Liễu Liên không cần phải nhiều lời nữa, tiếp theo là đến phiên Phàn Duy Bân ra mặt.
Ban đêm, đám người Liễu Liên và Phàn Duy Bân được sắp xếp vào tịnh xá trong khu thư phòng của Vân Hàn.
Vân Noãn nhớ Liễu công tử nhớ đến tim cũng ngứa ngáy, đứng ở bên ngoài tịnh xá, bồi hồi lại bồi hồi, chần chừ lại chần chừ.
Sớm đã có người đi nói với Vân Hàn.
Vân Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, sai người gọi Vân Noãn đến thư phòng.
“Ta nghe nói, đệ rất thích Liễu công tử?” Vân Hàn ngồi trong thư phòng, trong tay cầm một quả Phật thủ xoay tới xoay lui, mắt nhìn về phía Vân Noãn.
Vân Noãn nhìn Vân Hàn, gương mặt thản nhiên: “Đúng vậy, ca, hắn thật xinh đẹp!”
Vân Hàn nhìn đệ đệ ngây ngốc này, hắn biết đệ đệ si mê nhất là sắc đẹp, hơn nữa còn là nuôi cả nam lẫn nữ, không khỏi nhíu mày nói: “Xinh đẹp? Đệ biết hắn là ai không?”
Gương mặt tuấn tú của Vân Noãn hơi nhăn: “Đệ mặc kệ hắn là ai, dù sao đệ vẫn thích hắn!”
Vân Hàn nhìn vẻ mặt si tình lộ rõ của hắn, nhất thời có chút buồn cười, nói: “Thích khách đứng đầu Kim Triều – Vô Ảnh đao Liễu Liên, sát thủ đứng đầu dưới trướng Nam An vương, mà đệ cũng dám cầu xin tình yêu với hắn?”
Vân Noãn rất chấp nhất: “Nếu đệ một mực lặng yên nổ lực, sau đó mới thổ lộ với hắn, nói không chừng hắn sẽ đồng ý!”
Vân Hàn nhìn đệ đệ luôn luôn quật cường của mình, cho dù mình thích nói đạo lý, cũng không thể mở miệng nói được gì.
Hắn nhìn Vân Noãn, tức giận mà cười: “Ta dám cam đoan người hắn thích là nữ, chứ không phải là nam!”
Vân Noãn nghe vậy, hình như bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm Vân Hàn, nhỏ giọng hỏi: “Ca, nàng kia là ai?”
Vân Hàn có chút phiền não, hắn thuận miệng nói: “Nam An vương phi của Kim Triều!”
Vân Noãn nhìn Vân Hàn, hắn tin. Vân Hàn nán lại Kim kinh hơn nửa năm, nghe nói vẫn luôn ở phủ Nam An vương, ca hắn nói hẳn là thật.
Ngày hôm sau, Phàn Duy Bân Liễu Liên tiếp tục đàm phán cùng Vân Hàn.
Cuối cùng, rốt cuộc cũng đạt thành bước đầu mục đích, chỗ cần chờ đợi chính là Vân Hàn phải chính thức đăng cơ lên làm vua.
Ngày hôm đó, Liễu Liên cùng Phàn Duy Bân đang mang theo mấy tên thủ hạ bước ra khỏi thư phòng của Vân Hàn, lập tức liền chạm mặt Vân Noãn.
Vân Noãn si ngốc nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm vẫn xinh đẹp đến kinh người của Liễu Liên, trong ánh mắt hàm chứa phức tạp, có vui mừng khi gặp mặt lần nữa, có bi phẫn với việc mình bị Liễu Liên lợi dụng sau đó tiện tay vứt bỏ, cũng có một chút tội nghiệp hàm chứa van xin cùng bố thí.
Liễu Liên tựa như nhìn cũng chưa hề nhìn đến hắn, trực tiếp đi về phía trước.
Theo như tính tình của hắn, nếu có người dám nhìn hắn như vậy, sớm đã bị đánh chết ươn, bất quá đây là hoàng tử thứ bảy của Ô Thổ, đệ đệ ruột của Vân Hàn, cho nên hắn chỉ có thể nắm chặt quả đấm liều mạng chịu đựng.
Vân Noãn lại thẳng tắp nhìn hắn, mãi cho đến khi cả bóng lưng Liễu Liên cũng không nhìn thấy nữa.
