Trong nội viện Diên Hi cư đèn dầu sáng rỡ, nha đầu thông phòng Chu Tử đứng trước Vương Gia, đứng phía sau là mấy cô nương trang điểm lộng lẫy.
Nhưng đứng ở cửa viện, Liễu Liên chỉ thấy được Chu Tử dưới ánh đèn.
Dưới ánh đèn chính là nữ hài tử đó, tóc mai đen như mây, vài sợi uốn lượn rơi xuống, xõa ở trước người, da thịt mịn màng trắng trẻo ửng hồng, dưới mí mắt sưng to ửng đỏ là một đôi mắt to linh động nhẹ nhàng đầy nước, giống như mang theo một tầng nước mắt.
Trên người nàng, mặc áo lụa dài tay áo hẹp màu trắng, áo yếm màu đỏ tựa như rơi xuống, gần như có thể nhìn thấy bộ ngực mềm mại trắng nõn . . . . . .
Mỉm cười thường thấy trên mặt Liễu Liên không biết đã mất tung mất tích khi nào, mắt hoa đào cong cong giống như đầm nước sâu lạnh lẽo.
Lần đầu tiên Liễu Liên biết, thì ra cũng có dạng nữ nhân như vậy —— ngây thơ mềm mại, rồi lại xinh đẹp mê hoặc lan tràn như vậy, đây chính là nữ nhân sao?
Lúc này, đại khái Vương Gia đã ý thức được điều gì, hắn xông lên ôm lấy Chu Tử sải bước trở về phòng ngủ, sau đó “rầm” một tiếng khép cửa phòng lại.
Trong đêm hôm đó, thiếu niên mười sáu tuổi – Liễu Liên, lần đầu tiên trong đời rung động.
Ngày hôm sau, Vương Gia vẫn ở luôn lại bên trong thư phòng không ra ngoài, ngay cả Bắc Tĩnh vương cũng không gặp.
Bạch Tử Hạ mang Liễu Liên đến gặp Vương Gia.
Liễu Liên vào thư phòng, ngẩng đầu liền nhìn thấy trên mặt Vương Gia có một vệt trầy bắt mắt từ khóe mắt kéo đến khóe miệng, nhất thời ngây dại.
Bạch Tử Hạ lớn hơn Vương Gia và Liễu Liên mấy tuổi, lúc này bèn hỏi: “Vương Gia, kẻ nào gây ra?”
Vương Gia có vẻ hơi xấu hổ, hình như mặt cũng hơi hồng.
Liễu Liên vội lặng lẽ kéo Bạch Tử Hạ, Bạch Tử Hạ cẩn thận quan sát vết trầy trên mặt Vương Gia, cảm thấy giống như là bị móng tay dài của nữ tử quẹt bị thương, nhất thời hiểu ra, e rằng vết trầy này là vết tích do thông phòng đó của Vương Gia gây ra, vì vậy im lặng.
Mặc dù Liễu Liên trung thành tận tụy với Vương Gia, nhưng gặp tình hình này lại chỉ cảm thấy buồn cười: Chu Tử này cũng quá mạnh mẽ rồi!
Nhưng hắn lại nghĩ, không biết Vương Gia sẽ xử lý nàng thế nào, chỉ là theo tính tình trong mắt không chứa được hạt cát của Vương Gia, sợ rằng mạng nhỏ của nàng sẽ không giữ được.
Nghĩ tới đây, trong lòng Liễu Liên có chút cảm giác chua chát, có chút phiền muộn, có chút thẫn thờ, đây là cảm giác rất lạ lẫm, Liễu Liên mười sáu tuổi cảm thấy trái tim có chút co rút đau đớn.
Tại sao mình lại như vậy? Chẳng lẽ bởi vì khó chịu khi thấy một mỹ nhân phải chết trẻ sao?
Liễu Liên không dám nghĩ sâu.
Rạng sáng mấy ngày sau, Liễu Liên làm ám vệ bảo vệ Vương Gia, lần thứ ba gặp được Chu Tử.
Vương Gia đưa Chu Tử rời Nhuận Dương đến Kinh Thành.
Liễu Liên ở trong bóng tối, nhìn Vương Gia đi phía trước, Chu Tử theo sát phía sau, hai người một trước một sau đi tới cửa ngoại viện. Triệu Anh Triệu Dũng dắt Mây Đen Che Tuyết của Vương Gia đứng trước cửa.
Vương Gia đứng ở cửa viện, đưa mắt nhìn Chu Tử rời đi.
Liễu Liên ẩn thân chỗ tối, nhìn Chu Tử rời đi.
Chu Tử bước một chân dẫm lên bậc thang xe ngựa, lại quay đầu nhìn Vương Gia, trong đôi mắt to đen đầy vẻ không muốn.
Vương Gia cũng nhìn nàng, một hồi lâu mới nói: “Trên đường không nên nghịch ngợm.”
Chu Tử vẫn nhìn Vương Gia, cuối cùng khàn khàn nói với Vương Gia: “Người cũng phải cẩn thận!”
Chu Tử lưu luyến không rời với Vương Gia như thế, ẩn thân chỗ tối, tim Liễu Liên khẽ co rút, buộc mình dời tầm mắt.
