Cơn đau đến thấu xương kia lại dâng lên, hết thảy trước mắt trong nháy mắt đã bị một mảnh màu đỏ bao phủ –
Nhã nhi, ta rốt cuộc không nhìn thấy nàng nữa…Rốt cuộc không nhìn thấy nàng được nữa…
Huyết lệ rơi xuống, bên tai lại vang lên tiếng cười điên cuồng của HuyềnHoàng công chúa: “Đệ đệ, ngươi thấy sao? Thấy sao? Tối nay tỷ tỷ làm thế nào thu thập kẻ làm hại ngươi! Ngươi cười sao? Nở nụ cười sao?”
“Huyền Hoàng! Ngươi thả Tử Thanh đi, ta cầu xin ngươi! Huyền Hoàng! Thả nàngra!” Thanh âm hét lên như xé, trái tim Triều Cẩm cũng đã tan nát thànhbụi phấn, nếu để có kiếp sau mà kiếp này phải khiến nàng chết thống khổnhư thế, ta tình nguyện không tới kiếp sau, đổi lấy nàng kiếp này bìnhan!
Tử Thanh chống hai tay, cường ngạnh chống đỡ thân mình run rẩy không ngừng: “Huyền…Hoàng…ngươi giết…ta…thả…Triều Cẩm đi…”
Có Nhã nhi làm bạn xuống Hoàng Tuyền, đời này đã không còn gì nuối tiếcrồi. Chỉ là Triều Cẩm, thủy chung nàng vô tội, bất luận thế nào nàngcũng không nên uổng phí tính mạng ở đây.
“Van cầu bản cung, nói không chừng bản cung mà vui vẻ sẽ thả nàng đi!” Kiếmphong lạnh như băng đặt trên cổ họng Tử Thanh: “Cầu xin đi, như thế nàolại không nói? Như thế nào lại không cầu bản cung?” Nói xong, lại là một tiếng cười to điên cuồng: “Lăng Trọng, đốt lửa! Hắn không cầu, ta muốnhắn nghe thấy tiếng kêu của nữ nhân hắn yêu!”
“Huyền Hoàng!” Đột nhiên Tử Thanh nâng tay chộp lấy thanh kiếm đặt trước yết hầu: “Thả…Triều Cẩm!”
“Một người bản cung cũng sẽ không thả!”
Ngọn lửa nóng rực từ dưới đài gỗ bốc cao lên, thanh âm rạn vỡ do lưỡi lửaliếm vào đám gỗ vang lên truyền vào tai Tử Thanh, so với đau đớn trênngười còn khó chịu hơn vạn lần!
“Kêu đi! Các ngươi vì sao không hét? Vì sao không la!” Huyền Hoàng công chúa kinh ngạc nhìn hai người im lặng rơi lệ trên đài, thế nhưng lại khôngmột người lên tiếng cầu cứu.
“Tử Thanh, nghe ta lại hát cho nàng một khúc ca nữa nhé…” Thê lương cười,Nhã Hề nhìn khuôn mặt Tử Thanh đầy máu tươi, chăm chú thâm tình nhìn:“Dịch dương xuân thảo xuất, trì trù nhật dĩ mộ. Liên diệp thượng điềnđiền, kì thủy bất khả độ. Nguyện tử yêm quế chu, thời đồng thiên lí lộ.Thiên lí kí tương hứa, quế chu phục dung dữ. Giang thượng khả thải lăng, thanh ca cộng nam sở.” *
“Thanh ca…cộng nam sở…” Tử Thanh bỗng nhiên run rẩy cười, Nhã nhi, đây là thế ngoại đào nguyên mà nàng hát cho ta sao?
“Ngươi thế nhưng còn có thể cười?” Huyền Hoàng công chúa điên cuồng hét lớn:“Thấy phu quân của ngươi bị thương thành như vậy, ngươi thế nhưng còn có thể cười mà ca hát?”
Triều Cẩm kinh ngạc nhìn gương mặt Nhã Hề, đó là vẻ kiên quyết quyết địnhmuốn cùng chết với Tử Thanh, trong phiến thiên địa này, không còn ai cóthể ngăn trở hai người các nàng, trường trường cửu cửu…
Ngọn lửa dưới chân dần lan lên cao, Triều Cẩm tựa hồ đã quên đi cái nóng rực xung quanh, hai hàng nhiệt lệ lăn trên gò má. Tử Thanh, từ đầu đếncuối, nàng đều nghĩ muốn để ta sống một mình, còn cùng chết với NhãHề…phải không?
Trái tim, kịch liệt nhói đau, nàng cũng biết, ta cũng muốn cùng nàng đi xuống Hoàng Tuyền mà…
“Tử Thanh ca ca!” Đột nhiên, thanh âm Lí Nhược vang lên.
