“Muội thấy hai ghế lô màu vàng đều có người? Không biết là đại nhân vật* (người có danh tiếng) nào.” Thủy Khinh Tiếu ao ước nói, có thể tiến vào ghế lô khách quý màu vàng đã không chỉ là có tiền bạc nhiều.
“Có lẽ là người trong hoàng thất, buổi đấu giá này ngoại trừ người trong hoàng thất ra chắc chắn không có người nào khác.” Thủy Khinh Tiếu chậm rãi nói, đối với sự tình của buổi đấu giá này ngược lại nàng thăm dò rất kỹ.
“Ồ?” Lông mày Thủy Khinh Nhu khẽ nhíu lại, chợt cười nhạt nói: “Nếu có cơ hội kết giao một chút thì tốt, đợi thời điểm đấu giá tốt nhất không nên tranh giành với người trong ghế lô khách quý màu vàng”
“Yên tâm đi, điều này muội hiểu.” Tranh giành đồ vật cùng với khách quý trong ghế lô màu vàng đây không phải là đâm đầu vào chỗ chết sao? Tuy thực lực của bọn họ không kém, nhưng mà bọn họ vẫn chưa đủ tư cách để so với đại thế lực.
Nếu Mộ Chỉ Ly nghe được cuộc nói chuyện của hai tỷ muội Thủy Khinh Nhu không biết sẽ có cảm tưởng như thế nào, hai người Thủy Khinh Nhu hôm nay làm sao có thể nghĩ tới kẻ thủ của bọn họ lúc này đang thoải mái nhàn nhã ngồi ở trong ghế lô màu vàng bàn về sự tình của buổi đấu giá lần này.
Trên cơ bản sau khi mọi người đều đến đông đủ, buổi đấu giá này sẽ chính thức bắt đầu.
Một lão giả mặc áo xám xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, trên khuôn mặt lạnh nhạt kia mang theo một nụ cười yếu ớt, sau khi hướng mọi người thi lễ một cái, lúc này mới lên tiếng nói: “Hoan nghênh các vị khách quý đến tham gia buổi đấu giá lần này của đấu giá hội sở Mễ thị chúng tôi, thanh niên tài tuấn* (những người trẻ tuổi tài năng và anh tuấn) của các thế lực đang ngồi ở đây, hi vọng buổi đấu giá lần này sẽ không làm uổng công chuyến đi của các vị.”
Hiển nhiên lão giả đã chủ trì không ít buổi đấu giá, đối mặt với trường hợp như vậy lộ ra vẻ thành thạo: “Không nói nhiều nữa, chắc hẳn các vị đã không thể chờ đợi được, muốn thấy bảo bối đấu giá tiếp theo, dù sao so với lão đầu chúng có sức hấp dẫn hơn nhiều.”
Lời nói của lão giả khiến mọi người cười khẽ một trận, ấn tượng trong lòng đối với lão giả cũng tăng lên không ít.
Chỉ thấy lão giả dùng tay ra hiệu một cái, một nữ hầu mang một bảo bối đi tới trước mặt lão giả, sau khi đem đồ để xuống lúc này mới chậm rãi rời đi, nhịp chân xinh đẹp kia dẫn đến một trận lửa nóng trong lòng không ít nam tử.
Vật phẩm dùng tấm vải đỏ che đậy, cho nên mọi người nhìn không ra bên trong rốt cuộc là bảo bối gì.
“Đây là vật phẩm đấu giá thứ nhất– Huyết Linh kiếm! Ba vạn Trúc Cơ Đan đấu giá bắt đầu!” Lão giả đưa tay đem tấm vải đỏ kia lấy ra, diện mạo chính thức của Huyết Linh kiếm liền rơi vào trong mắt mọi người.
Huyết Linh kiếm không có vỏ đao, trên thân đao huyết sắc* (màu máu) kia tràn đầy lực chấn nhiếp* (sự chấn động, khiếp sợ), trong lúc mơ hồ mọi người còn có thể cảm nhận được một cổ khí tức khát máu.
“Năm vạn!”
Tiếng nói của lão giả mặc áo xám vừa dứt, không bao lâu liền có người bắt đầu báo giá.
“Sáu vạn!”
“Tám vạn!”
Mộ Chỉ Ly nhìn Huyết Linh kiếm kia, trong mắt không có hứng thú mấy. Huyết Linh kiếm này chỉ là loại bình thường thôi, Thị Huyết Kiếm thực sự sẽ không có mùi máu tươi tản mát ra, bởi vì nó đã bị hấp thu.
Mà Huyết Linh kiếm này mùi máu tươi nồng nặc như thế, cầm đi ra ngoài đoán chừng là tác dụng khoe khoang nhiều hơn tác dụng chiến đấu, đối với đồ có hoa không quả* (chỉ có mẽ ngoài, hào nhoáng trống rỗng) như thế, đương nhiên nàng không có hứng thú.