Rất nhanh, Vương Gia thống lĩnh đại quân lên đường.
Liễu Liên cùng đám người Bạch Tử Hạ Bạch Tử Xuân làm ám vệ, vẫn theo sát bên người Vương Gia.
Sau khi đến Kim kinh, Liễu Liên vẫn ở chỗ Thiên viện cũ nơi thư phòng bên ngoài, hắn làm ám vệ, ở thư phòng bên ngoài, dễ bảo vệ Vương Gia hơn.
Một hôm, theo ca trực của ám vệ, đến phiên huynh đệ Bạch Tử Hạ cùng Bạch Tử Xuân bảo vệ Vương Gia, Liễu Liên bị Vương Gia sắp xếp làm ám vệ bảo vệ Chu Tử,
Vương Gia mang theo Triệu Dũng vào cung.
Chỉ cần khi Chu Tử rời vương phủ thì Liễu Liên đuổi theo là được.
Chu Tử không ra cửa, Liễu Liên liền nhàn rỗi, bắt đầu đi dạo trong vương phủ ở Kinh Thành, nhân tiện thăm dò địa hình.
Không biết từ lúc nào, hắn đi tới ngoài cửa Tùng Đào uyển.
Liễu Liên đứng dưới một gốc hoa quế ngoài Tùng Đào Uyển, cúi đầu suy tư.
Gần đây hắn có chút khác hẳn với thường ngày.
Đúng lúc ấy, Triệu Hùng vội vàng đánh xe ngựa mà Vương Gia đã sửa chữa đến, thấy Liễu Liên đứng yên dưới cây hoa quế, vội lên tiếng chào: “Liễu thống lĩnh, chờ Vương Gia sao? Vương Gia mang theo Triệu Dũng vào cung rồi!”
Mắt hoa đào của Liễu Liên nhíu lại, nhếch miệng lên, cười rực rỡ: “Ừ, ta đi đây!”
Triệu Hùng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ không giống nam tử kia, trong lòng cực kỳ đồng tình: Liễu Liên Liễu thống lĩnh thân là nam tử, bộ dạng lại xinh đẹp như vậy, may nhờ võ công cao cường, bằng không sẽ bị những thứ nam nữ không có mắt kia quấy rầy cho chết!
Vương Gia không ở trong phủ, như vậy người có tư cách ngồi chiếc xe ngựa này chỉ có một —— nha đầu thông phòng Chu Tử của Vương Gia.
Lý trí Liễu Liên nói với hắn: Liễu Liên, ngươi nên đi! Ngươi cần phải ẩn thân!
Nhưng chân hắn lại có tư tưởng riêng của mình, vững vàng đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Rất nhanh, nha hoàn Ngân Linh cũng bước ra, đứng ở trước xe nói chuyện tào lao cùng Triệu Hùng.
Giọng của bọn họ cũng không lớn, nhưng Liễu Liên vẫn nghe rất rõ ràng. Thì ra Chu Tử muốn dẫn Ngân Linh cùng Triệu Hùng đến phường Trạng Nguyên mua đồ.
Liễu Liên làm ám vệ, vẫn tận tâm tận lực theo sát nhóm người Chu Tử.
Chu Tử cùng người thanh niên tuấn tú tên Chương Kỳ đó vào phòng đơn của quán trà, Liễu Liên thấy Ngân Linh và Triệu Hùng không đi vào, lúc này mới hiện thân.
Triệu Hùng Ngân Linh vừa nhìn thấy hắn, vội đảo mắt ra hiệu.
Liễu Liên hiểu ý, cười cười, thân thể co rụt lại, tựa vào vách tường như con thằn lằn bám trên nóc nhà.
Sau khi gỡ một mảnh ngói, Liễu Liên nghe được lời Chương Kỳ nói.
Thế hắn mới biết, thì ra Chu Tử là một nữ tử đáng thương đến thế.
Liễu Liên trầm mặc.
Lưu lạc từ nhỏ, có dạng bi kịch nào hắn chưa từng chứng kiến, cô nhi trên cõi đời này, nói đến thân thế, chỉ có thảm hơn, không có thảm nhất.
Ngay cả xuất thân của chính mình, Liễu Liên hắn cũng chưa từng đề cập đến, bởi vì nói ra cũng không ai tin tưởng, trên đời này lại có người thê thảm, lại có người đáng thương như vậy.
Trên mặt hắn thường chứa nụ cười, bởi vì hắn có thể sống sót là việc khó khăn đến mức nào, sao có thể không vui? Sao lại không cười?
So với mẫu thân hắn, so với tỷ tỷ hắn, hắn đã may mắn đến cỡ nào!
Vương Gia muốn đi bình định Tây Bắc, để Triệu Phúc Triệu Hùng lại cho Chu Tử.
Đại quân Vương Gia chưa xuất phát, Liễu Liên liền bị phái đến Tây Bắc trước, nhiệm vụ của hắn là ám sát thủ lĩnh quân phản loạn, kích động gây náo loạn trong quân phản loạn ở Tây Bắc.
Chuyến đi này, kéo dài hai năm.