– Ta chưa bao giờ nhìn thấy một đan dược có thể đấu giá được với mức giá này. Phúc đức của ngươi lần này đã giúp Tuyệt Tình Cốc chúng ta đạt được một đỉnh cao mới.
Mộ Chỉ Ly nghe vậy chỉ mỉm cười:
– Vì đây là lần đầu tiên Bồ Đề đan xuất hiện nên mới có mức giá như vậy, và cũng chỉ có lần đầu tiên mới có thể đáng giá như vậy.
Nàng biết sở dĩ sáu vị trưởng lão kia liều mạng ra giá như vậy là vì coi trọng giá trị tiềm ẩn bên trong của Bồ Đề đan.
Đợi đến khi bọn họ biết được Bồ Đề đan này căn bản không thể luyện chế ra được một số lượng lớn thì chắc chắn nó sẽ không có cái giá như vậy, nhưng đến lúc đó thì nàng đã làm ăn trót lọt rồi.
Ích Hàn nhíu mày, sau một lúc suy nghĩ thì mới hiểu được ý tứ của Mộ Chỉ Ly. Nói vậy muốn luyện chế Bồ Đề đan này cũng không phải dễ dàng, dù trưởng lão nào mua được thì mang về cũng chỉ có thêm được một gã cường giả lên được Xuất Khiếu cảnh mà thôi.
Tống Nghi Kiệt vừa mới nghe lên giá lại thì có một giá khác lên cao hơn, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ cực kì kinh ngạc, nói:
– Sư phụ, giá của Bồ Đề đan cao quá!
Giọng nói không che giấu vẻ tiếc hận, nếu không phải vì chậm chân thì bấy nhiêu tiền của đó sẽ vào tay bọn họ rồi.
Phó Dịch Hùng khẽ gật đầu:
– Bồ Đề đan này hôm nay chỉ mang lên đấu giá tạm thời, nếu không trước đó chỉ cần truyền tin về nó ra ngoài thì chắc chắn giá sẽ còn cao hơn rất nhiều.
Hắn tham gia không biết bao nhiêu buổi đấu giá rồi nên đối với những thủ đoạn như vậy thì hiểu rất rõ.
Nghe Phó Dịch Hùng nói thì Tống Nghi Kiệt càng tiếc nuối hơn:
– Hoa Thanh Anh trước kia khó gặp như vậy, sao bây giờ lại xuất hiện nhiều như vậy?
Sớm biết như thế thì lúc trước đi dạo gần cái tiểu quầy kia hắn đã mua hết tất cả dược liệu bao gồm cả hoa Thanh Anh luôn cho rồi.
– Chuyện mà ngươi suy nghĩ e rằng không đơn giản như vậy, có lẽ Bồ Đề đan đã có người luyện chế ra.
Phó Dịch Hùng thản nhiên nói, không biết vì sao hắn luôn cảm thấy chuyện này có điều gì đó kì lạ, trên đời này lại có thể xảy ra chuyện như vậy hay sao?
Đối phương biết đến phương thuốc dân gian viễn cổ, biết cách luyện chế, hơn nữa thời gian luyện chế cũng không chênh lệch lắm với mình, đúng là trùng hợp.
– 240 triệu.
Mẫn Vô Song nhíu mày nói, đây chính là giá cao nhất của hắn, tinh thạch của Hạ Trường Thanh chắc là cũng không cao hơn, nếu hắn có thể đưa ra giá cao hơn thì mình phải chịu thua thôi.
Tuy nhiên câu nói tiếp theo của Hạ Trường Thanh đã làm cho hắn mất hết hy vọng:
– 250 triệu.
Vừa dứt lời, Hạ Trường Thanh liền nhìn qua Mẫn Vô Song, nếu Mẫn Vô Song vẫn có thể lên giá nữa thì hắn chỉ có thể tay không trở về.
