Ngày mai, bọn họ sẽ đến Tuyệt Tình Cốc. Hiện tại bọn họ đã cách Tuyệt Tình cốc càng ngày càng gần, nên giá phòng của tửu điếm cũng càng ngày càng cao. Nếu thật sự đến Tuyệt Tình Cốc thì không biết là chi phí một ngày một đêm sẽ tăng đến tình trạng nào nữa.
Đôi mắt của Ích Hàn đột ngột trợn to, nhìn Mộ Chỉ Ly nửa buổi mới nói:
– Hắc, ngươi quá đen tối!
– Dù sao ngươi cũng là người có tiền, chắc ngươi cũng không để ý đến những thứ này đâu! Được rồi, đến Tuyệt Tình cốc, ngươi hãy tìm cho ta một chỗ ở, dù sao thì ngươi cũng thông thuộc nơi đó hơn ta.
Mộ Chỉ Ly không thèm để ý đến Ích Hàn, nói. Nàng thầm nghĩ cái tên này có rất nhiều biện pháp, nên nàng cũng không cần quá lo lắng!
Ích Hàn khẽ gật đầu, nói:
– Vậy cũng được, thật ra thì vào thời điểm hiện tại, không thể nào tìm được một phòng trống ở tửu lâu đâu. Nhưng mà ngươi yên tâm đi, đến lúc đó, ta chắc chắn sẽ tìm cho ngươi một chỗ ở tốt.
– Vậy thì cám ơn ngươi, tốt nhất là nơi nào có ít hạng người rỗi rãnh soi mói một chút
Bọn người Hàn Dĩnh Nhi còn phải đi ra, nếu như ở một nơi có quá nhiều người rỗi rãnh thì bọn họ sẽ nhận ra được rằng đám người Hàn Dĩnh Nhi đột ngột xuất hiện, nếu vậy thì có chút bất tiện.
– Ta biết rồi.
Ích Hàn đáp, sau đó nhướng mày một cái, nói:
– Ta giúp ngươi dàn xếp tất cả những chuyện này, nhưng ngươi chỉ cho ta một bao thuốc xổ cũng quá ít phải không? Còn thứ gì tốt nữa không?
Mộ Chỉ Ly lấy từ trong túi càn khôn ra hai bình sứ.
– Đây là thuốc xổ, còn đây là phấn ngứa, ngươi thấy sao?
– Ha ha, không tệ, không tệ.
Ích Hàn mỉm cười đem hai bình sứ này bỏ vào túi càn khôn của mình. Hai ngày nay, hắn quả thật phát hiện trên người Mộ Ly có không ít đồ tốt, nhất là những loại dược phấn kỳ lạ thì càng nhiều, Mộ Ly đã trực tiếp nói với mình hắn là một gã dược sư.
Giữa trưa ngày hôm sau.
Hai người Mộ Chỉ Ly cùng với Ích Hàn cuối cùng cũng đến Tuyệt Tình cốc, dường như mỗi một chỗ nằm thuê mướn đều cần phải giao nộp tinh thạch, mà đa số người bày sạp đều là tu luyện giả, một số đồ vật gì đó không thể đem đi hội đấu giá, lại không mang lại tác dụng gì với mình thì bọn họ sẽ đem ra bán!
– Thế nào? Có phải Tuyệt Tình cốc rất náo nhiệt phải không? Ích Hàn nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đang liên tục đánh giá mọi thứ xung quanh thì trên gương mặt tuấn dật của hắn không kềm được mà nở một nụ cười hài lòng.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ gật đầu, nói:
– Quả thật là náo nhiệt a, hiện tại còn cách ngày tổ chức Vạn Hoa đại hội mấy ngày mà đã náo nhiệt như vậy, không biết đến thời điểm Vạn Hoa đại hội thì sẽ rầm rộ như thế nào đây?
– Mỗi lần Vạn Hoa đại hội được tổ chức thì đều là việc trọng đại nhất ở chốn Bồng Lai Bí Cảnh, đương nhiên sẽ rất náo nhiệt rồi. Ta cũng không biết đã xem qua bao nhiêu kỳ Vạn Hoa đại hội rồi.
Ích Hàn đắc ý nói.
Mộ Chỉ Ly liếc nhìn Ích Hàn, nói:
– Ngươi quá đắc ý rồi!
