Tiểu hồ ly cùng Thường Thiếu Điển chui vào rừng lá rụng đùa giỡn rung trời, bên này Dạ Vị Ương nhìn Bắc Thần Diêu Quang ngồi dưới tán cây cúi đầu không biết đang nghĩ gì, Dạ Vị Ương đi qua.
“Có phải trong cung có chuyện quan trọng?”
Dạ Vị Ương ngồi xuống bên cạnh Bắc Thần Diêu Quang, những phiến lá rụng phát ra âm thanh giòn tan, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở tán cây rải xuống mặt đất từng mảnh loang lổ ấm áp, vài tia nắng màu vàng cam vươn trên mái tóc và vai nam nhân.
Bắc Thần Diêu Quang đưa tay ôm lấy thắt lưng Dạ Vị Ương, đem người hướng vào lòng ngực chính mình, vô cùng thân mật ma xát thái dương đối phương, không quá để ý nói: “Mấy sử giả của nước khác ghé thăm, muốn gặp mặt ta.”
“Vậy ngươi muốn về sao?”
“Ngươi nghĩ bọn họ và ngươi bên nào trọng yếu hơn?” Bắc Thần Diêu Quang mỉm cười hôn lên má đại hồ ly, nỉ non nói: “Ta không có nhiều thời gian gặp bọn họ, mà bọn họ cũng không có phân lượng đó.”
Dạ Vị Ương tựa vào vai Bắc Thần Diêu Quang, lôi kéo một bàn tay đối phương thưởng thức: “Ta nghe Thiếu Điển nói, năm trăm năm trước Bắc Thần quốc, Kim quốc, Thiên quốc cùng Đông đảo quốc là chung một quốc gia, sau lại bởi vì nội chiến mà chia cắt thành ba nước như hiện nay, năm trăm năm trước tất cả đều cùng một tổ tiên, vậy tại sao không thể hòa bình sống chung?”
“Ý ngươi là, thống nhất thành một quốc gia?” Bắc Thần Diêu Quang nghe được thâm ý trong lời nói Dạ Vị Ương.
Quả nhiên không gạt được người kia, Dạ Vị Ương gật đầu.
“Thống nhất thiên hạ, năm trăm nay qua mặc kệ là Bắc Thần quốc, Kim quốc hay Thiên quốc đều xem đó là tố huấn, cũng có thể nói là sứ mệnh, nhưng thống nhất nghĩa là phá hủy chính quyền của nước khác, tất nhiên dẫn tới chiến tranh, dùng máu của ngàn vạn người mới có thể thành công thống nhất thiên hạ.”
Bắc Thần Diêu Quang thắng thắn nói: “Vị Ương, ta nói thật cho ngươi biết, ta cũng có ý tưởng san bằng Thiên quốc, đem Kim quốc cùng Thiên quốc thu vào bản đồ, nếu không lúc trước cũng không nhiều lần trêu chọc gây rối Thiên quốc.”
“Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề là đối thủ không dễ đối phó, mà đối thủ càng mạnh càng khiến ta cảm thấy hứng thú, càng có tính khiêu khích, sau khi thành công mới có cảm giác thỏa mãn.” Hắn cầm tay Dạ Vị Ương, nhẹ giọng nói: “Nhưng ngươi hy vọng không nhìn thấy nhiều giết chóc như thế, đúng không?”
Bắc Thần Diêu Quang còn nhớ, ngày trước tiểu hồ ly nào đó khóc lóc trên mặt đất viết xuống ba chữ: ta hận ngươi.
Bắc Thần Diêu Quang muốn Dạ Vị Ương, thời điểm chưa chiếm được, hắn tình nguyện để Dạ Vị Ương hận hắn, nhưng hiện tại người này đã nguyện ý mở rộng lòng tiếp nhận hắn, hắn càng muốn được đại hồ ly yêu, chứ phải là hận.
Chiến thắng đối thủ tự nhiên khiến người ta cảm thấy thống khoái, thống nhất thiên hạ cũng là sự kiện vô cùng hấp dẫn, nhưng khi đó đại hồ ly trong ngực dần mất đi độ ấm, Bắc Thần Diêu Quang liền hiểu ra rằng, tất cả những gì hắn cần, bất quá chỉ có một Dạ Vị Ương mà thôi.
“Hiên tại đã vậy, tương lai cũng thế, thiên hạ phân lâu cũng hợp, hợp lâu cũng phân, trận chiến năm trăm năm trước đã chú định Bắc Thần quốc, Kim quốc, Thiên quốc sau này sẽ trở thành một quốc gia, hiện tại là đổ máu, tương lai cũng sẽ lưu huyết…”
Dạ Vị Ương quay đầu nhìn Bắc Thần Diêu Quang, nhịn một chút, rồi đánh bạo nói: “Nếu bây giờ chúng ta có điều kiện, có cơ hội, vì cái gì không dùng phương thức không cần đổ máu làm cho ba quốc gia lần nữa hợp lại thành một?”