Nhưng may mắn cho hắn là Mẫn Vô Song quay đầu đi chỗ khác, cũng không hề mở miệng. Đại sảnh bán đấu giá lại rơi vào yên tĩnh lần thứ hai, Hạ Trường Thanh chậm rãi nở một nụ cười, xem ra giá cao nhất của Mẫn Vô Song chính là 240 triệu.
– Chúc mừng trưởng lão Hạ Trường Thanh của Thiên Âm Môn, Bồ Đề đan này đã được trưởng lão Hạ Trường Thanh mua với giá 250 triệu.
Kiều Nhã cười nói, trong đôi mắt mang theo một chút ngạc nhiên, mức giá này đúng là rất hiếm thấy.
– 250 triệu.
Mộ Chỉ Ly lẩm bẩm nói, đôi mắt nàng sáng lên, tài sản của nàng lại nhiều lên không ít đâu.
Cuộc đấu giá kết thúc, Mộ Chỉ Ly vừa mới mở cửa phòng dành cho thượng khách ra thì liền cảm nhận được một ánh mắt lợi hại đang nhìn chằm chằm vào mình. Nàng nhìn về phía Phó Dịch Hùng thì từ nơi đó có một khuôn mặt tuấn tú tươi cười, và đôi mắt sắc bén như chim ưng của Phó Dịch Hùng đang nhìn mình.
Trong nháy mắt Phó Dịch Hùng nhìn thấy Mộ Chỉ Ly thì hắn vô cùng ngạc nhiên, điều kì lạ này là sao?
Người nam tử trẻ tuổi kia còn sống sao? Hôm qua rõ ràng hắn đã hạ kịch độc, hơn nữa còn tận mắt chứng kiến tên kia bị trúng độc. Độc này của hắn không hề đơn giản, tất cả mọi người trúng độc chỉ có chung một kết quả —- chết, vậy mà nam tử này giờ đây lại còn sống đứng trước mặt hắn.
Miệng tên kia vừa cười nhạt vừa tỏ thái độ khinh thường, có lẽ nào hôm qua hắn đã phát hiện ra là mình bị hạ độc? Nếu đã biết mình bị hạ độc mà vẫn dám nhận túi tiền kia thì chứng tỏ tên đó là một cao thủ giải độc rồi.
Tại đây trong nháy mắt, Phó Dịch Hùng đột nhiên hiểu được rất nhiều chuyện, hóa ra tên nam tử kia vốn không xem hắn ra gì, tên đó mới chính là heo ăn thịt hổ, nếu như hôm nay hắn không nhìn thấy thì thậm chí hắn sẽ không biết được là tên kia còn sống.
Bất giác nghĩ đến Bồ Đề đan, rồi nghĩ đến việc chính tay hắn mua hoa Thanh Anh, vậy thì những chuyện này trong nháy mắt có thể giải thích được một cách bình thường rồi, chỉ là kết quả đến mức này khiến cho người ta khó mà tin được.
Tống Nghi Kiệt kinh ngạc nhìn Mộ Chỉ Ly, há hốc mồm một lúc lâu sau mới có thể khép lại được, trong đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc vô cùng. Hôm qua rõ ràng đã bị sư phụ hạ độc rồi thì làm sao nam tử này có thể sống đến bây giờ, sư phụ cũng có lúc thất thủ sao?
Hắn chuyển ánh mắt nhìn sang Phó Dịch Hùng bên cạnh, nhìn thấy vẻ khiếp sợ của Phó Dịch Hùng thì sự kinh hãi trong lòng hắn đã lên đến tột đỉnh. Sư phụ hạ độc mà tên nam tử này có thể giải được độc sao?
Ánh mắt Mộ Chỉ Ly thâm sau, cười nhếch mép rồi chậm rãi bước đi. Quay lưng lại phía hai người kia, trong mắt hiện lên sự nghiêm túc và sắc sảo, tiếp theo mới là giao thủ chân chính.
