– Ta thấy hắn ngay cả môn phái nào cũng không dám nói, nói không chừng căn bản là không có bối cảnh cường đại gì cả.
Một tên đệ tử khác của Sất Trá Điện khinh thường nói.
Nhưng mà, sau khi lời của tên nam tử này rơi xuống thì sắc mặt những đệ tử khác đều u ám vô cùng. Nếu như nói tên nam tử y phục xanh kia là đệ tử Thiên Âm Môn hoặc là Thiên Ma Tông thì hôm nay bọn họ nhượng bộ như thế cũng rất bình thường.
Nhưng nếu toàn bộ hết thảy đều là giả, vậy coi như thật sự là một chuyện cười mà. Hôm nay những người có mặt ở đây cũng không ít, một khi biết được thân phận thật sự của tên nam tử kia không phải là đệ tử của môn phái thì coi như thể diện của bọn họ hoàn toàn mất sạch.
Nam tử kia nhìn sắc mặt mọi người thay đổi, trong lòng cũng hiện lên vẻ băn khoăn, một giây kế tiếp liền phản ứng kịp, không khỏi giải thích:
– Ta chỉ nói giỡn thôi mà, tên nam tử làm sao có can đảm như vậy chứ?
Nhưng mà vào giờ phút này, cũng không có ai quan tâm đến lời của tên nam tử kia, trong đầu không ngừng suy đoán để đủ loại khả năng. Sau khi tiểu nhị mang đồ ăn ngon nhất tới, Dương Thiếu Phi chậm rãi nói:
– Mọi người ăn nhanh lên một chút, ăn xong rồi chúng ta đổi tửu lâu nghỉ chân.
Ở tửu lâu này bị nhiều người để ý như vậy, bọn họ ăn cũng không thoải mái. Nếu cứ như vậy rời đi thì sẽ làm cho những người khác chê cười, bữa rượu và thức ăn này bọn họ căn bản là cũng không muốn ăn.
Mọi người hiểu nhiên cũng hiểu rõ ý của Dương Thiếu Phi, nhất định không nói hai lời mà bắt đầu ăn nhanh cho xong, ánh mắt nhìn dáo dác mọi người xung quanh quả thực rất khổ sở, chỉ có thể sớm anh nhanh mà rời đi.
Tốc độ của 7 con người đó rất nhanh, trên mặt bàn đầy ắp thức ăn đều được bọn họ ăn ngấu nghiến, rất nhanh cũng đã ăn sạch sành sanh. Sau đó, 7 người cùng nhau đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi.
Mãi đến lúc 7 người này rời đi thì mọi người mới dám bàn tán chuyện lúc trước:
– Đệ tử Sất Trá Điện xưa nay kiêu ngạo, hôm nay thấy bọn họ teo quéo thật sự là quá đã nha.
– Đúng vậy, so với đệ tử Sất Trá Điện mà nói thì tên nam tử y phục màu xanh kia mới thật sự có phong cách quý phái, xem ra Bách Hoa đại hội lần này hẳn là rất náo nhiệt đây.
– Thấy sắc mặt khó coi của Dương Thiếu Phi, ta cảm thấy rất sung sướng, không biết rốt cuộc thì tên nam tử áo xanh kia là đệ tử Thiên Âm Môn hay là đệ tử Thiên Ma Tông nữa?
– Theo ta thấy thì chắc là đệ tử Thiên Âm Môn, thoạt nhìn dáng vẻ tên nam tử kia rất có khí phách, giữa hai đầu lông mày tràn đầy chính khí chính trực, ngoại trừ Thiên Âm Môn thì không ai có được.
– Ta thì thấy không phải như vậy, hắn một thân một mình, hơn nữa cuồng ngạo ngổ ngược, chắc là tác phong Thiên Ma Tông.
Mọi người đều giữ chặt lấy ý kiến của mình, mà trong lúc bàn luận như vậy, hình tượng tên nam tử áo xanh cũng bị không ít người quen thuộc.
Sau khi đám người Dương Thiếu Phi rời khỏi tửu lâu thì đi về một hướng xa xa, dự định tìm một tửu lâu có khoảng cách nhất định cách xa nơi này, nhưng mà mới vừa đi không bao lâu, La Chí Hiền liền biến sắc, nói:
– Dương sư huynh, ta thấy chúng ta nên tìm một tửu lâu gần đây đi, bụng của ta có chút khó chịu.
Nghe vậy, Dương Thiếu Phi không khỏi nhíu mày, nói:
– Chờ một chút nữa đi, tìm chỗ xa hơn chỗ này một chút.
Lúc Dương Thiếu Phi vừa nói xong, lại thêm một tên đệ tử lên tiếng:
– Ai yaaaa, không được rồi, ta cũng đau bụng.
