– Tù Vô Bi đang ở đâu? Đến bây giờ vẫn chưa ra tay, dường như không giống với tính cách của hắn lắm.
Cầm Uyển Kim nhíu mày nói, bà biết Tù Vô Bi cũng rất hận mình, trước đây khi Lưu Nhan Ngọc ngã xuống thì bà cũng đã gặp được Tù Vô Bi một lần.
Thực lực của Tù Vô Bi khiến bà kinh ngạc, bà chưa bao giờ nghĩ tới, một tu luyện giả không phải thuộc tính lão nhân mà lại có thực lực mạnh như vậy, đúng là vượt qua cả sự hiểu biết của bà.
Khi bà thấy Tù Vô Bi đứng ra bảo vệ cho Mộ Chỉ Ly thì bà biết rằng lần này Tù Vô Bi đã hạ quyết tâm trợ giúp cho Mộ Chỉ Ly trở thành một thuộc tính lão nhân mới, chuyện quan trọng nhất hôm nay chính là giải quyết Tù Vô Bi, nếu truyền thừa không gian thuộc tính tiếp theo rơi vào người của Tù Vô Bi thì bà không có khả năng để cản trở nữa.
Mộ Chỉ Ly biến sắc, giờ mới hiểu ra thâm ý của Quang Minh lão nhân, sở dĩ bà ta trêu đùa mình tới giờ là để dụ Tù Vô Bi ra. Nhắc tới mới nhớ ra là với tu vi của mình như vậy thì đâu có đáng để bà ta lãng phí thời gian như vậy?
Thấy Mộ Chỉ Ly không nói câu nào, trên mặt lộ vẻ không chịu khuất phục thì Cầm Uyển Kim liền nổi giận, cô gái này giống hệt Lưu Nhan Ngọc, nàng ta thực sự không hiểu được sự chênh lệch thực lực lúc này, lại còn giả vờ cao quý.
– Ngươi không nói thì ta sẽ giết ngươi trước, như vậy thì Tù Vô Bi mới chịu xuất hiện.
Khóe miệng Cầm Uyển Kim nở một nụ cười, ánh mắt nheo lại đầy hàn ý nham hiểm.
Chiêu thức của bà chợt thay đổi, tay phải giơ lên cao, một khối quang cầu bạch sắc hiện lên trên bàn tay còn lại, giống như một viên minh châu lóa mắt, ánh sáng rực rỡ, lấp lánh tỏa sáng cả bầu trời, đến cả mặt trời cũng không sánh bằng ánh sáng này.
Tiếp theo, quang cầu bạch sắc trong tay Cầm Uyển Kim không ngừng phát ra tiếng “két két”, năng lượng màu trắng cũng liên tục truyền ra năng lượng.
– Ầm!
Bỗng nhiên tay phải Cầm Uyển Kim nắm chặt lại, quang cầu bạch sắc đột nhiên vỡ ra, hóa thành ánh sáng màu bạc bao phủ khắp bầu trời, ánh sáng từ từ rơi xuống.
Con ngươi Mộ Chỉ Ly đột nhiên co lại, ánh sáng quang minh đó như từng mũi nhọn lao xuống, thể tích tuy nhỏ nhưng lực công kích thì cực kì kinh khủng. Mộ Chỉ Ly chắc chắn rằng nếu bị dính công kích đó thì kết cục của nàng sẽ cực kì thảm khốc.
Ngay lúc công kích của Cầm Uyển Kim hạ xuống thì hai bóng người xuất hiện hai bên Mộ Chỉ Ly, một bóng người màu đỏ và một màu tím, hai người đồng thời che chắn trước Mộ Chỉ Ly.
Động tác của Mộ Chỉ Ly cũng không chậm, thiên lực trong cơ thể không ngừng tuôn ra, hai tay thay đổi, một tấm chắn hiện lên, ba tấm chắn chồng lên nhau, ngăn cản ánh sáng ngân sắc.
Đột nhiên xuất hiện hai gã nam tử, ánh mắt Cầm Uyển Kim liền thay đổi, hai người này lúc trước bà đều đã gặp qua, Hắc Ám chi tử và Không Gian chi tử, tình cảm ba người này rất sâu đậm. Mộ Chỉ Ly thực sự rất giống Lưu Nhan Ngọc, dù nhìn ở điểm nào cũng thấy giống, đến ngay cả có đàn ông ở bên cạnh cũng giống nốt.
Cầm Uyển Kim từ trước đến giờ, qua nhiều năm như vậy vẫn chưa từng có một người đàn ông nào chịu đứng trước mặt nàng, chưa bao giờ xuất hiện, chưa bao giờ tồn tại.
– Ầm ầm ầm!
Ánh sáng ngân sắc rơi vào trên ba tấm chắn, va chạm tạo ra tiếng động, ánh sáng nhỏ bé mang theo kình khí bén nhọn và năng lực xuyên thấu, rơi vào tấm chắn và không ngừng dập dềnh.
– Răng rắc!
Một tiếng vỡ vụn vang lên, tấm chắn thứ nhất đã bị vỡ, ánh sáng ngân sắc vẫn dày đặc, cuộn trào mãnh liệt khiến ba người Mộ Chỉ Ly nhíu mày.