Người người đều nói trong nhóm Vương tử của Ô Thổ, hắn là người cực kỳ có phúc, mẫu thân là vương hậu, ca ca ruột là thái tử, hắn chỉ cần làm kẻ giàu sang nhàn nhã thôi!
Nhưng kẻ giàu sang nhàn nhã lại có nỗi khổ cầu cũng không được.
Hôm đó, Vân Hàn dùng bữa ăn tối cùng Liễu Liên và Phàn Duy Bân.
Vân Hàn công bố, đây là thức ăn mà mình đã dặn người làm theo hương vị Nam An vương phi tự làm trong trí nhớ của mình.
Nghe lời ấy, Phàn Duy Bân và Liễu Liên đều không có phản ứng —— trong một tháng bọn họ bị bộ dạng này của Vân Hàn kích thích thành quen, đã sớm chết lặng, không ngờ một khi Vân Hàn không diễn vai Tống Chương, sẽ lảm nhảm những lời đáng ghét như thế.
Chỉ là, Liễu Liên vẫn có chút kỳ vọng, dù sao đã gần nửa năm chưa gặp lại vương phi.
Kết quả, ăn bữa cơm này mà thiếu chút nữa Liễu Liên lật bàn, nét cười quen thuộc trên mặt hắn lập tức biến mất không còn: “!@#$%$@, vương phi làm thức ăn mà khó ăn như vậy sao?!”
Vân Hàn chau đầu mày: “Ta nhớ chính là mùi vị này!”
Liễu Liên phất tay áo: “Cái rắm!”
Lão nhân gia hắn ta tự mình đến phòng bếp của phủ thái tử, lấy từ bên trong một con gà quay một bầu rượu, trực tiếp phi thân lên nóc nhà.
Đã là mười lăm tháng năm rồi.
Bầu trời treo một vầng trăng tròn, sáng loáng, thì ra cho dù ở bất kỳ nơi nào, trăng sáng đều giống nhau!
Liễu Liên cắn một ngụm gà quay, uống một ngụm rượu, tiếp tục nhìn ánh trăng trên bầu trời.
Uống rượu xong rồi, ném bầu rượu ra nơi xa; xương gà còn dư lại, cũng bị hắn ném ra xa.
Uống rượu say, cũng không cần ngủ, đây cũng không phải là phủ Nam An vương.
Liễu Liên gối lên hai cánh tay, nằm trên nóc nhà ngắm trăng sáng.
Trước kia cũng thường xuyên bị Vương Gia phái đi thi hành nhiệm vụ, có lúc vừa đi liền đi hẳn một hai năm, ví như lần trước, lúc hắn rời đi Chu Tử còn là nha đầu thông phòng nho nhỏ, trở lại Chu Tử đã biến thành vương phi. Khi đó, hắn giống như vẫn không biết nhớ nhung vương phủ.
Hiện tại, mới đi được nửa năm, hắn đã muốn trở về. Chờ khi hắn thật trở về vương phủ, hẳn Tam công tử cũng dứt sữa rồi, đến lúc đó chăm sóc Nhị công tử cùng Tam công tử, nhất định sẽ chơi rất vui. Cũng không biết lúc nào thì vương phi lại có thể sinh một Tiểu quận chúa giống nàng, nhất định sẽ rất đáng yêu.
Nghĩ tới cảnh tượng tương lai, trên mặt Liễu Liên không tự chủ được mà mỉm cười.
Lúc này trong nội viện Diên Hi cư của phủ Nam An vương, đang hoàn toàn náo loạn.
Triệu Trinh đã tự mình dẫn quân đi tra xét biên quan, cho nên Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ liền ở lại Diên Hi cư, tuyên bố sợ mẫu thân ngủ một mình sẽ sợ hãi, phải ngủ cùng mẫu thân một giấc.
Dùng cơm tối xong, bốn mẹ con chơi trên giường.
Bánh trôi nhỏ đã biết ngồi, ngồi ở trên giường cầm túi tiền của Chu Tử vung vẫy chơi đùa. Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ song song lộn nhào ở trên giường, lại luôn lộn thành một đống.
Chu Tử ngồi bên giường, thấy bé nào sắp lật qua, sẽ dùng tay chặn lại, bắt bé lộn trở về.
