt động, một tay ở trên huyệt thái dương của nàng khẽ day, hẳn là không đồng ý cho Nghiên Nhi lên tiếng cự tuyệt.
Nghiên Nhi trong lòng rùng mình, không chống lại nổi cảm giác an ổn do ngón tay này mang lại, thần thức từ từ mê ly, hàng mi dài hơi đóng, hẳn là chậm rãi ngủ thiếp đi.
…
…
Nhìn Nghiên Nhi cô nương nằm trên đầu gối của nam tử này nghiêng qua một bên, liền không có động tĩnh nào nữa, Tang Văn kinh ngạc đứng dậy, che miệng của mình, trong mắt tràn đầy thần sắc hoảng sợ.
“Không cần lo lắng, nàng chỉ ngủ thiếp đi mà thôi.” Phạm Nhàn ôn hòa nói, cẩn thận đem cô nương hầu hạ mình nửa đêm đặt tại trên giường, vừa tỉ mỉ lấy một cái gối đặt dưới cổ của nàng.
Nghiên Nhi cực kỳ thoải mái rên lên, hai mắt nhắm nghiền, không biết ở trong mộng đẹp đang làm chuyện gì. Thấy cảnh như vậy, Tang Văn mới xác nhận Nghiên Nhi cũng chưa chết, lại như cũ cẩn thận lui tới cửa phòng, dù sao vị công tử trẻ tuổi này xoa nhẹ hai cái, đã thôi miên Nghiên Nhi, làm cho người ta cảm giác hết sức quỷ dị.
Phạm Nhàn ngồi bên giường, tự tiếu phi tiếu nhìn Tang Văn, duỗi ngón tay làm một cử chỉ ra hiệu chớ nên tiếng.
Tang Văn chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, một khắc sau, vị công tử trẻ tuổi này đã đi tới bên cạnh mình, nàng hoảng sợ ngượng ngập, quay đầu chuẩn bị chạy khỏi hang hổ, không ngờ nghe được bên tai một câu nhẹ đến phi thường: “Nguyên lai xá tử yên hồng khai biến, tự giá bàn đô phó dữ đoạn tỉnh đồi viên… Cô nương rất bạc tình a, cũng không nhớ ra ta.”
Tang Văn chỉ cảm thấy tối nay thật sự khẩn trương tới cực điểm, kinh ngạc nhìn vị “Trần công tử ” này, sau một hồi lâu, mới từ trong con ngươi đối phương tìm thấy một tia thanh minh cùng an bình chính mình vẫn luôn ghi nhớ, đem gương mặt trước mắt cùng gương mặt năm ngoái từng thấy hợp lại với nhau.
Nàng há to miệng, trong con ngươi lại là đột nhiên hiện một tia thần sắc vui mừng cùng chua xót đan xen phức tạp, tựa như có vô số lời muốn nói với Phạm Nhàn.
Phạm Nhàn nhìn vẻ mặt của nàng, liền biết hôm nay vận khí của mình thực sự không sai, lại như cũ kiên định lắc đầu, ngăn trở nàng mở miệng, đi tới bồn cầu phía sau giường, ngồi xổm xuống, vận chân khí trong cơ thể, chỉ như đao xuất, lặng yên không một tiếng động kéo xuống tấm màn, vò thành một cục, nhét vào phía sau tay vịn bồn cầu.