Tống Chương nhìn Chu Vương phi, bên hành lang cạnh chánh đường, Liễu Liên chắp tay sau lưng đứng đó, lẳng lặng nhìn Tống Chương, mắt hoa đào nhíu lại, dường như hắn nhìn thấu chút gì.
Nhìn Liền phu nhân khóc lóc nức nở, Chu Tử chỉ đành nỗ lực an ủi.
Thời đại này, trăm việc lấy hiếu làm đầu, Lâm lão phu nhân cùng Nhị tiểu thư nhà họ Lâm chiếm một chữ “Hiếu”, bước lên trước đứng ở bậc cao nhất của nấc thang đạo đức.
Cuối cùng, Chu Tử nói: “Chuyện này vẫn phải dựa vào chính ngươi, dựa vào ai cũng vô dụng! Vì con trẻ, ngươi phải kiên cường!”
Nghe Chu Vương phi khuyên giải, Liền phu nhân lau nước mắt, nói: “Nhà mẹ thần thiếp ở Tây Bắc, thiếp cũng chỉ có thể ở nơi này của vương phi ngài khóc lóc phát tiết một chút. Vì con trẻ, thần thiếp cũng không thể giữ bộ dáng mềm yếu này tiếp nữa!”
Nàng và con trai con gái bị đuổi tới Thiên viện, lão phu nhân bắt nàng ngày ngày canh giữ niệm kinh trong Phật Đường, mỗi đêm Lâm Hiếu Từ cũng bị mẫu thân đuổi tới nghỉ ngơi trong viện của hai vị di nương.
Cứ theo đà này, e rằng cả một mảnh đất dung thân mẹ con nàng cũng bị chiếm mất.
Chu Tử thấy nàng tươi tỉnh hơn một chút, trong lòng cũng dễ chịu hơn, nói: “Đến đây, ngươi nói kế hoạch của ngươi một chút đi!”
Sau nửa canh giờ, Chu Tử mang Liền phu nhân ra khỏi nội viện Tùng Đào Uyển, chuẩn bị lên xe vào cung gặp Thái hậu.
Liễu Liên mặc áo bào lưng quấn ‘nhuyễn đao’, mang một đội Tinh Vệ theo Chu Vương phi vào cung.
Trước khi Chu Tử lên xe, tùy ý liếc mắt về phía Liễu Liên đang ngồi chỗ phu xe một cái, nhất thời liền có chút khó chịu —— hôm nay trời đông giá rét, Liễu Liên chỉ mặc áo đen thật mỏng, vòng eo bị đai lưng màu đen xiết chặt, mặc mỏng manh như vậy, không lạnh sao? Nhìn gương mặt trắng như tuyết hơi ửng đỏ, cóng rồi phải không?
Chu Tử không lên xe, đứng ở trước cửa xe trực tiếp hỏi Liễu Liên: “Liễu Liên, có lạnh hay không?”
Liễu Liên thoạt nhìn tựa như liễu yếu, thực tế võ công cao cường chịu lạnh cực giỏi, đều chỉ mặc áo giáp mỏng trải qua mùa đông, hắn nhìn Chu Vương phi khoác áo choàng lông chồn tím đầu đội mũ trùm đầu, trong lòng còn thấy nóng thay nàng, rất muốn hỏi: “Vương phi, ngài nóng không?”
Nhưng sau khi những lời này quay một vòng trong đầu hắn, nói ra lại thành: “Bẩm vương phi, thuộc hạ quả thật có hơi lạnh!”
Chu Tử gật đầu một cái, gọi Ngân Linh tới: “Ngân Linh, đến ngăn kéo tận cùng bên trong phòng kho lấy một cái áo lông chồn đen, đưa cho Liễu thống lĩnh!”
Liễu Liên: “. . . . . . Liễu Liên tạ ơn vương phi!”
Liễu Liên mặc áo lông chồn đen cao quý, cầm roi đánh xe, gió bấc rít gào thổi đến, nhưng thân thể hắn lại nóng đến toát mồ hôi, người càng nóng, lại càng có cảm giác dễ chịu phức tạp khó nói nên lời.
Tóm lại, đầy ngập tâm sự cuối cùng chỉ hóa thành một câu —— ơn của Vương Gia nặng như núi.
Trong tẩm điện Thanh Vân Điện của Thái hậu, màn che trước cửa sổ đã sớm kéo lên, nhưng sắc trời âm u, cũng không làm cho trong phòng ngủ sáng rỡ lên được.
Lư hương trong góc im ắng tỏa hương như có như không.
Chu Thái hậu ngủ trưa cùng tiểu hoàng đế, nhũ nương ôm tiểu hoàng đế ra ngoài bú sữa, Chu Thái hậu mặc quần áo ngủ ngồi trước bàn trang điểm, tóc đen như mây xõa ở sau lưng.
“Tiền Liễu Đức” yên lặng đứng một bên.
Ngọc Hương mang theo mấy cung nữ phụ trách rửa mặt bưng dụng cụ rửa mặt: chậu vàng xà bông thơm khăn lụa … tiến vào.
Chu Bích liếc họ một cái, nhàn nhạt nói: “Để ở một bên, ra ngoài trước đi!”
Ngọc Hương mang đám người ra ngoài, Chu Bích mới nhỏ giọng nói: “Còn không qua đây?” (LPH: hí hí, chị này giống anh Nam An, gian xảo, bá đạo lại đáng yêu :D)
Trong giọng nói của nàng mang theo ba phần ngây thơ đáng yêu, hai phần khát vọng, một phần mong đợi.
“Tiền Liễu Đức” vẫn luôn đứng yên một bên đi tới, đứng ở sau lưng Chu Bích, nhìn đôi bóng trong gương.