– Đi thôi, chúng ta đi tìm một nơi yên ổn nghỉ chân trước đã, sau đó ngươi muốn xem cái gì thì ta sẽ dẫn ngươi đi xem. Ta đối với những chuyện này quả thật là không gì không biết, nếu như ngươi có vấn đề gì thì cứ hỏi ta.
Ích Hàn chậm rãi nói, trên khóe miệng hắn vẫn giữ nụ cười rực rỡ như trước, trên trán hắn tràn đầy vẻ tự tin.
Đi sau lưng Ích Hàn, Mộ Chỉ Ly rất nhanh đã đi tới một tửu lâu, vừa bước vào tửu lâu thì tiểu nhị liền chạy đến đón:
– Công tử.
Chưởng quỹ vốn đang bận rộn ghi chép sổ sách, vừa thấy Ích Hàn đi vào thì cũng lập tức cúi chào một cái, rồi vội nói:
– Bái kiến công tử.
Ích Hàn khoát tay, nói:
– Cho ta một gian phòng tốt nhất.
– Công tử à! Vạn Hoa Các thì thế nào?
Chưởng quỹ lên tiếng dò hỏi, dáng vẻ hắn vô cùng thận trọng, tựa như rất sợ Ích Hàn không hài lòng.
Mộ Chỉ Ly nhìn thấy thái độ của chưởng quỷ đối với Ích Hàn thì nàng cũng tìm ra được một số manh mối. Chưởng quỷ này rõ ràng có nhận biết Ích Hàn, nhìn thấy bộ dáng sợ sệt của hắn thì nàng liền đoán ra được, chẳng lẽ tửu lâu này là do Ích Hàn mở?
– Được!
Ích Hàn gật đầu, xoay người lại, vỗ vỗ bờ vai của Mộ Chỉ Ly, quay sang nói với chưởng quỹ:
– Đây là huynh đệ tốt của ta, ngươi nhất định phải chiêu đãi tốt một chút, trong khoảng thời gian này, huynh ấy nghỉ lại và ăn uống đều không tính phí, biết chưa?
Chưởng quỹ cúi chào Mộ Chỉ Ly một cái, sau đó nói:
– Tiểu nhân hiểu, tiểu nhân chắc chắn sẽ tiếp đãi vị công tử này thật tốt!
Mộ Chỉ Ly liếc mắt nhìn Ích Hàn, Ích Hàn cũng cười hắc hắc đáp lại nàng, lại vỗ vỗ bả vai của Mộ Chỉ Ly, xong rồi đi vào chỗ sâu trong tửu điếm.
Đợi đến khi hai người đều rời khỏi thì mọi người vốn ngồi yên tĩnh ăn cơm bên trong tửu lâu đều rối rít bàn luận:
– Người nam tử đi cùng với Ích Hàn công tử là ai? Sao tới bây giờ ta cũng chưa thấy qua người này?
– Ích Hàn công tử nói nam tử kia chính là huynh đệ của hắn, vận khí của tiểu tử đó quả thật rất tốt, có thể làm huynh đệ với Ích Hàn.
– Những huynh đệ của Ích Hàn không ai là người đơn giản cả, chắc chắc tên tiểu tử kia cũng có bản lĩnh.
Nghe thấy lời của nam tử nói thì mọi người đều rối rít gật đầu. Mọi người đều biết Ích Hàn rất thích kết giao bằng hữu, nhưng tiêu chuẩn lựa chọn bằng hữu của hắn cũng rất cao, người bình thường căn bản không thể nào trở thành bằng hữu của hắn.
Nhưng mà điểm mà Ích Hàn khiến người ta hâm mộ nhất chính là ánh mắt của hắn. Rất nhiều bằng hữu của Ích Hàn, ban đầu nhìn không ra được bọn họ có nửa điểm bản lĩnh gì, nhưng về sau trong số những bằng hữu này, không một ai là không có danh tiếng cả.
Ích Hàn dẫn Mộ Chỉ Ly đi vào chỗ sâu trong tửu lâu, đến nơi này Mộ Chỉ Ly mới phát hiện Tuyệt Tình Lâu hoàn toàn khác biệt với những tửu lâu khác, chỉ là nơi tiểu tiện thôi mà cũng rất sang trọng, không phải những tửu lâu khác có thể so sánh được.