“Là Quận vương gia!” Một ngàn thiết kỵ Đại Đường dưới tiếng kinh hô cửa Lí Nhược vội vàng chạy như bay về phía Tử Thanh…
“Không có khả năng! Không có khả năng! Thế cục bản cung bày ra, sao có thể cókhả năng xuất hiện Đường binh?” Thân mình Huyền Hoàng công chúa run lên, bỗng nhiên hung dữ nhìn Tử Thanh: “Cho dù lúc này bản cung tính sai thì sao! Hết thảy đã thành kết cục đã định! Yến Tử Thanh! Ta muốn ngươichết!” Rút ra lưỡi kiếm bị hai tay Tử Thanh nắm lấy, đột nhiên đâm thẳng vào ngực nàng: “Ha ha ha, đệ đệ, tỷ tỷ đã báo thù cho ngươi, báo thùcho ngươi rồi!”
Cung tiễn thủ ở chung quanh hốt hoảng xoay người, thiết kỵ Đại Đường đã đếngần ngay trước mắt, vung trường thương đánh tới, cung tiễn thủ Đột Quyết dĩ nhiên đều ngã xuống đất.
“Đừng giết ta!” Lăng Trọng vội vàng chạy trốn, lại đâm phải trường thương trong tay thiết kỵ Đại Đường, đương trường mất mạng.
“Ngươi đồ nữ nhân điên!” Lí Nhược căm hận rút kiếm, hung hăng đâm tới Huyền Hoàng công chúa đang điên cuồng cười to.
Một kiếm xiên qua đầu, chỉ thấy nét tươi cười trên mặt Huyền Hoàng côngchúa có rút lại, kiếm trong tay lại đâm vào ngực Tử Thanh sâu hơn mộtphần: “Giờ đây…ngươi cũng…không sống được…”
Lí Nhược hoảng loạn nhảy xuống ngựa, đẩy Huyền Hoàng công chúa đã tắt thởra, ôm chặt Tử Thanh suy yếu run rẩy: “Tử Thanh ca ca, rốt cuộc đã xảyra chuyện gì? Đã xảy ra cái gì?” Là ngươi bảo ta mang binh ra ngoài tìmSử Triều Cẩm, rõ ràng lúc này ngươi phải bình yên ở Quận vương phủ chứ,sao ngươi lại mình đầy vết thương ở đây? Vì sao — ?
Tử Thanh run run nâng tay, chỉ về phía đài cao trên mặt sông sắp sụp đổ: “Cứu…cứu Triều Cẩm…”
Lí Nhược vội vàng nhìn lên đài gỗ trên sông, kinh hoảng ra lệnh: “Các ngươi mau chóng cứu người!”
“Tuân lệnh!”
Chỉ nghe thấy “rắc” một tiếng, đài gỗ đổ sập xuống…
“Nhã…nhi…chờ ta…” Giãy dụa muốn đứng lên, Tử Thanh chỉ cảm thấy trước mắt một mảnhhắc ám, rốt cuộc không chống đỡ được mà ngã gục xuống.
“Tử Thanh –!”
Đã không nghe rõ là tiếng ai gọi, Nhã nhi, chúng ta cùng nhau đi tới thếngoại đào nguyên có đầy hoa sen kia đi…Một thế ngoại đào nguyên chỉ cóhai người chúng ta…
—————————————
* Tạ Diễu (464-499) tự Huyền Huy, người Dương Hạ, Trần Quận, là nhà thơ nổi tiếng thời đời Nam Bắc Triều.
Giang Thượng Khúc:
Dịch dương xuân thảo xuất, trì trù nhật dĩ mộ. Liên diệp thượng điền điền, kì thủy bất khả độ.
Nguyện tử yêm quế chu, thời đồng thiên lí lộ. Thiên lí ký tương hứa, quế chu phục dung dữ.
Giang thượng khả thải lăng, thanh ca cộng nam sở.
Tạm dịch:
Khúc ca trên dòng sông Giang.
Xuân tới cỏ non mọc, chần chừ hoàng hôn xuống. Tán lá sen xanh mươn mướt, ở dưới sông Kỳ khiến (đò) không thể qua.
Mong chàng trì hoãn chiếc thuyền hoa quế, cùng nhau đi ngàn dặm. Ngàn dặm đã cùng ước hẹn, chiếc thuyền hoa quế tự do trở đi trở lại.
Trên dòng sông Giang bằng lòng hái củ ấu, cùng nhau cất tiếng hát đau lòng về phương Nam/ về nước Sở ở phương Nam.