Đối với Huyết Linh kiếm, hiển nhiên Hàn Như Liệt cũng không có hứng thú, tầm mắt kia thậm chí cũng không dừng ở trên thân Huyết Linh nhiều, chỉ có cây Hóa Rồng Thảo là hắn thấy hứng thú mà thôi.
Nếu như Ly nhi không phải là Dược Sư, mình cũng không phải là Chế Giáp Sư, như vậy đồ vật hắn muốn trong buổi đấu giá này hẳn là không ít, dù sao đối với Tu Luyện Giả nhu cầu của cả hai cái này đều rất lớn, nhưng hôm nay hắn có thể trực tiếp không cần hai cái này, đương nhiên đồ hắn cần ít đi rất nhiều.
Cuối cùng Huyết Linh kiếm lấy giá mười vạn Trúc Cơ Đan thành giao* (mặc cả xong), giá tiền này cũng coi như là hợp lý, có lẽ phần lớn mọi người đều hiểu Huyết Linh kiếm này hào nhoáng trống rỗng, cho nên đấu giá không kịch liệt lắm, tiết mục quan trọng còn ở phía sau!
“Vật phẩm đấu giá thứ hai, Quy Kiền Giáp! Giá mười vạn Trúc Cơ Đan đấu giá bắt đầu!” Tiếng nói của lão giả truyền vào trong tai mọi người.
“Lão tin rằng mọi người đều hiểu rõ, ở bất cứ thời điểm nào tánh mạng của mình vẫn là quan trọng nhất. Có Quy Kiền Giáp này, tánh mạng của các vị càng được bảo đảm hơn! Quy Kiền Giáp có thể giúp các vị ngăn cản được một đòn công kích trí mạng!”
Đối với tác dụng của Quy Kiền Giáp, vỗn dĩ mọi người không hiểu rõ lắm, nhưng sau khi nghe được lời của lão giả, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Quy Kiền Giáp liền thay đổi, mặc dù chỉ có thể ngăn cản một đòn công kích trí mạng, nhưng cái này thực sự là bảo bối tốt để bảo vệ tánh mạng!
Thân là Tu Luyện Giả, lúc nào bọn họ cũng có khả năng bị nguy hiểm đến tánh mạng, mặc Quy Kiền Giáp này lên người dùng trong bất cứ tình huống nào, ít nhất trong lòng cũng có thể yên tâm một chút.
“Mười lăm vạn!” Một gã nam tử tiên phong* (trước tiên) hô lên.
“Hai mươi vạn!” Giọng nói của nam tử thanh vừa mới dứt, một người khác đã nhanh chóng báo giá.
Mộ Chỉ Ly đánh giá Quy Kiền Giáp kia, con ngươi chợt chuyển qua nhìn về phía Hàn Như Liệt hỏi: ” Quy Kiền Giáp này như thế nào?”
Sự tình liên quan đến áo giáp nàng không rõ lắm, chỉ biết nếu so sánh với Kim Tàm Ti giáp mà Phong Hàn sư phụ cho nàng hiển nhiên Quy Kiền Giáp này kém xa, nói cách khác hai cái căn bản là không phải cùng một cái cấp bậc !
Hàn Như Liệt lắc đầu: “Một cái Quy Kiền Giáp xoàng xĩnh* (chẳng ra sao cả) này, vẫn không bằng cái ta chế tạo ra, ít nhất cái ta chế tạo ra có thể ngăn cản ba lần công kích, đoán chừng chỉ có Tu Luyện Giả nghèo nàn mới vừa ý.”
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly lúc này mới hồ đồ gật đầu: ” Thuật chế giáp của tướng công nhà ta rất tốt ah! Chả trách nói Chế Giáp Sư là nghề nghiệp giàu có, bảo bối bình thường trong mắt chàng cũng có thể đấu giá với giá tiền như vậy.”
Lúc này, đúng lúc lão giả mặc áo xám định nói giá cuối cùng của Quy Kiền giáp này là ba mươi vạn Trúc Cơ Đan liền bị một vị Tu Luyện Giả đấu giá tiếp.
Hàn Như Liệt cười khẽ, lúc này mới giải thích cho Chỉ Ly: “Áo giáp đều tiêu hao vật phẩm thì nàng đã biết rồi đó, tất cả áo giáp đều có thể sử dụng được mấy lần, dùng hết mấy lần đó rồi áo giáp liền vô dụng.
Quy Kiền Giáp là một loại áo giáp trong số đó, trình độ của Chế Giáp Sư khác nhau nên chế tạo ra Quy Kiền Giáp cũng khác nhau, kém nhất chính là ngăn cản được một lần công kích, số lần có thể ngăn cản càng nhiều đương nhiên là càng tốt .