Nơi quả thật giống hệt một cái phủ đệ, cầu nhỏ nước chảy, đình đài, lầu các… thế nhưng nơi này đều có đủ cả, môi trường ở đây khiến cho nàng không kềm được mà âm thầm thốt lên tửu lâu này quả thật quá xa hoa.
Cuối cùng, Ích Hàn dẫn theo Mộ Chỉ Ly dừng lại trước một cái viện, trong viện có treo một cái bảng hiệu, có khắc ba chữ lớn màu đỏ – Vạn Hoa Cát.
Trong mắt Mộ Chỉ Ly hiện lên vẻ vô cùng kinh ngạc, không thể tin nổi nói:
– Chẳng lẽ cả một tòa nhà lớn như vậy đều là Vạn Hoa Cát?
Ích Hàn mỉm cười gật đầu:
– Đương nhiên, ngươi chính là huynh đệ tốt của ta, tìm cho ngươi chỗ ở này cũng không có bạc đãi ngươi chứ?
Thế nào? Hài lòng không? Nơi này tuyệt đối sẽ không có những người nhàn rỗi qua lại, hơn nữa cách Tuyệt Tình cốc rất gần. Phải biết là Tuyệt Tình Lâu chính là một tửu lâu tốt nhất.
– Điều kiện tốt như thế khiến cho ta kinh sợ.
Mộ Chỉ Ly bỉu môi nói, nhưng mà một cái viện lớn như vậy quả thật là rất tiện, đến lúc đó cứ cho bọn người Dĩnh Nhi trực tiếp ở trong viện là được.
– Ích Hàn! Ngươi không thành thật! Tửu lâu này là do gia đình ngươi mở phải không? Tuyệt Tình Lâu, Tuyệt Tình Cốc, có thể mở một tửu lâu lớn như vậy ở vùng phụ cận Tuyệt Tình Cốc thì chắc chắn là hai nơi này có liên hệ với nhau phải không?
Nghe lời Mộ Chỉ Ly nói, Ích Hàn cười hắc hắc.
– Xem ra ngươi quan sát cũng rất cẩn thận! Đúng vậy! Ta là người của Tuyệt Tình Cốc, tửu lâu này là do Tuyệt Tình Cốc mở.
– Ngươi là công tử của Tuyệt Tình Cốc phải không?
Mộ Chỉ Ly thản nhiên nói, giờ khắc này nàng đã hoàn toàn rõ ràng thân phận của Ích Hàn rồi. Không ngờ Ích Hàn – người lăn lộn cùng với nàng ba ngày qua chính là công tử của Tuyệt Tình Cốc, quả thật là khiến cho người khác kinh ngạc.
Ích Hàn gật đầu, nói:
– Đúng vậy, ngươi đã biết rõ thân phận của ta vậy hẳn là nên đem thân phận của ngươi nói cho ta biết chứ?
Đôi mắt đen tinh tường của Ích Hàn dừng trên người Mộ Chỉ Ly, Mộ Chỉ Ly trầm mặc nửa ngày mới chậm rãi nói:
– Ta là một tán tu, không danh sức, chỉ đơn giản như vậy.
Nghe vậy, ánh mắt Ích Hàn đông cứng lại, chợt mỉm cười nói:
– Cho dù ngươi là một tán tu thì nhất định cũng là một tán tu tài ba, cho nên mới có thể làm bằng hữu của ta, có phải ngươi đang cảm thấy mình rất may mắn hay không?
Sắc mặt Mộ Chỉ Ly tối sầm, trong lòng nàng lại có chút biến hóa, nàng chưa từng lừa gạt Ích Hàn mà Ích Hàn cũng tin lời nàng. Không biết vì sao Ích Hàn lại nhận định là nàng có năng lực, nhưng nàng cũng xác định là Ích Hàn thật tâm kết giao với nàng, mà không hề trộn lẫn với những ý nghĩ khác.
– May mắn mới lạ đấy! Nếu như không phải nhìn ngươi rất tội nghiệp thì ta đã mặc kệ ngươi rồi!
Mộ Chỉ Ly không nói đạo lý.
