Mọi người quây tròn lại từng chút một nhích tới cây mây kia, vì cứu đám người Ngụy Kiến Hiên ra, thừa dịp có một cơ hội, thân hình Hàn Như Liệt vừa động liền đi đến bên cạnh Ngụy Kiến Hiên, không ngừng bổ về phái bên cạnh cây mây , rốt cục cũng cứu được Ngụy Kiến Hiên xuống.
Song cũng không có ai chú ý tới có một cây mây khác to lớn hơn gấp mấy lần cây mây vừa rồi vòng quanh lên thân thể Hàn Như Liệt, giống như là mãng xà bò lên trên thân thể của hắn!
Nhìn thấy một màn này, Hàn Như Liệt điên cuồng đánh úp về phía cây mây mới tới, chỉ tiếc cây mây này thực sự quá bền bỉ, nhất thời trong thời gian ngắn không thể chặt đứt cây mây kia, mà sức lực của hắn cũng tiêu tán từng chút một, ngay cả vũ khí đang nắm trong tay cũng đều có chút không khống chế được!
“Hàn huynh!” Mọi người rối rít hô, chợt mọi người cùng nhau xông tới, cây mây kia giống như là có linh trí, thấy không thể cùng mọi người tiếp tục chiến đấu nữa liền nhanh chóng lui trở về!
Mọi người đi theo kia cây mây một đường đuổi tới, khiến mọi người nhìn thấy được chủ thể của cây mây, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ kinh hãi, làm mọi người nhìn thấy chủ thể cây mây kia, trên mặt mọi người đều là hiện lên vẻ vẻ kinh hãi, cây mây này đại khái khoảng mười ngươi ôm mới hết, những cây mây khác bao quanh nó chi chít rậm rạp, thoạt nhìn giống như là một Thụ Yêu.
“Ực” Cung tuấn bân nuốt nước miếng một cái, không thể tin nói: “Trời ạ, đây là cái quái gì!”
“Cho dù là Thụ Yêu sống hơn ngàn năm thì cũng không khủng bố như vậy đi, Hắc Ám chi lực này thật sự là. . . . . .” trong khoảng thời gian ngắn Bạch Diệu cũng không nghĩ ra được đến tột cùng nên dùng từ gì để hình dung sự rung động trong lòng mình .
“Mọi người cùng nhau liều mạng!” Sau khi nhìn thì đột nhiên mọi người Âu Dương Hào lên tiếng nói, thời điểm Hàn Như Liệt đang bị trói chặt hắn có thể tạm được coi là đội trưởng
“Cho dù không quan tâm đến mạng này của ta, cũng nhất định phải cứu bọn Hàn Như Liệt về !” Ngụy Kiến Hiên vội vàng lên tiếng nói, nếu như không phải là vì cứu mình thì Hàn Như Liệt cũng sẽ không bị cây mây quấn lên.
“Được!” Mọi người rối rít đáp lại, lần mạo hiểm này đã đưa khoảng cách của bọn họ nhanh chóng trở nên gần gũi hơn, cũng chính là vì Hàn Như Liệt lúc trước không bỏ rơi bọn họ nên hiện tại bọn họ mới có thể nghĩa khí như vậy!
Hàn Như Liệt chau mày, hắn muốn dùng lực lượng của bản thân chạm trán với cây mây nhằm đối phó với bọn chúng, nhưng lực lượng của cây mây này lại mạnh mẽ vợt ra khỏi tưởng tượng của hắn,trong khoảng thời gian ngắn bản thân cũng không có biện pháp giải quyết.
Mộ Chỉ Ly thấy đám người Hàn Như Liệt bọn họ đến bây giờ cũng chưa ai trở lại, trong lòng liền dâng lên lo lắng. nàng đã đánh giá thấp sự kinh khủng của Hắc Ám chi lực, đây căn bản không thể coi là một lực lượng thuộc tính, căn bản chính là biến dị !
Lần đầu tiên, Mộ Chỉ Ly cảm thấy thất bại và bất lực như vậy, trong khi tất cả mọi người đều ra sức liều mạng mà nàng lại ở nơi này trong lòng gấp gáp nhưng cái gì cũng đều không giúp được, nàng không cho phép chính mình vô dụng như vậy.
Đầu óc nhanh chóng hoạt động, cho tới nay, thủ đoạn mà mình dựa vào không thể nghi ngờ chính là thực lực và y thuật, nếu như có một gã độc sư ở chỗ này mà nói………. Hắn sẽ dùng cách thức gì để đối mặt với mọi chuyện?