Ngân Linh, Thanh Thủy, Thanh Châu cùng nhũ nương đứng nhìn một bên, mím môi cười.
Đến giờ đi ngủ, vấn đề xuất hiện.
Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ nói là muốn ở lại, nhưng khi nhũ nương ôm Bánh trôi nhỏ rời đi, vấn đề liền nảy ra.
Bánh trôi nhỏ thấy hai ca ca đều ở lại, mà mình lại bị nhũ nương ôm đi, rất tức giận, khổ là không biết nói chuyện, không thể làm gì khác hơn là vừa khóc lớn, vừa giùng giằng trong lòng nhũ nương.
Hai ca ca Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ vô lương, thấy đệ đệ khóc lớn, càng thêm hưng phấn, ở trên giường “ồ ồ ha ha” vung tay, ngươi tới ta đi hô to gọi nhỏ chọc Bánh trôi nhỏ.
Bánh trôi nhỏ thấy thế, khóc đến càng đau lòng, quả là đau lòng đứt ruột đứt gan.
Chu Tử vội ôm lấy bé từ trong lòng nhũ nương, nói: “Để bé ngủ lại chỗ ta thôi!”
Bánh trôi nhỏ được Chu Tử ôm hôn rồi lại hôn, sờ rồi lại sờ, nhận được rất nhiều lợi lộc, lúc này mới đừng khóc, đợi Thanh Thủy lau mặt cho bé xong, Chu Tử đặt bé lên giường, muốn nghỉ ngơi một chút. Đảo mắt nhìn lại, ba anh em đã bổ nhào thành một đống. Chu Tử vội xông lên giải cứu Bánh trôi nhỏ cười hì hì ra ngoài.
Rốt cuộc, ba huynh đệ cực kỳ mệt mỏi nằm song song ngủ say.
Chu Tử cũng mệt mỏi không muốn cục cựa.
Thanh Châu và Thanh Ba đi tới, nói: “Vương phi, đi tắm rồi nghỉ ngơi một chút đi, bên này có nô tỳ trông chừng rồi!”
Ngâm mình trong thùng tắm, Chu Tử thề, có ba tiểu Thái Tuế này đè xuống, nàng không muốn sinh nữa, nhất định phải tìm Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh, xin bọn họ kê cho mình chén thuốc ngừa thai.
Ngày hôm sau, Chu Tử gọi hai vị thần y tới, nói rõ ý của mình.
Hầu Lâm Sinh cùng Hứa Văn Cử hai mặt nhìn nhau —— hai người bọn họ rất rõ Vương Gia mãnh liệt cố chấp với việc sinh con, ba là đủ rồi? Tuyệt đối không thể!
Hứa Văn Cử cân nhắc một chút, nói: “Vương phi, việc này cực kỳ quan trọng, nên thương lượng cùng Vương Gia một chút!”
Chu Tử lập tức nổi giận, chờ Triệu Trinh trở về, vậy càng đừng suy nghĩ, người nàng vĩnh viễn không đối phó nổi, chỉ có Triệu Trinh.
Năm ngày sau, Triệu Trinh trở về phủ.
Chu Tử đón hắn vào, sau đó tỉ mỉ nhìn hắn.
Đi mới mấy ngày, Triệu Trinh lập tức ăn nắng đen thui, thoạt nhìn lại mang theo chút ngây thơ, biến thành một tiểu tử đen đúa đáng yêu.
Chu Tử lấy quần áo tắm rửa, đẩy Triệu Trinh vào phòng tắm.
Triệu Trinh tắm xong ra ngoài, tóc dài hơi ướt xõa ở phía sau, áo choàng tắm bằng lụa mềm màu trắng dính người rũ xuống, tôn lên gương mặt rám đen tinh xảo, nhìn thấy mà Chu Tử quả thật không thể dời tầm mắt. Thấy Chu Tử ngơ ngốc nhìn mình, Triệu Trinh khẽ mỉm cười, cắn môi một cái.
Động tác này chính là hấp dẫn, Chu Tử cảm thấy cổ họng có chút phát khô, nàng đang muốn đi lấy nước, lại bị Triệu Trinh vượt lên trước một bước, cầm cái ly trên bàn lên.