Ngay sau đó tấm chắn thứ hai bị chấn nát, ánh sáng ngân sắc tiến càng gần đến bọn họ, tấm chắn thứ ba liên tục chấn động, nhìn bộ dạng như vậy sợ là kiên trì không được bao lâu cũng sẽ bị vỡ nát.
– Két két!
Thêm một tiếng vỡ nữa vang lên, tấm chắn thứ ba đã bị chấn nát, ba người Mộ Chỉ Ly không còn bất kì một phòng vệ nào nên liền bị rơi vào bên trong quang vũ, Quang Minh lão nhân lĩnh ngộ thuộc tính mạnh hơn bọn họ rất nhiều, lục trọng và cửu trọng có sự chênh lệch khổng lồ mà không người nào có thể vượt qua được.
Ba thân hình bị ánh sáng ngân sắc công kích, rơi xuống mặt biển, một vệt máu nổi bập bềnh trên mặt biển, mùi máu bay hỗn loạn trong gió truyền đến mũi Quang Minh lão nhân.
Khóe miệng Cầm Uyển Kim cười nhạt, từ đầu đến cuối, thực lực của ba tên tiểu tử kia đối đầu với nàng rất khó khăn, xem ra bà đã đánh giá cao bọn họ rồi.
Trong lòng biển, tay phải Mộ Chỉ Ly tập trung những ánh sáng màu trắng lại, rõ ràng những thứ này Quang minh chi lực của Quang Minh lão nhân, công kích dày đặc như vậy có thể giúp nàng nhân cơ hội này góp nhặt những lực lượng này lại.
Tình huống trước mắt, nàng hiểu rõ bọn họ căn bản không thể đánh lại Quang Minh lão nhân được, dù cho tu luyện giả trong trụ sở bí mật đi ra thì cũng chỉ chịu chết mà thôi, ngay cả trụ sở bí mật cũng không che mắt được Hắc Ám lão nhân thì nàng vốn không còn chỗ để trốn nữa.
Trong tình huống như vậy, không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng đánh một trận, bất luận là có thành công hay không thì ít ra bọn họ cũng đã dùng hết toàn bộ lực lượng rồi.
Nàng nhớ kỹ lúc trước đối phó với Hoàng Phổ Vân đã dùng đến một chiêu kia, tuy rằng Hoàng Phổ Vân bỏ đi rất nhanh, nàng cũng không biết rốt cuộc chiêu kia có hiệu quả như thế nào, nhưng nàng lại biết rõ là uy lực của nước cờ hôm nay có khả năng sẽ mạnh hơn rất nhiều nếu nàng thi triển.
Lực lượng của mình không thể so sánh với Quang Minh lão nhân, nhưng Quang minh chi lực của Quang Minh lão nhân sẽ dung hợp với Không gian chi lực của mình, nên cũng sẽ có hiệu quả nhất định đây. Mộ Chỉ Ly không do dự, nói là làm, ngay lập tức hành động.
Tay trái Không gian chi lực, tay phải Quang minh chi lực, Mộ Chỉ Ly khống chế, chậm rãi hợp hai cái làm một, cùng lúc đó Hàn Như Liệt cũng bơi đến bên cạnh Mộ Chỉ Ly, nhìn chiêu thức Mộ Chỉ Ly thi triển cũng không xa lạ mấy.
– Chỉ Ly, hay là thử dung hợp ba loại thuộc tính xem thử có hiệu quả ra sao?
Hàn Như Liệt đột nhiên nói.
So với bảy loại thuộc tính khác thì Không gian thuộc tính và Thời gian thuộc tính chính là sự kết hợp hoàn hảo, với hai thuộc tính này thì bất luận là phối hợp với thuộc tính nào cũng sẽ không có bất kì xung đột nào cả. Bọn họ không biết kết hợp ba lọa thuộc tính lại với nhau thì sẽ có kết quả ra sao, nhưng chắc hẳn sẽ mạnh hơn vài phần.
Nghe vậy trong mắt Mộ Chỉ Ly xẹt qua một chút do dự, nhưng sau đó lập tức gật đầu. Một mình nàng đã dung hợp hai thuộc tính, còn có lòng tin nhưng Hàn Như Liệt không phải là nàng, nếu trong quá trình dung hợp mà để xảy ra một chút sai lầm thì rất có thể hai người bọn họ sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên.
Suy nghĩ một lát thì nàng nhớ ra nàng và Hàn Như Liệt có độ ăn ý rất cao, chung sống một thời gian dài như vậy thì tâm linh tương thông, giống như việc thành lập không gian điểm vậy, hẳn sẽ thành công.
Chỉ là lúc này đây, bọn họ chỉ có một cơ hội duy nhất, nếu bỏ qua cơ hội này thì bọn họ sẽ phải đối mặt với cái chết, không có cách nào thoát được cái chết cả.
Sắc mặt của Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt ngưng trọng, liếc nhau, đột nhiên đứng phắt dậy, chậm rãi đến gần nhau, ba loại lực lượng thuộc tính dưới sự khống chế của hai người dần dần dung hợp.