Ngay sau đó, liên tục hai ba người đều bắt đầu hô đau, đệ tử Sất Trá Điện vốn hăm hở thì lúc này lại không giữ được một chút hình tượng nào, đứng trên đường cái mà hai chân chúm lại, tay mân mê cái mông, vẻ mặt cực kỳ khổ sở.
– Dương sư huynh, không được rồi không được rồi, nếu không nhanh lên một chút để ta giải quyết thì ta …
Một tên đệ tử với vẻ mặt đỏ bừng nói to, rất dễ nhận thấy là hắn đang cực kỳ đau khổ.
Dương Thiếu Phi vừa mới chuẩn bị nói cái gì đó thì lại nghe thấy bụng của mình truyền tới một hồi âm thanh kỳ quái, kèm theo là tiếng bài tiết kéo đến, vội nói:
– Đi mau, tùy tiện tìm một tửu lâu đi.
Ở một góc cách đó không xa, Mộ Chỉ Ly nhìn dáng dấp đám người Dương Thiếu Phi, khóe miệng cong lên kéo ra một nụ cười xảo quyệt. Nếu hôm nay không thể giao thủ, vậy trước tiên cũng thu chút lợi chứ.
Lúc nàng đụng phải tiểu nhị thì đã đem thuốc xổ đặt vào trong thức ăn, với thủ pháp của nàng hiển nhiên không có người nào phát hiện. Nhưng mà thuốc xổ này cũng không phải chỉ là thuốc xổ, mà là thuốc xổ đã trải qua quá trình thêm nguyên liệu từ Mộ Chỉ Ly, xem ra nàng muốn dày vò bọn họ một trận rồi.
Mộ Chỉ Ly bình thản đi về phía trước, tiến về Tuyệt Tình Cốc. Ở trong một tửu lâu nào đó, bọn người Dương Thiếu Phi đang che bụng của mình, hẳn là đang mất nước lắm. Sắc mặt mỗi một người đều trắng bệch, cả người vô lực ngồi trên mặt đất.
– Đáng ghét, cơm nước trong tửu lâu kia có vấn đề.
La Chí Hiền tức giận nói. Nhưng mà bây giờ tức giận cũng không có chút khí thế nào cả, giọng nói thì ỉu xìu, tựa như không thể phát ra âm thanh lớn hơn được.
– Đợi sau khi ta bình phục nhất định sẽ đến tửu lâu kia xử lý bọn chúng.
Một đệ tử khác cũng lên tiếng, loại cảm giác mệt lả người này thực sự khó chịu mà.
Lúc hai người đang suy nghĩ làm sao để trả thù thì La Chí Hiền đột nhiên nói:
– Trời ơi, không được, lại tới nữa rồi.
– Đừng có tranh giành với ta, ta đi trước.
– Ta đi trước! Ngươi vừa đi rồi còn gì!
Nhưng mà, Mộ Chỉ Ly vừa đi không bao lâu thì một cái tay lại khoát lên trên vai của nàng. Mộ Chỉ Ly ngẩn ra, trong nháy mắt thiên lực bắt đầu dũng động, một quyền lại hung hăng tập kích về hướng đối phương.
Người kia lùi về phía sau, vội nói:
– Huynh đệ, quân tử dùng tài động khẩu chứ không động thủ, ta cũng không có ý gì, chỉ là muốn kết giao bằng hữu với ngươi mà thôi.
Trên mặt tên nam tử là nụ cười sáng lán như ánh mặt trời, nhưng mà lời nói ra lại có chút dáng vẻ lưu manh.
Lúc này, Mộ Chỉ Ly mới nhìn rõ tướng mạo tên nam tử này. Tên nam tử mặc một bộ trường bào cẩm y vệ màu trắng, bên trên dùng ngân tuyến thêu hình hoa cúc tím, dưới sự phản xạ của ánh mặt trời thì có thể lờ mờ thấy rõ. Lộng lẫy nhưng khiêm tốn, đây là từ ngữ hiện ra trong đầu Mộ Chỉ Ly.
Trên chiếc nón có chữ dương bằng ngọc màu đen, lộ ra vầng trán đầy đặn, nụ cười như đao tước luôn nồng đậm trên gò má, nhếch môi một cái lộ ra hàm răng trắng nõn, nụ cười sáng lán đúng là có thể che cản cả ánh nắng mặt trời.
Đây là một tên nam tử rất có mị lực, chỉ với nụ cười như ánh mặt trời kia thì đã có rất nhiều cô gái bị nghiêng đổ rồi. Nhưng mà Mộ Chỉ Ly nhìn tên nam tử này, chân mày cũng nhíu lại, lạnh lùng nói:
– Ta không hề muốn kết giao bằng hữu cùng với ngươi.
Dứt lời, Mộ Chỉ Ly lại sãi bước đi về phía trước.
