“Thật ra trước khi bị hung thủ đâm, thật ra Triệu Anh Hoa đã rơi vào tình trạng hôn mê vì thiếu oxy.” Đới Húc nói, “Khi giải phẫu thi thể, pháp y phát hiện những nhát dao ở phần cổ của Triệu Anh Hoa khá phức tạp, nhưng sau khi rửa sạch và kiểm tra thì lại phát hiện có dấu bầm tím, em có biết điều này chứng minh điều gì không?”
“Hung thủ đã từng dùng tay bóp cổ Triệu Anh Hoa là vì muốn bóp chết cô ấy sao?” Sau khi nghe Đới Húc trình bày, Phương Viên đương nhiên không cần nghe thêm cũng biết việc này có ý nghĩa gì, có điều vẫn còn chi tiết cô không hiểu, “Nếu ngay từ đầu đã muốn bóp chết Triệu Anh Hoa, vậy thì tại sao lúc sau lại đổi thành dùng dao đâm chết?”
“Đúng vậy, pháp y Lưu nói từ thi thể có rất nhiều dấu hiệu chứng minh trước khi chết do mất máu, Triệu Anh Hoa đã ngất đi do thiếu oxy, trong thời điểm này nếu tiếp tục bóp cổ cô ta, không lâu nữa cô ta cũng sẽ chết, nhưng hung thủ không làm như vậy, tôi cảm thấy có hai khả năng.” Đới Húc giơ hai ngón tay lên, “Khả năng thứ nhất là hung thủ kiêng kỵ khi đó trong nhà còn Tưởng Hoằng Lượng, tuy Tưởng Hoằng Lượng lúc ấy đã uống bia có thành phần an thần, đang ngủ say, nhưng thứ thuốc an thần kia không phải với ai cũng có tác dụng, ví dụ như người mất ngủ cần thuốc an thần để hỗ trợ hoặc tâm lý có vấn đề, bản thân sẽ có khả năng chịu đựng thuốc cao hơn. Nếu Triệu Anh Hoa kêu cứu, rất có khả năng sẽ kinh động Tưởng Hoằng Lượng, hung thủ có thể sẽ bị bại lộ.”
Phương Viên gật đầu tán đồng.
Đới Húc nói tiếp: “Khả năng thứ hai chính là hung thủ vốn định bóp cổ Triệu Anh Hoa đến chết, hoặc là hắn nghĩ mình đã bóp chết Triệu Anh Hoa, nhưng vì oán hận, cách dùng tay bóp cổ không đủ để phát tiết tất cả cảm xúc, nên hắn đã thay đổi ý định. Dù gì hung thủ chỉ dùng dao gọt hoa quả bình thường, chúng ta tuy không tìm thấy thứ như vỏ dao hay hung khí gì khác trong phòng của Triệu Anh Hoa nhưng dù ở đâu, muốn mua dao gọt hoa quả cũng không hề khó. Do vậy, hiện tại chúng ta vẫn chưa thể tùy tiện phỏng đoán, tránh ảnh hưởng đến kết quả.”
“Nếu là khả năng đầu tiên, vậy thì hung thủ quá giảo hoạt. Còn nếu là khả năng sau… Nghĩa là hung thủ phải rất hận Triệu Anh Hoa, nếu không đã không đâm nhiều dao trút hận như vậy.” Phương Viên cảm khái một câu, sau đó bỗng nghĩ tới một vấn đề, “Tại sao còn phải cắt cổ? Pháp y Lưu nói phần cổ cũng có rất nhiều vết dao, nếu không rửa sạch xung quanh miệng vết thương, e là không có cách nào phát hiện dấu bầm tím cho thấy Triệu Anh Hoa đã từng bị người ta bóp cổ. Hung thủ làm như thế chẳng lẽ vì để che giấu hành vi mình từng bóp cổ Triệu Anh Hoa sao? Liệu có phải thời điểm muốn bóp chết Triệu Anh Hoa, hắn bị Triệu Anh Hoa cào bị thương nên mới đổi phương pháp, đâm chết Triệu Anh Hoa không?”