Cho tới nay, Độc sư chính là đối tượng có tiếng tăm mà mọi người đều kính sợ, bởi vì bọn họ giết người trong vô hình, bởi vì thủ đoạn dùng độc của bọn họ xuất thần nhập hóa, bởi vì độc tố của bọn họ hiệu quả đến kinh người, nghĩ tới đây, trong mắt Mộ Chỉ Ly liền hiện lên tia sáng kì dị.
Coi như đó là cây mây đã trải qua biến dị, bản chất của nó như cũ vẫn là một cây mây, cho nên những thủ đoạn đối phó tầm thường với cây mây chắc là không dùng được với nó rồi, sau khi suy nghĩ cẩn thận mấu chốt trong truyện này, Mộ Chỉ Ly lập tức có hành động.
Vào những lúc như vậy, thời gian là quan trọng nhất,cho nên nàng phải bằng tốc độ nhanh nhất đem toàn bộ mọi chuyện giải quyết đi rồi .
Phối trí độc dược, đối với nàng mà nói là một việc không thể nào đơn giản hơn nữa, cho dù là trong ngày thường chưa từng phối trí qua độc dược thì với sự quen thuộc dược lý của nàng mà phối trí cũng giống như hạ bút thành văn.
Xinh đẹp, thời điểmXảo Xảo nhìn Mộ Chỉ Ly phối trí độc dược trong đầu không khỏi hiện lên hai từ này. Chp dù là ai cũng không thể đem hai điểm nay xâu chuỗi vào một chỗ, hết lần này tới lần khác nàng nhìn thấy chủ nhân phối trí độc dược lại có cảm giác như vậy .
Đây giống như là một loại nước chảy thành sông vậy, trong lúc này nhất cử nhất động lại tràn đầy ưu nhã, giống như là đó cũng không phải là phối trí độc dược, mà là đang hoàn thành y thuật khó khăn nhất trong nhân gian, may là trong lòng nàng mặc dù rất lo lắng nhưng trong động tác của nàng ấy cũng không có nửa điểm biểu hiện ra ngoài.
Nàng ấy có thể đem hai việc này tác riêng ra đến gần như là hoàn mỹ, không để cho tâm tình nàng ảnh hưởng đến công việc đang làm lúc này, khiến trong mắt Xảo Xảo hiện nên nồng đậm bội phục.
Chỉ một lúc sau, trong tay Mộ Chỉ Ly xuất hiện một bình thủy tinh trong suốt, chất lỏng màu tím ở bên trong được ánh mặt trời chiếu xuống điểm một chút sắc tím, vô cùng mỹ lệ.
Mộ Chỉ Ly không tự chủ nắm chặt bình thủy tinh trong tay , thầm nghĩ: toàn bộ phải trông cậy vào ngươi rồi! Tâm thần vừa động, lập tức dùng Phiêu Miểu thân pháp hướng phía đám người Hàn Như Liệt chạy tới.
Thời điểm Mộ Chỉ Ly tới, nhìn một màn trước mắt, trong lòng hiện lên rung động. Tất cả mọi người đang không ngừng chiến đấu cùng với cây mây, trên người ít nhiều đều bị thương thậm chí nàng có thể thấy được dưới vết thương của một số người còn có thể nhìn được xương trắng dày đặc.
Dù là như vậy thì tất cả mọi người cũng chưa có ai dừng lại động tác, thậm chí thời điểm bị thương yết hầu cũng không thốt ra một tiếng, mọi người chỉ có một lòng tin, đó là đem cây này hủy diệt hoàn toàn!
Hàn Như Liệt vẫn đang cùng cây mây to lớn kia đánh nhau đến chết sống, vốn là quần áo hoàn hảo lúc này đã xuất hiện không ít tổn hại, một chút vết máu điểm ra hoàn toàn có thể thấy rõ ràng, mà cây mây kia ở trên người hắn cũng đồng dạng bị thủng lỗ chỗ.
“A” Hàn Như Liệt hô lớn một tiếng, một cỗ Thiên Lực bành trướng đột nhiên bộc phát ra , oanh tạc ở trên cây mây, mọi người chỉ nghe thấy một đạo tiếng vang khổng lồ, cây mây kia liền hoàn toàn bị chia năm xẻ bảy mà nổ tung.
Thừa dịp giờ khắc này, thân hình Hàn Như Liệt khẽ động liền tránh thoát trói buộc của cây mây, đi đến bên trong trận địa của mọi người.
Nhìn Mộ Chỉ Ly bên cạnh, Hàn Như Liệt không khỏi lên tiếng nói: “Ly nhi, sao nàng lại tới đây ? Nơi này rất nguy hiểm.”