Ích Hàn nhìn theo bóng lưng Mộ Chỉ Ly, khóe miệng càng thêm mở rộng, vội vàng đi theo. Nhận ra được động tác của Ích Hàn, Mộ Chỉ Ly quay đầu, trong mắt mang theo một sát khí nghiêm túc.
Ích Hàn khoanh hai tay trước ngực, giải thích:
– Nè huynh đệ, ta thật không có ác ý, chỉ là muốn kết giao bằng hữu với ngươi mà thôi. Động tác lúc nãy ở trong tửu lâu thực sự là quá đẹp trai, làm cho đệ tử Sất Trá Điện đều bị chao đảo.
Mộ Chỉ Ly không để ý chút nào, người này không biết từ đâu đi ra nữa.
– Sau đó đệ tử Sất Trá Điện đều bị đi ngoài, chắc cũng là ngươi làm chứ hả? Ta thấy ngươi đụng tiểu nhị, nhưng mà rốt cuộc ngươi làm thế nào thì ta không thể thấy rõ được.
Ích Hàn nhíu mày, lúc nãy hắn đứng ở lầu hai vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Tên nam tử mặc y phục màu xanh này thật thú vị, từ lúc hắn đi vào tửu lâu thì đã chú ý đến cậu ta. Đối mặt với đệ tử Sất Trá Điện nhưng lại có thể ứng đối mạnh mẽ như thế, hắn biết rõ lần này bất luận là đệ tử Thiên Âm Môn hoặc là Thiên Ma Tông thì cũng không có một đệ tử số một như thế.
Đệ tử Thiên Âm Môn bây giờ còn chưa có tới đây, mà đệ tử Thiên Ma Tông trước đây hắn cũng đã thấy qua. Tên nam từ này rõ ràng không mạnh hơn đệ tử môn phái Sất Trá Điện nhưng lại đám đùa giỡn bọn họ, can đảm này thực sự không nhỏ.
Nghe lời của tên nam tử, ánh mắt Mộ Chỉ Ly ngưng trọng, động tác của nàng đã rất cẩn thận nhưng tên nam tử này lại có thể phát hiện ra, chắc chắn thực lực cũng không đơn giản.
– Này, ta nói ngươi như thế mà ngươi cũng không có ý tứ gì hết vậy? Ta nói cả nữa ngày trời mà ngươi cũng không phản ứng một chút nào sao?
– Ta cho ngươi biết, Ích Hàn ta không phải loại người tùy tiện kết giao bằng hữu đâu.
– Ngươi cũng không phải là đại cô nương, nói một câu sẽ như thế nào hả? Ta lại không có ác ý.
Trong mắt Mộ Chỉ Ly hiện lên sự bất đắc dĩ, đây rốt cuộc là nơi nào mà khiến cho nàng gặp phải loại người này chứ? Theo lý thuyết, với tướng mạo khí phách này thì thực lực cũng không phải là người thường, hẳn là có rất nhiều người muốn kết giao bằng hữu với hắn mới đúng, đáng tiếc là với một tính cách như thế làm cho mọi thứ bị phá hủy hoàn toàn.
Lúc này nàng cũng xác định là Ích Hàn hoàn toàn không có ác ý gì, nàng có thể cảm giác được thực lực của Ích Hàn mạnh hơn nàng, nếu như hắn có ác ý thì đã sớm động thủ, làm sao lại nói nhiều lời vô ích như vậy.
– Nếu không phải lúc nãy ở tửu lâu ta nghe thấy ngươi nói chuyện thì đã nghĩ là ngươi bị câm rồi.
Ích Hàn đi bên cạnh nói lầm bầm, tiểu tử này thực sự là quá cứng đầu mà.
Dọc trên đường đi, hắn nói lời hay lẽ phải cũng nói, uy hiếp cũng nói nhưng cậu ta vẫn không hề nói một câu. Thực ra thì hắn cũng rất hiếu kỳ là tại sao Mộ Chỉ Ly làm sao hạ thuốc được, cho đến bây giờ, gần như không có động tác của ai có thể qua được mắt thần của hắn, nhưng tên nam tử trước mắt lại làm được.
Lúc này, Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩ xoay đầu lại:
– Này, ngươi nói lâu như vậy mà không khát nước sao?
– Hì hì, rốt cuộc thì ngươi cũng nói chuyện.
Ích Hàn cười nói:
– Ngươi không nói ta cũng không nhận ra, ngươi vừa nói như vậy thì ta cảm thấy thật sự là ta rất khát nha.
– Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn gì? Không hiểu tại sao ngươi lại muốn kết giao bằng hữu, ngươi cũng không phải cái loại người rảnh rỗi hóa cuồng mà.
Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói, tinh quang trong mắt lóe lên.