“Có thể có khả năng này, bên pháp y cũng có nghĩ đến, vì khi bị bóp cổ, nạn nhân thường sẽ theo bản năng giãy giụa, khả năng tấn công lại hung thủ rất lớn, thế nên họ đã kiểm tra móng tay nạn nhân, tiếng là trong móng tay không có da hay dịch tiết chứa DNA của hung thủ, trong dạ dày và máu của Triệu Anh Hoa cũng không có thành phần thuốc mê, chỉ còn lại chút cồn, thế nên pháp y phỏng đoán thời điểm bóp cổ Triệu Anh Hoa, rất có khả năng hung thủ đã dùng cách khác khống chế hai tay Triệu Anh Hoa, khiến cô ta không thể giãy giụa.”
“Không có dấu vết bị trói sao?” Phương Viên vội hỏi.
Đới Húc lắc đầu: “Không có, giả sử vị trí Triệu Anh Hoa bị hại cụ thể là giường của cô ta, hơn nữa quần áo trên người cô ta không giống như sau khi chết mới bị cởi, nói cách khác lúc hung thủ tấn công, cô ta đã không mặc gì, hiện tại vào cái mùa này, cộng thêm nhiệt độ trong phòng, tôi đoán có khả năng cô ta nằm trong chăn, đang trong trạng thái bị trùm kín mít, hung thủ trực tiếp ở bên ngoài chăn khống chế cô ta, cho đến khi cô ta muốn giãy giụa thì đã không còn cách nào thoát khỏi chăn bông nữa.”
Phương Viên tán động với suy đoán của Đới Húc, bản năng sinh tồn của con người luôn luôn nằm ngoài sức tưởng tượng, khi đối mặt với cái chết, con người luôn sẽ bộc phát những năng lượng và tiềm chất mà ngày thường không có cơ hội thể hiện, nếu không phải không có cơ hội, sau khi bị người ta bóp cổ, Triệu Anh Hoa chắc chắn sẽ tìm cơ hội thoát khỏi đối phương.
“Phương Viên, có phải có chuyện gì cậu chưa báo cáo hay không?”
Phương Viên và Đới Húc đang nghiêm túc thảo luận vụ án, không hề chú ý có người vào văn phòng, mãi cho đến khi nghe thấy có người gọi tên, họ mới chú ý tới Lâm Phi Ca. Từ lúc Phương Viên kết thúc kỳ thực tập đến giờ, Lâm Phi Ca rất ít khi đến đội hình sự.
Hiện tại khách ít tới chẳng những xuất hiện, thậm chí là nhắm vào Phương Viên, Phương Viên cẩn thận quan sát, Lâm Phi Ca không đến tay không mà cầm theo một con thú nhồi bông.
“Miệng của cậu càng ngày càng kín rồi! Chuyện lớn như vậy mà không chịu nói với ai, bây giờ tớ đã tới tận cửa rồi, cậu không định khai hết ra hả?” Lâm Phi Ca quơ quơ con thú nhồi bông, cười nói.
“Cậu nói gì vậy, tớ không có chuyện gì phải nói với cậu cả!” Phương Viên bắt đầu thấy phiền, từ lúc xa lạ với Lâm Phi Ca, cô không hề thấy buồn hay tiếc nuối, thậm chí còn có cảm giác như trút được gánh nặng. Con người cô ấy, nói cô ấy là người xấu nhưng cô ấy chưa từng làm chuyện “xấu”, nhưng nếu nói cô ấy tốt, tiếp xúc nhiều mới hiểu được, bình thường cô ấy cứ ríu ra ríu rít nhưng sau lưng thì đầy tính kế, dù tốt hay không tốt với ai thì trong lòng luôn nghĩ đến lợi ích của bản thân.
Không bàn đến nhân phẩm, giữa cô và Lâm Phi Ca trước giờ hình như không có qua lại gì đúng không? Hơn nữa cách cô ấy dùng từ quá là phản cảm, “báo cáo” gì? Cứ như cấp dưới báo cáo cho cấp trên vậy, điều này khiến Phương Viên cực kỳ không thoải mái.