“Chàng ở nơi này không phải cũng rất nghuy hiểm sao? Bất luận là thời điểm nào ta đều hi vọng có thể ở bên cạnh chàng .”
Mọi người nhìn thấy Mộ Chỉ Ly chạy tới, trên mặt đều là lộ ra nụ cười vui vẻ, cho dù kết quả cuối cùng như thế nào, có thể cùng chung hoạn nạn như thế này là vô cùng khó có được.
Nghe được lời nói của Mộ Chỉ Ly…, ánh mắt Hàn Như Liệt có chút biến hóa, nhưng lại chưa từng nói điều gì cả, ý tứ của Chỉ Ly hắn đều hiểu, không cần nhiều lời.
Thời điểm Mộ Chỉ Ly hủy diệt cây mây kia, cây kia giống như nhận lấy thương tổn vô cùng lớn, cành lá dần dần vàng úa, hai người đang bị trói buộc sau khi phát hiện khí lực cây mây đang dần yếu bớt liền lập tức thừa cơ hội thoát ra ngoài .
Nhìn thấy một màn này, Mộ Chỉ Ly trực tiếp đem bình thủy tinh còn lại trong tay mình ném xuống đến trung tâm đại thụ kia.
“Răng rắc”
Mọi người chỉ nghe nghe thấy một đạo âm thanh vỡ nát của bình thủy tinh vang lên, một chút chất lỏng màu tím từ đó chảy ra thì đều có chút không rõ ràng lắm nhìn về phía Mộ Chỉ Ly.
“Xèo”
Chất lỏng màu tím kia có thực lực giống như tràn ngập sự ăn mòn cực kì khủng bố, trong khoảng thời gian ngắn liền nhanh chóng ăn mòn toàn bộ cành và cây chủ tạo ra một lỗ hổng lớn, một trận khói đen nhanh chóng từ đó phát tán ra bốn phía .
“Mọi người cẩn thận, không nên hít vào Hắc Ám chi lực này!” Hàn Như Liệt lên tiếng cảnh báo
Nghe vậy, mọi người đều rối rít ngừng lại hô hấp, tầm mắt vẫn kinh ngạc nhìn đại thụ kia, chỉ thấy cây kia giống như là đang phát điên, điên cuồng tàn sát bừa bãi, trên mặt đất xuất hiện những khe rãnh như mạng nhện, nhanh chóng nứt nẻ .
Mọi người nhìn nhau một chút rồi nhanh chóng chạy về phía trước, đây không nghi ngờ gì chính là sự giãy giụa trước lúc tử vong của cây mây, tiếp tục sẽ càng ngày càng điên cuồng, nếu ở lại nơi đó bọn họ tuyệt đối sẽ bị dính líu .
Sau khi rời đi thật lâu, mọi người mới cảm giác chấn động kia giảm bớt vài phần, trong mắt đều mang theo nghi hoặc nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, Cung Tuấn Bân tò mò hỏi: “Chỉ Ly, mới vừa rồi đồ ngươi ném ra là cái gì?”
“Một loại độc tố có sức thương tổn rất lớn đối với thực vật.” Mộ Chỉ Ly giải thích: “Loại độc tố này một khi đụng phải thực vật sẽ nhanh chóng ăn mòn, là địch nhân lớn nhất của thực vật.”
“Chúng ta cố sức đối phó lâu như vậy rồi một lọ dược của ngươi lại có thể triệt để giải quyết ổn thỏa, việc này thật sự là. . . . . .” Âu Dương Hào lắc đầu, trong mắt tràn đầy tiếp thu và cảm khái, sự chênh lệch giữa đôi bên này thật sự là quá lớn một chút đi.
“Nếu là không công sức của các ngươi, ta cũng không có thời gian đi làm được thuốc này a .” Mộ Chỉ Ly cười một tiếng, nàng thật sự rất vui khi thấy mình vẫn có tác dụng.
“Ha ha, đội trưởng đã giỏi, tình lữ của đội trưởng lại càng giỏi hơn!” Ngụy Kiến Hiên cười ha ha nói, Hàn Như Liệt đối với hắn có ân cứu mạng khiến cho hắn đối với Hàn Như Liệt ấn tượng rất tốt.
“Đó là dĩ nhiên, nếu không tại sao là đội trưởng đây!” Bạch Diệu vỗ mạnh một cái lên bả vai Ngụy Kiến Hiên, khiến giọng nói của Ngụy Kiến Hiên co rút một trận : “Lấy cái tay thối của ngươi ra, đánh vào vết thương của ta rồi!”