Nữ xinh đẹp ngọt ngào không son phấn, nam lại tô son điểm phấn vẽ lông mày vẽ mắt.
Chu Bích quay đầu lại nhìn “Tiền Liễu Đức”, trong đôi mắt to chứa nụ cười thật sâu: “Không thì ta làm nam, ngươi làm nữ?”
Từ Liên Ba mỉm cười: “. . . . . .”
Chỉ chốc lát sau, Từ Liên Ba đã xóa lớp hóa trang, lại dùng chậu vàng của Chu Bích rửa mặt.
Hắn mới vừa rửa mặt xong, Chu Bích đã đưa khăn lụa lên lau mặt.
Từ Liên Ba cúi đầu lau khô mặt, rất nhanh ngồi thẳng lên, cười tủm tỉm nhìn Chu Bích.
Chu Bích nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú tinh khiết của hắn, nhìn mãi không thôi.
Từ Liên Ba hẳn không quá hai mươi lăm tuổi, gương mặt trẻ tuổi rất tuấn tú, bởi vì hóa trang trong thời gian dài, da trắng trên mặt giống như trong suốt, tôn lên chân mày khóe mắt đen nhánh cùng đôi môi hồng nhạt, có một cảm giác tuấn tú khác lạ.
Chỉ là gương mặt tuấn tú như vậy, trên người lại mặc áo gấm thái giám hầu hạ màu tím, xem ra tức cười đến khó nói.
Chu Bích nhìn hắn, trong đôi mắt to mới bắt đầu là thích thú cùng vui sướng, sau lại phức tạp, cuối cùng, nàng nhón chân, hôn xuống đôi môi màu hồng nhạt của Từ Liên Ba.
Đôi môi vừa tiếp xúc, Chu Bích liền muốn rời đi, vòng eo lại bị Từ Liên Ba lập tức nắm lấy. Từ Liên Ba ngậm môi Chu Bích, gặm cắn chèn ép. Hắn không có bao nhiêu kinh nghiệm, chỉ dựa vào bản năng của mình mà hôn Chu Bích.
Chu Bích có kinh nghiệm, có rất nhiều rất nhiều kinh nghiệm, nhưng nàng không muốn thực hiện, chỉ muốn thuận theo Từ Liên Ba, hoàn toàn giao mình ra, mặc cho Từ Liên Ba chèn ép.
Ngọc Hương trông chừng ngoài điện, không cho cung nữ thái giám đến gần, lý do là Thái hậu đang bàn chuyện quan trọng cùng Tiền Đại Bạn, những người không có nhiệm vụ không nên tới gần.
Lúc Chu Tử mang theo Liền phu nhân vào cung, Chu Bích đã sửa soạn thật chỉnh tề ra gặp tỷ tỷ.
Chu Tử nhìn Chu Bích, cảm thấy mặt nàng ấy trắng trẻo ửng hồng, mắt trong suốt đầy nước, đôi môi thoa son đỏ thẫm do nàng đưa từ Nam Cương tới, sắc mặt thật tốt.
Sắc mặt muội muội tốt, trong lòng Chu Tử rất vui vẻ, nàng không nhịn được vỗ vỗ bả vai Chu Bích, thuận miệng nói: “Lần trước gặp muội, tỷ còn cảm thấy sắc mặt muội không tốt lắm, trong lòng rất lo lắng, nên đã tặng nhiều táo đỏ A Giao đến. Bây giờ nhìn lại, hẳn những thứ đó đã có tác dụng, thấy sắc mặt muội thật tốt, ngày mai tỷ lại đưa tới, ngày ngày muội đều phải dùng!”
Những lời qua quít bình thường “ngày ngày muội đều phải dùng” này, lại khiến Chu Bích không tự chủ được mà mặt đỏ tới mang tai, da mặt phát sốt.
Liền phu nhân thật tò mò nhìn Chu Vương phi thân thiết với Chu Thái hậu, nàng không ngờ tình cảm của hai tỷ muội lại tốt đến như vậy, cũng thấy thú vị nói: “Sắc mặt của Thái hậu nương nương thật tốt!”
Chu Bích biết tỷ tỷ mang theo người vào, nhất định là có chuyện, liền nói sang chuyện khác: “Tỷ tỷ, Liền phu nhân. . . . . .”
Chu Tử nói rõ nguyên do đến đây: nhờ Chu Bích ra mặt, cho Liền phu nhân chút ân huệ gặp gỡ, chấn chỉnh kìm hãm Lâm lão phu nhân.
Chu Bích gật đầu đồng ý, bất quá cũng nói với Liền phu nhân: “Những chuyện này ngươi cũng phải bàn bạc giải quyết cùng Lâm Thừa tướng, người ngoài quá nhúng tay, ngược lại cũng không tốt!”
Liền phu nhân liên tiếp vâng dạ nghe theo.
Nàng vốn xuất thân từ Liên gia quyền thế ở Tây Bắc, đường đường là quý nữ con nhà danh giá, Nam An vương ra mặt dẫn lối bắc cầu, mới gả cho một Lâm Hiếu Từ nhỏ nhoi lúc ấy chưa có danh tiếng gì. Mặc dù tính tình nàng đôn hậu, nhưng cũng có thủ đoạn và kiên quyết, chỉ e dè đạo hiếu, cho nên mới bị Lâm lão phu nhân cùng Lâm Mộ Từ chèn ép. Hiện tại có Chu Thái hậu cùng Chu Vương phi làm hậu thuẫn, nàng được khuyến khích rất nhiều.
Triệu Trinh mặc thường phục đến phường Trạng Nguyên, bên cạnh chỉ dẫn theo Triệu Tráng cùng Lương Đào Đào.
Vừa bước vào một tiệm châu báu, Triệu Trinh đã cảm thấy hình như có người chăm chú nhìn mình.