Nếu lúc này có người nhìn thấy, sẽ phát hiện động tác của hai người rất giống nhau, tựa như chỉ có một người đang làm, tại bên trong biển nước này, Mộ Chỉ Ly đã sớm tạo ra một cái không gian nhỏ, như vậy sẽ không làm cho quá trình này chịu ảnh hưởng gì, bây giờ, bọn họ mới có thể không chút nào khác nhau thế này.
Quang Minh lão nhân đứng giữa không trung, thấy ba người kia sau khi rơi vào trong nước cũng không có dao động gì nữa, ánh mắt liền ngưng trọng, nhìn thẳng vào trong nước. Nước biển này tuy rằng có thể ngăn cản tầm mắt của con người, nhưng đối với bà lại chẳng coi là gì.
– Các ngươi muốn làm rùa đen rúc đầu sao? Tưởng rằng trốn dưới nước thì ta không thể tìm ra chỗ của các ngươi?
Trong giọng nói Cầm Uyển tràn đầy cười nhạo, những kẻ này quả nhiên vẫn chỉ là trẻ nhỏ, trò vặt ấy ở trong mắt của bà chẳng có chút ảnh hưởng nào, cho dù có kéo dài thêm một khắc, cũng chỉ xem như lưu lại cái mạng cho bọn họ thêm một khắc.
Mặt biển yên tĩnh, ba người đều không đáp lại. Thấy ba người chẳng thức thời, Quang Minh lão nhân cũng không kiên nhẫn, lập tức chuẩn bị xông xuống bắt người!
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh màu tím từ trong mặt biển vọt lên, lẳng lặng đứng trước mặt Quang Minh lão nhân, trong đôi mắt là ánh sáng rạng ngời, thân hình cao ngất hiên ngang, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy vẻ kiên định.
Cầm Uyển dừng lại động tác, khoé miệng hơi hơi giơ lên.
– Chỉ có một mình ngươi đi ra, quả thật là có dũng khí. Cho dù bọn họ muốn lợi dụng khoảng thời gian này mà trốn đi, cũng không có khả năng thoát khỏi bàn tay ta.
Mộ Dật Thần hừ lạnh một tiếng.
– Ta biết ngươi thân là Quang Minh lão nhân, thực lực so với chúng ta mạnh hơn không ít, ngươi đã tính toán được như thế thì sao nào?
– Khanh khách.
Tiếng cười thanh thuý từ trong miệng Cầm Uyển truyền ra, cộng với thái độ yêu mị, quả thật xứng là tuyệt thế vưu vật.
– Thật là thú vị, nghé mới sinh không sợ cọp, xem ra ta phải cho ngươi chết thống khổ, mới có thể hiểu được khi đối mặt với ta nên dùng thái độ như thế nào.
Thanh âm Cầm Uyển mềm nhẹ, phảng phất như gió thoảng, trong mắt đẹp cũng tràn ngập sát ý, sát ý nồng đậm đó khiến cho nhiệt độ xung quanh chợt giảm xuống vài phần. Mộ Dật Thần thầm than, quả nhiên không hổ là rắn rết mỹ nhân, lời nói độc ác như thế, cũng có thể nói quyến rũ tới bực này.
Vừa dứt lời, khuôn mặt Cầm Uyển hiện lên vẻ dữ tợn, ống tay áo vung lên, mấy đạo lưỡi dao quang minh sắc bén mạnh mẽ vụt tới Mộ Dật Thần.
Lưỡi dao sắc bén cắt qua không khí, truyền ra từng tiếng xé gió, tốc độ cực nhanh, phảng phất như gió xoáy, trong nháy mắt liền tới.
Lả tả bá!
Mộ Dật Thần thi triển tốc độ nhanh tới cực hạn, nhưng vẫn không tránh được công kích, mắt cá chân bị lưỡi dao quang minh cắt trúng, máu tươi đầm đìa, thấy cả xương trắng bên trong!
Chỗ mắt cá chân truyền đến đau đớn, Mộ Dật Thần nhíu mày, đột nhiên một cỗ lực lượng hắc ám khổng lồ bạo dũng tràn ra, hướng tới Quang Minh lão nhân mà tấn công, còn bản thân hắn lại bị bức lui vài trăm thước.
Sắc mặt Cầm Uyển không thay đổi, bàn tay vung lên, cỗ hắc ám lực lượng kia liền biến!
Đôi mắt Mộ Dật Thần trợn to, lực lượng của Quang Minh lão nhân không ngờ lại kinh khủng như thế, một kích mạnh nhất của hắn ở trước mặt Quang Minh lão nhân chẳng gây ảnh hưởng gì. Bực này cường giả, ngay cả cơ hội phòng thủ hắn cũng không có!
– Chỉ bằng bấy nhiêu thực lực ấy, cũng muốn đối kháng ta?
Cầm Uyển yêu kiều cười một tiếng, bàn tay giơ lên, ánh sáng như ngọc của quang minh mạnh mẽ bùng nổ, Mộ Dật Thần không kịp đề phòng, trước mắt đột nhiên một mảnh trắng xoá, không nhìn thấy được gì!