Triệu Trinh bưng ly lên, nhấp một miếng, sau đó kéo Chu Tử qua, hôn xuống. Hắn chậm rãi mớm nước trong miệng vào miệng Chu Tử.
Chu Tử bị hắn hôn cả người như nhũn ra, vẫn nói: “Còn khát!”
Triệu Trinh lại uống một hớp, lần nữa hôn Chu Tử.
Chờ khi Chu Tử bị Triệu Trinh kéo váy đè lên trên cột giường, nàng mới nhớ tới ý định mấy ngày nay của mình, vội nói: “Triệu Trinh ——”
“Hả?” Triệu Trinh đang chăm chú lấy vật đó của mình ra, nhắm ngay nơi đó của Chu Tử.
“Chờ một chút, chàng đừng. . . . . .” Mặc dù Chu Tử chống cột giường, nhưng vẫn bị hắn đẩy mà thân thể nghiêng về phía trước.
“Đừng gì?” Vừa nói chuyện, Triệu Trinh vừa đẩy mình tiến vào một chút. Trải qua một phen sờ nắn, phía dưới của Chu Tử đã sớm ướt.
Hai tay hắn đỡ lấy mông Chu Tử, hạ thân dùng sức đi vào, rốt cuộc vào hơn phân nửa, không khỏi thoải mái nhắm mắt lại thở ra một hơi thật dài, cử động mạnh.
“A ——” Phía dưới Chu Tử bị hắn đột nhiên tiến vào, chống đỡ có chút căng đau, mới vừa rên rỉ một tiếng, không nghĩ tới, ngay sau đó chính là một trận bão tố.
Trong tình huống này, nàng vẫn còn quan tâm đến ý định của mình, đứt quãng nói: “Triệu Trinh —— đừng —— đừng —— bắn vào ——”
Triệu Trinh nghe rõ, lại giả vờ không hiểu, vừa ra sức va chạm, vừa cắn vành tai Chu Tử, nhỏ giọng hỏi: “Đừng gì?”
Chu Tử ngây ngốc cho là hắn thật không nghe rõ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói rõ, chỉ sợ Triệu Trinh không cầm giữ được lại bắn vào: “Chàng đừng —— đừng —— đừng bắn —— vào ——”
Kể từ khi ra ngoài, Triệu Trinh đã vài ngày không làm việc đó, Chu Tử ngọ nguậy như vậy, phía dưới lập tức siết mạnh đè ép hắn, Triệu Trinh nhất thời không nhịn được, rốt cuộc hung hăng ra vào mấy cái, sau đó dùng sức nhấn vào Chu Tử, bắt đầu bắn ra.
Đợi sau khi hai người nằm ngủ trên giường, Chu Tử vẫn như đưa đám: “Không phải đã nói chàng đừng. . . . . .”
Triệu Trinh nhắm mắt lại, tay cũng đang vuốt ve trên người Chu Tử: “Nói không chừng đã sớm mang thai.”
Chu Tử nghe vậy, mặt cũng trắng bệch: “Sẽ không xui xẻo đến vậy chứ? Ngày mai thiếp phải đi tìm hai người bọn Hầu Lâm Sinh, bảo bọn họ kê đơn nấu canh tránh thai!”
Triệu Trinh không nói gì, hắn ôm Chu Tử, âm thầm tính toán.
Chu Tử cho là hắn ngủ thiếp đi, núp trong ngực hắn, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi.
Ngủ thẳng đến nửa đêm, Chu Tử bị Triệu Trinh sờ tỉnh, không biết Triệu Trinh lại đi vào từ lúc nào, mà không nhúc nhích, chỉ lấy tay trêu chọc Chu Tử.
Cuối cùng Chu Tử lại đầu hàng nam sắc của Triệu Trinh, lần nữa bị Triệu Trinh thực hiện được ý đồ.
Buổi sáng tỉnh lại, Chu Tử nằm trên giường tính toán, phát hiện mấy ngày nay đúng là giai đoạn nguy hiểm của mình, mà lần nào Triệu Trinh cũng bắn vào.
Xem ra, sợ là có ngừa thai cũng vô dụng, hay là nên làm gì thì cứ làm đi! Chu Tử chấp nhận mà nghĩ.
Buổi sáng, Triệu Trinh còn cho gọi Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh, đến chẩn mạch cho Chu Tử.