Ích Hàn vẫn như lời hắn nói lúc trước, theo sát Mộ Chỉ Ly, thượng khách trong phòng có nhiều người vẫn còn nán lại cho đến lúc hai người Phó Dịch Hùng đi ra khỏi đại sảnh bán đấu giá.
Lúc hắn ở trong đại sảnh bán đấu giá cũng không hề lên tiếng nên đa số mọi người không biết đến sự tồn tại của hắn, nhưng đó cũng là một cơ hội tốt. Đợi Mộ Chỉ Ly đi khỏi được một lúc thì hắn mới theo ra ngoài.
Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần lúc kết thúc buổi đấu giá thì liền nhìn về phía phòng thượng khách, đợi đến khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia thì mới hoàn toàn yên tâm. Tuy nhiên Mộ Chỉ Ly không nhìn về phía họ mà nhìn đi nơi khác.
Với sự hiểu biết của bọn họ về Mộ Chỉ Ly thì nhìn động tác của nàng là có thể biết được việc nàng sắp làm. Mộ Dật Thần lo lắng nói:
– Hàn đại ca, chúng ta có đi theo không? Lão già kia thoạt nhìn cũng không phải người lương thiện đâu.
Hàn Như Liệt khẽ gật đầu:
– Trước tiên nói với trưởng lão một tiếng rồi hai chúng ta lặng lẽ theo sau.
Có sự tồn tại của trụ sở bí mật nên nhất định Chỉ Ly sẽ không gặp nguy hiểm gì quá lớn, tuy nhiên hắn vẫn có chút lo lắng, cứ đi theo là tốt nhất.
Mộ Dật Thần vội vàng đến hỏi ý kiến Hạ Trường Thanh, Hạ Trường Thanh đang muốn đi nhận Bồ Đề đan nên liền đồng ý, với hắn mà nói thì việc mau chóng mang tin tức của Bồ Đề đan này về môn phái mới là việc quan trọng.
Mộ Chỉ Ly ra khỏi nơi bán đấu giá thì liền lặng lẽ đi đến một nơi khác, nhưng phía sau nàng không xa Phó Dịch Hùng và Tống Nghi Kiệt vẫn theo sát, bọn họ ngầm hiểu ý nhau, chuyện của hai bên cần phải giải quyết càng sớm càng tốt.
Rốt cục Mộ Chỉ Ly cũng dừng lại, nàng chậm rãi xoay người, nhìn hai bóng người phía sau.
– Không ngờ là hôm nay còn gặp mặt nhau.
Mộ Chỉ Ly thản nhiên nói, khuôn mặt bí hiểm và sắc sảo khiến người ta nhìn không thấu cảm xúc của nàng.
Phó Dịch Hùng hừ lạnh một tiếng:
– Hèn gì hôm qua ngươi đã biết trước mọi việc, hóa ra ngươi cũng có nghiên cứu về độc thuật. Bồ Đề đan kia là do ngươi luyện chế sao?
Nhìn thấy Phó Dịch Hùng đang tò mò, dò hỏi thì nàng không chút do dự mà gật đầu.
– Đúng vậy, là do ta luyện chế, đã nhanh hơn ngươi một bước rồi, xin lỗi.
Tuy nhiên nàng vừa dứt lời thì trong tai Phó Dịch Hùng cũng vang lên một giọng nói chói tai.
– Lúc ấy rõ ràng chỉ có một cây hoa Thanh Anh, làm sao ngươi có thể luyện chế được?
Tống Nghi Kiệt vội nói, lúc ấy hắn thấy rõ ràng là tuyệt đối không có cây hoa Thanh Anh thứ hai.
Nghe vậy Mộ Chỉ Ly cười nhạo:
– Ngươi không thấy thì sẽ là không có sao? Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi đấy.
Nghe Mộ Chỉ Ly nói một cách châm biếm như vậy thì sắc mặt Tống Nghi Kiệt cũng trở nên khó coi.