Ý tứ trong đó, chính là tránh cho nhiều năm sau lịch sử luân hồi lại phát sinh chiến tranh.
“Vị Ương, ngươi nghĩ quá đơn giản, cho dù ta đồng ý, Tịch Thiên Thương đồng ý, thì Kim quốc tuy rằng bị ta quản chế cũng không nhất định sẽ đồng ý, liên lụy lợi ích trong đó nhiều lắm, nếu ba nước lần nữa quy về thống nhất, thế lực khắp nơi tất phải bắt tay thanh tẩy, thương tổn mang đến không thua gì chiến tranh.”
Chiến tranh mặc dù thô bạo, nhưng cũng là đơn giản nhất.
Dạ Vị Ương gật đầu, nói: “Ngươi nói đúng, ba nước nếu hợp thành một, vậy ai làm hoàng đế, ai sẽ làm thừa tướng, nhất định sẽ xảy ra phân tranh, bất quá mấy ngày nay ta đã nghĩ kĩ, trong lòng có một ý tưởng, Diêu Quang, ngươi có muốn nghe không?”
“Được.”
Bắc Thần Diêu Quang đưa tay nhẹ nhàng vén lên sợi tóc trên trán nam nhân, nếu ban đầu đối với Dạ Vị Ương là mê luyến từ đoạn thời gian khắc cốt ghi tâm kia, hiện giờ sau khi cùng Dạ Vị Ương một chỗ, hắn thấy được càng nhiều địa phương trên thân người này khiến hắn thưởng thức cùng trầm mê.
Đại hồ ly tri thức không giống thường nhân, lớn là kiến thiết công trình thủy lợi ở Quảng Nam, nhỏ là bắt được mánh khóe lừa bịp của bọn Tà giáo, Dạ Vị Ương thường xuyên làm hắn kinh hỉ liên tục.
Là một thượng giả nắm đại quyền, tuy rằng bản chất có phần điên cuồng, nhưng thiên tính Bắc Thần Diêu Quang đối với nhân tài luôn phá lệ thưởng thức, cho nên hắn có thể không yêu đại hồ ly vừa thông minh vừa chọc người thích này sao?
“Chúng ta có thể xây dựng một liên bang cộng hòa, nếu trong liên bang công hòa có ba nước, thì từ ba nước cử ra một người tiến nhập liên bang, được hưởng lợi ích cộng đồng, nhưng đồng thời phải chịu trách nhiệm cộng đồng, có đại sự thì cùng nhau tiến hành nghị luận, hiện trạng chính quyền mỗi quốc gia không thay đổi, ngươi cảm thấy sao?”
Dạ Vị Ương mang theo vài phần chờ mong nhìn Bắc Thần Diêu Quang, hắn đương nhiên có thể mang theo tiểu hồ ly, dưới sự che chở của các đại nhân vật mà có cuộc sống vô tư vô lự cả đời.
Nhưng giống như hắn nói, nếu hiện tại hắn có điều kiện cùng cơ hội này, sẽ có thể khiến cho thế giới sinh ra thay đổi.
Hắn hà cớ gì không tận dụng triệt để, vì ngàn vạn dân chúng cùng hậu đại chính mình mà tạo phúc?
Không cần nói thế giới này biến hóa như thế nào, các quốc gia hòa bình hay đánh nhau cùng bọn họ không quan hệ, nhưng nếu thiên hạ chung một nhà, dân chúng chung một lòng, thì khẳng định có ít nhiều ảnh hướng.
Đại khái đã nghiệm chứng qua tính cách cố chấp của mọi người, Dạ Vị Ương mấy ngày nay một mực nghĩ đến vấn đề làm sao để hài tử cùng những người cha của nó hòa thuận sống chung, chỉ cần một ngày ba người cha của nó còn đứng ở ba quốc gia khác nhau, thì ích lợi sau này không nhiều, rất khó hòa hợp cùng một chỗ.
Lúc trước Thường Thiếu Điển từng nói, cũng coi như cho Dạ Vị Ương một lời nhắc nhở.
Bắc Thần Diêu Quang có chút kinh ngạc nhìn Dạ Vị Ương: “Đây cũng là tiên nhân dạy ngươi?”
Dạ Vị Ương kiến giải “Liên bang cộng hòa”, nghe tuy rằng đơn giản, nhưng lại làm cho Bắc Thần Diêu Quang có cảm giác “mao tắc đốn khai” (giải được nan đề), ý tưởng như vậy, bọn họ trước kia chưa từng nghĩ tới.
Ngay cả Bắc Thần Diêu Quang thông minh tuyệt đỉnh, bỏ rất xa người bình thường, cũng địch không lại Dạ Vị Ương có tri thức tích lũy của xã hội hiện đại, thông hiểu cổ kim năm nghìn năm lịch sử.
Hết chương thứ chín