– Đi chết đi, nhìn thấy ta đáng thương? Ta đây anh tuấn tiêu sái, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng, rốt cuộc có chỗ nào đáng thương chứ? Nếu như ngươi là một cô nương thì vẫn còn bình thường, ngươi đường đường là một nam nhân, ta giả bộ đáng thương với ngươi làm gì?
– Xem ra ngươi không muốn có bảo bối mới nhất mà ta mới nghiên cứu rồi.
Mộ Chỉ Ly hời hợt nói, dời tầm mắt sang nơi khác.
– Ôi, đừng mà! Ta chỉ nói đùa thôi mà!
Ích Hàn vội vàng nói.
Trong lòng Mộ Chỉ Ly cười thầm, dường như Ích Hàn rất có hứng thú với những đồ vật đó, lúc rảnh rỗi không có việc gì thì hắn liền hỏi nàng những thứ đó có công hiệu đặc biệt gì không?
Tuy rằng trên đầu môi nàng luôn nói Ích Hàn không tốt, nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy Ích Hàn là một huynh đệ tốt. Cho đến bây giờ thì đây vẫn là lần đầu tiên mà Mộ Chỉ Ly – nàng có huynh đệ, cho nên rất nhiều thời điểm Ích Hàn muốn đồ vật gì thì nàng đều chế ra cho hắn.
Chẳng qua cái tên Ích Hàn này là một người vô cùng bỉ ổi, đồ vật ly kỳ cổ quái gì hắn cũng nghĩ ra được, thậm chỉ cả xuân dược mà hắn cũng không tha. Hắn luôn nói lúc nam nhân đại trượng phu hành tẩu giang hồ thì không thể thiếu thứ này được. Hắn hâm mộ nhất chính là hái hoa tặc, chỉ là thân phận của hắn đã quyết định cả đời này hắn không thể trở thành hái hoa tặc được. Những lời này của hắn khiến cho Mộ Chỉ Ly cảm thấy chẳng biết phải làm sao.
Chỉ có điều Mộ Chỉ Ly cũng biết, Ích Hàn chỉ dám nói vậy thôi, chứ hắn không có cái lá gan đi làm những chuyện đó, huống chi ngày thường hắn cũng không phải là một người như vậy. Thường ngày, hắn luôn miệng nói nào là mỹ nhân này nọ, nhưng nếu như thật sự có mỹ nhân đến quyến rũ hắn thì hắn chắc chắn sẽ tránh né.
Lấy tướng mạo tuấn tú của Ích Hàn cùng với thân phận và địa vị của hắn thì nữ tử vây quanh nhất định không ít, nhưng đến bây giờ hắn vẫn lẻ loi một chính, từ đó có thể nhìn ra được con người hắn thế nào.
Khi Mộ Chỉ Ly thu xếp ổn thỏa đâu vào đấy thì Ích Hàn cũng rời đi trước, hắn vừa mới trở về, hiển nhiên phải quay trở về Tuyệt Tình cốc một chuyến rồi.
Đợi sau khi Ích Hàn rời đi thì Mộ Chỉ Ly khẽ phất tay một cái, đám người Hàn Dĩnh Nhi liền xuất hiện trước mặt nàng. Tiếp theo Hàn Như Liệt cũng chạy tới.
– Ta đến Tuyệt Tình Cốc rồi, nếu như mấy ngày nay không có việc gì làm thì mọi người cứ ở chỗ này xem náo nhiệt, trong viện này cũng có không ít phòng.
Mộ Chỉ Ly cười nói, cho dù Ích Hàn có hỏi tới thì nàng cũng có thể nói là gặp bằng hữu ở chỗ này.
Trên mặt của Hàn Dĩnh Nhi tràn đầy vẻ kích động.
– Bồng Lai tụ địa, Tuyệt Tình cốc, nghe qua thật là thú vị! Muội nhất định phải đi xem một chút!
Hàn Như Liệt đi đến bên cạnh Mộ Chỉ Ly, trên gương mặt tuấn mỹ mang theo chút quan tâm, nói:
– Mấy ngày nay, nàng cứ gấp rút lên đường, có mệt mỏi không?
Mộ Chỉ Ly khẽ lắc đầu, nói:
– Ta không sao, Liệt à! Bây giờ đệ tử của Thiên Âm Môn còn chưa đến Tuyệt Tình cốc, không bằng đêm nay chúng ta cùng đi ra ngoài đi?