Ta hiện tại mới nhập môn không bao lâu, chỉ có thể chế tạo ra cái ngăn cản ba lần công kích, những Chế Giáp Đại Sư khác có thể chế tạo ra cái có thể ngăn cản mười lần trở lên thậm chí còn nhiều hơn, áo giáp như vậy mới là giá trên trời* ( giá cực kỳ cao).”
“Thì ra là như vậy.” Mộ Chỉ Ly tựa vào bả vai Hàn Như Liệt, cười nói: “Sau này chàng chắc chắn là Chế Giáp Đại Sư rất giỏi!” Với Hàn Như Liệt nàng có sự tin tưởng gần như mù quáng, thời gian một tháng ngắn ngủi có thể chế tạo ra áo giáp như vậy, nói ra sợ là chẳng có ai sẽ tin tưởng.
“Đứa ngốc” Hàn Như Liệt vuốt sợi tóc của Mộ Chỉ Ly dịu dàng nói, trong con ngươi màu lam kia tràn đầy sủng nịch, dường như muốn để cho Mộ Chỉ Ly hoàn toàn sa vào bên trong.
Tốc độ tiến triển của buổi đấu giá này cũng không chậm, căn bản không có bảo bối không bán đấu giá được, mỗi lần sau khi lão giả giới thiệu xong một bảo bối đã bị mọi người ra giá đem chúng mua hết.
Đương nhiên Mộ Chỉ Ly cũng chú ý đến bốn ghế lô khách quý màu lam, bốn người bọn họ đều đã mua một vài đồ vật rồi, theo suy đoán của nàng trong Tư Cách Chiến lần này bốn người này sẽ là người có sức uy hiếp nhất đối với nàng, cho nên hiểu rõ lá bài tẩy của bọn họ một chút rất cần thiết, nếu không ở trên đài tỷ võ đánh bất ngờ rất có khả năng sẽ phải chịu thiệt thòi.
Cuối cùng, phiên bán đấu giá Hóa Rồng Thảo mà Mộ Chỉ Ly chờ đợi cũng đến, lập tức tinh thần của Mộ Chỉ Ly cũng phấn chấn lên nhiều, ánh mắt nàng chăm chú nhìn lão giả mặc áo xám trên đài cao, dĩ nhiên lão giả kia không có cách nào nhìn thấy nàng.
Khi lão giả đem tấm vải đỏ vén lên, Mộ Chỉ Ly liền nhìn thấy được chân diện mục* (hình dạng thực sự) của Hóa Rồng Thảo. Lấy sự hiểu biết của nàng về thảo dược, chỉ nhìn một cái liền có thể xác định được gốc cây dược thảo trước mắt này chắc chắn là Hóa Rồng Thảo.
“Vật phẩm đấu giá thứ mười bảy của phiên đấu giá kế tiếp — Hóa Rồng Thảo!” Bầu không khí đấu giá kịch liệt bị ảnh hưởng, hai gò má lão giả cũng lộ ra vẻ hưng phấn màu đỏ.
“Hóa Rồng Thảo, chắc hẳn tất cả mọi người không xa lạ gì. Đối với một Tu Luyện Giả mà nói ngoài tu vi bản thân trọng yếu, cường độ thân thể cũng cực kỳ quan trọng! Hóa Rồng Thảo chính là bảo bối tăng cường cường độ của thân thể!
Chỉ cần tìm một vị dược sư đem nó phối trí thành thuốc, lấy thuốc này bôi lên trên người, cường độ thân thể sẽ tăng lên rất nhiều, như vậy tương đương với việc có thêm một lá bài tẩy, mọi người không nên bỏ qua một cơ hội tốt để nâng cao thực lực bản thân mình như vậy.”
Thủ đoạn của lão giả quả nhiên không tầm thường, chỉ là mấy lời nói đơn giản liền thay đổi sự nhiệt tình của mọi người đối với Hóa Rồng Thảo, vốn là đệ tử hứng thú lúc này càng có thêm hứng thú, vốn là đệ tử không có hứng thú sau khi nghe lão giả kích động cũng bắt đầu nảy sinh hứng thú.
Lần đầu tiên, Mộ Chỉ Ly cảm thấy lão giả này nói nhảm quá nhiều, như vậy chẳng phải là tăng thêm phiền toái cho nàng ah. Nhìn ánh mắt nóng bỏng ( tha thiết) của mọi người, nàng liền biết muốn mua được Hóa Rồng Thảo không đơn giản như vậy.
“Hóa Rồng Thảo, năm mươi vạn Trúc Cơ Đan đấu giá bắt đầu!” Sau khi lão giả thấy không khí đã bị kích động, lúc này mới lên tiếng nói.