– Cũng không cần phải xin lỗi đâu, những gì ngươi lấy được thì sẽ đều là của lão phu hết, còn nữa, lão phu thật ra phải cảm ơn ngươi đã cố sức luyện chế ra Bồ Đề đan.
Giọng nói của Phó Dịch Hùng đột nhiên lạnh lùng hơn, đôi mắt tràn đầy sát khí.
Mộ Chỉ Ly cũng cười và mang theo một chút tà khí, một chút khát máu và một chút châm biếm:
– Đó cũng là những lời ta muốn nói với ngươi, nói như vậy thì gia đình ngươi hẳn rất giàu có?
Ánh mắt Phó Dịch Hùng lạnh như băng, thoáng cái đã vung tay áo lên, một đám phấn độc màu đen liền bay đến Mộ Chỉ Ly.
Thấy vậy thân hình Mộ Chỉ Ly khẽ động, rất nhanh né khỏi chỗ phấn độc, đồng thời một đám phấn độc màu xanh cũng bay về phía đám người Phó Dịch Hùng, kèm với gió nhẹ thì liền đưa phấn độc đến trước mặt hai người Phó Dịch Hùng.
Phấn độc màu đen và màu xanh xen lẫn vào nhau liền khiến tầm mắt bị che đi vài phần, một mùi kì dị lan tràn vào không gian, và khi phấn độc vừa chạm vào cây cối xung quanh thì tất cả đều chết trong nháy mắt.
Phát hiện được thời cơ thì độc châm hỗn loạn từ trong phấn độc bắn ra, hung hăng đâm vào hai bên đối diện nhau.
Lỗ tai Phó Dịch Hùng liền giật giật, âm thanh này tuy rằng cực nhỏ nhưng hắn vẫn nghe được rất rõ, lập tức thối lui, đồng thời hô lên:
– Kiệt, mau tránh ra!
Nghe vậy Tống Nghi Kiệt cũng rất nhanh né tránh, mặc dù tốc độ của hắn không chậm nhưng chung quy lại vẫn chậm hơn độc châm, trong lúc hắn chạy trốn thì ngân châm của Mộ Chỉ Ly đã đâm thủng da hắn.
Mộ Chỉ Ly đã sớm có chuẩn bị nên dù là phấn độc hay ngân châm thì đều là kịch độc. Mặc dù chỉ đâm vào da thôi là cũng đủ rồi.
Tống Nghi Kiệt chỉ cảm thấy một cỗ độc tố từ vết thương nhanh chóng lan ra khắp cơ thể, những chỗ da lộ ra bên ngoài lập tức biến thành màu đen, hắn cũng không thể khống chế được cơ thể mình nên lập tức kinh hãi la to:
– Sư phụ, con trúng độc rồi.
Nghe vậy Phó Dịch Hùng liền vội vàng quay đầu lại, lúc nhìn thấy sắc mặt màu đen của Tống Nghi Kiệt thì chân mày hắn liền nhíu lại, gã nam tử trước mặt này tuy còn trẻ tuổi nhưng thủ pháp hạ độc thì cực nhanh.
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì nói không chừng cũng sẽ bị trúng độc. Hắn muốn giúp Tống Nghi Kiệt nhưng lúc này Mộ Chỉ Ly như hổ rình mồi, hắn chắc chắn rằng chỉ cần mình phân tâm một chút thôi thì đối phương nhất định sẽ bắt lấy cơ hội và cho mình một đòn mất mạng. Độc sư chính là vậy, chỉ cần một cơ hội trong nháy mắt thì liền đưa đối phương vào chỗ chết. Vậy nên không thể phân tâm được, nhìn Tống Nghi Kiệt cách đó không xa khiến ánh mắt hắn có chút phức tạp.
Tống Nghi Kiệt nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Phó Dịch Hùng đang nhìn mình thì trong lòng cũng không hiểu chuyện gì nên lập tức cuống quýt nói:
– Sư phụ, cứu con, con không muốn chết đâu.