” Ách, ta nhất thời không có chú ý đến.”
” Ánh mắt kia của ngươi cũng không biết là dùng để làm gì.” Ngụy Kiến Hiên cười mắng, đại nạn không chết, trong lòng mọi người đều có chút vui sướng.
Mộ Chỉ Ly lấy ra kim sang dược do mình đặc chế phân phát cho mọi người bôi lên vết thương, lần trước sau khi từ thành Thiết Thạch trở về nàng cũng hiểu được dự trữ đan dược này có bao nhiêu quan trọng, nếu như lúc ấy không đủ đan dược hồi phục Thiên Lực mà nói, bọn họ cũng đã chết sớm.
Cho nên về sau nàng liền chuẩn bị không ít, không nghĩ tới lần đi ra ngoài này lại dùng đến, không biết nên nói tốt hay không tốt.
Mọi người phát hiện vết thương của mình đang đau đớn một trận từ sau khi bôi thuốc liền tốt lên rất nhiều, đều có chút ít kinh ngạc, nhất là thời điểm nhìn thấy vết thương kia đang lấy một loại tốc độ mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khép lại, kỳ thật tâm tình đã không thể dùng kinh ngạc để hình dung, mà là chân chính kinh hãi!
“Đây là loại thuốc gì a ? Lại có hiệu quả thần kì như thế !” Âu Dương Hào cảm khái nói, có thuốc như vậy, trong ngày thường cho dù bị thương mà nói thì cũng không cần lo lắng.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ mỉm cười: “Đây là kim sang dược ta tự mình bào chế, đối với ngoại thương có hiệu quả rất tốt.”
“Tự mình bào chế ?”
“Nương tử ta vốn là Dược sư, các ngươi cũng không biết sao.” Hàn Như Liệt ôm bả vai Mộ Chỉ Ly cười nói, nghe người khác khen Ly nhi có bản lãnh, hắn so sánh với bất luận kẻ nào đều vui mừng, huống chi Ly nhi ưu tú là điều mà ai cũng có thể thấy được.
“Tẩu tử thì ra là Dược sư a! Thật là nhìn người không thể nhìn bề ngoài, Dược sư xinh đẹp như vậy là lần đầu tiên ta được nhìn thấy !” Ngụy Kiến Hiên cười hắc hắc , không đợi Hàn Như Liệt đồng ý liền trực tiếp xưng hô tẩu tử như vậy.
Nghe ra được lời nói hoa lệ của Ngụy Kiến Hiên , Hàn Như Liệt lại là chấp nhận điểm này, cười nói: “Đó là đương nhiên, có phải hay không hối hận không gặp được tẩu tử ngươi sớm một chút ? Ai bảo vận khí ta tốt đã ôm được mỹ nhân về đây!”
“Ha ha, khoe khoang, đội trưởng đây tuyệt đối là khoe khoang !” Bạch Diệu lên tiếng nói, trên khuôn mặt tuấn dật kia tràn đầy nụ cười nồng đậm
“Ai, ai bảo chúng ta số khổ, tìm không được nương tử như vậy đây, thật là nam nhân no không biết đến nam nhân chết đói.” Cung Tuấn Bân mang vẻ mặt trời cao bất công cảm khái nói, ánh mắt kia ưu thương,vẻ mặt mất mát, nếu như không phải là mọi người hiểu cách làm người của hắn mà nói thì đều nhanh chóng cho rằng đây là sự thật.
“Ngươi ít nói đi, cả ngày cũng chỉ biết ở trước mặt chúng ta cảm khái, trong ngày thường còn không có thấy ngươi vừa ý ai!” Âu Dương Hào lên tiếng nói
Nghe vậy, Cung Tuấn Bân cũng liền lí lẽ thẳng thắn hùng hồn nói: “Ai bảo nương tử của các ngươi đều xinh đẹp như vậy, nếu như ta không muốn tìm người xinh đẹp một chút chẳng phải đều thua các ngươi rồi sao ?”
“Vậy cả đời này ngươi đều không có khả năng hơn ta rồi!” Hàn Như Liệt cười ha ha nói
Nghe ra ý tứ của Hàn Như Liệt , Mộ Chỉ Ly liền cấu Hàn Như Liệt một cái, nhẹ giọng nói: “Da mặt dày!” Nhưng trong lòng thì tránh không được một trận ngọt ngào, người con gái nào lại không thích người mình yêu nói mình xinh đẹp chứ.
“Ta nói đúng mà, nương tử vốn rất xinh đẹp mà!” Hàn Như Liệt cười rực rỡ.