“Sáu mươi vạn!” Một gã nam tử tiên phong báo giá, mới bắt đầu đã trực tiếp đưa ra giá mười vạn, có thể thấy được nam tử này rất có hứng thú với Hóa Rồng Thảo.
Nhưng mà, tiếng nói của nam tử chỉ mới vừa dứt, một nữ tử liền báo giá tiếp: “Bảy mươi vạn!”
“Tám mươi vạn!”
“Tám mươi lăm vạn!”
“Chín mươi vạn!”
Tiếng báo giá liên tiếp, trong đó không có nửa điểm dừng lại, hiển nhiên báo giá trong đáy lòng mọi người đều không phải giá tiền đưa ra lúc này.
Thời điểm mọi người báo giá, Mộ Chỉ Ly vẫn không có ra giá, nàng biết giá hiện tại chỉ là tôm tép nhãi nhép* ( rất ít) mà thôi, người đấu giá thực sự còn chưa xuất hiện.
Bất quá từ trên biên độ báo giá này có thể đoán được giá sau cùng tuyệt đối sẽ cao hơn giá của bất kỳ bảo bối bán đấu giá lúc trước!
Trên mặt lão giả mặc áo xám mang theo nụ cười dịu dàng, giá của buổi đấu giá này hôm nay giá tiền tốt hơn rất nhiều so với dự tính của lão, đợi sau khi chấm dứt lão có thể có được một khoản thu nhập vô cùng tốt.
Đông Phương Hào khẽ nhíu mày, giá tiền lúc này đã lên tới một trăm năm mươi vạn, mặc dù biên độ báo giá rõ ràng ít hơn rất nhiều, cũng chỉ có mấy người như vậy kiên trì báo giá, nhưng hắn biết muốn lấy được gốc cây Hóa Rồng Thảo này vô cùng khó khăn.
” Đám Lương Tĩnh Viên sợ là cũng sẽ không bỏ qua gốc cây Hóa Rồng Thảo, giá bán cuối cùng ít nhất cũng phải là ba trăm vạn Trúc Cơ Đan.” Đông Phương Hào lẩm bẩm nói.
Sắc mặt Đông Phương Tinh cũng không tốt lắm, đối với bọn họ gốc cây Hóa Rồng Thảo này có tác dụng không nhỏ, nhưng mà cục diện* (tình hình) này đã vượt ra khỏi dự liệu của bọn họ, chỉ hy vọng giá cuối cùng không cao hơn số tiền bọn họ có thì càng tốt.
Tiền để dành mấy năm nay của bọn họ so với các đệ tử bình thường đương nhiên nhiều hơn rất nhiều, ngày thường đan dược nhờ chém giết đệ tử khác thu hoạch được cũng không ít, nhưng mà so về ưu thế này với cao thủ đệ nhất của tam đại thế lực khác thì không được xem là ưu thế.
Tình huống của Lương Tĩnh Viên đương nhiên không giống với suy đoán của Đông Phương Hào, dù sao hắn cũng không còn nhiều thời gian lắm, Hóa Rồng Thảo này đã không có hiệu quả với hắn. Sau khi dùng Quán Đỉnh Đại Pháp tăng tu vi bản thân, dưới sự chênh lệnh thực lực nhiều như vậy, Hóa Rồng Thảo có bao nhiêu tác dụng đối với cường độ thân thể?
“Ba ghế lô bên cạnh cũng không có động tĩnh, đoán chừng đều chờ giá cuối cùng.” Nghĩ tới đây, khóe miệng Lương Tĩnh Viên giương lên nụ cười xấu xa: “Nhân cơ hội này ngáng chân bọn họ cũng không tệ, lãng phí nhiều đan dược càng tốt.”
Trong ghế lô màu lam.
Nghê Thiên Hoàn đang híp mắt đánh giá tất cả mọi việc trong hành lang phía dưới, trên khuôn mặt bình tĩnh nhìn không ra nửa điểm biến hóa, chỉ là nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện ra quả đấm của hắn không tự chủ nắm chặt, hiển nhiên lực chú ý của hắn cũng đặt ở bên trên Hóa Rồng Thảo.
“Mình tìm Hóa Rồng Thảo này rất lâu rồi, chỉ tiếc vẫn không có tin tức. Không nghĩ tới hôm nay thế nhưng lại nhìn thấy ở chỗ này, thật sự là hiếm thấy, bất luận như thế nào nhất định phải đấu giá nó tới tay.
Đợi sau khi cường độ thân thể mình tăng lên mấy phần, công pháp mình tu luyện cũng có thể tiến triển một lần nữa, đến lúc đó ước chường thực lực tăng lên sẽ không ít chút nào. Vì thành tích ở Tư Cách Chiến, mình phải đấu giá nó bằng được!”