Thật không nghĩ tới Đông Phương Ly giấu kín như thế , trong tay còn nhiều con bài chưa lật vậy, đầu tiên là phát hiện thân phận Độc sư của nàng, hiện tại lại phát hiện nàng có thể công kích tinh thần? Nha đầu này rốt cuộc đã tu luyện như thế nào? Hắn thực sự nghĩ không ra. . . . . .
Đông Phương Cường vừa nói xong, mọi người mới từ trong tiếng đàn tỉnh lại, lại lần nữa nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, ánh mắt cũng thêm vài phần kiêng kỵ, may mà đối thủ của Đông Phương Ly không phải là bọn họ, nếu không khi lâm vào trạng thái mơ hồ chẳng phải sẽ dễ dàng bị chém giết?
Số lần Mộ Chỉ Ly sử dụng Cửu Thiên tỳ bà cầm cũng không nhiều, không nghĩ tới hiệu quả lại tốt ngoài dự liệu như vậy, sau này phải nghiên cứu nhiều thêm mới được.
Thấy hai người Đông Phương Cường từ trong u mê tỉnh lại, Mộ Chỉ Ly cũng không thoái chí, tiếng đàn đột nhiên biến hóa, âm thanh như hạt châu lớn nhỏ rơi trên khay ngọc, du dương truyền ra trong không gian yên tĩnh.
Theo tiếng đàn của Mộ Chỉ Ly biến hóa, mọi người rõ ràng phát hiện hoa sen đen cũng theo tiếng đàn biến hóa mà bắt đầu thay đổi lộ tuyến, đặc biệt hướng điểm yếu của hai người Lương Tĩnh Viên mà công kích.
Trong lúc nhất thời khiến cho hai người Lương Tĩnh Viên đối phó hoa sen đen càng thêm khó khăn, muốn liên tiếp xuất thủ cũng không kịp, thật khiến người ta không biết phải làm sao.
Đột nhiên, một tiếng tiếng đàn chói tai vang lên, vô số hoa sen đen đồng loạt nổ tung!
“Bùm!Bùm! Bùm!”
Một loạt tiếng nổ vang thi nhau truyền tới, khiến cho mọi người da đầu tê dại, tiếp theo xung quanh hai người Lương Tĩnh Viên đều biến thành màu xám, che khuất tầm mắt của mọi người.
Không ai ngờ tới trong luồng Thiên Lực màu xám đen này, một cây kịch độc ngân châm đang lặng lẽ bắn về phía hai người.
Lương Tĩnh Viên cau mày nhìn Thiên Lực màu xám đen trước mắt, hắn có cảm giác, Thiên Lực màu xám đen không đơn giản như vậy. Màu sắc Thiên Lực của Đông Phương Ly biến đổi tất nhiên là có nguyên nhân khác, chỉ là hắn đến tột cũng vẫn không biết có chỗ nào không đúng thôi.
Đột nhiên, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, cảm giác như vậy là do hắn đã nhiều lần trải qua nguy hiểm mà sinh ra trực giác, nhờ có loại trực giác mà hắn đã tránh thoát rất nhiều nguy hiểm, cho nên hắn đối với trực giác này hết sức tin tưởng.
Suy nghĩ như vậy, thân hình bất ngờ thối lui, đứng ở phía xa dè chừng nhìn Đông Phương Ly, Đông Phương Ly này chiêu số thực sự quá quỷ dị. Người tài ba dị sĩ hắn đã gặp qua không ít, nhưng quỷ dị giống như Đông Phương Ly thì vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Thân hình Lương Tĩnh Viên lui lại chưa bao lâu, Đông Phương Cường vốn đang ầm ĩ đột nhiên té thẳng xuống mặt đất, máu tươi không ngừng chảy ra từ tai, mắt, mũi miệng, bộ dáng kia kinh khủng vô cùng.
Đông Phương Cường giơ ngón tay chỉ về phía Mộ Chỉ Ly, trên khuôn mặt tràn đầy hoảng sợ, nói: “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” Nhưng hắn vừa mở miệng, ngụm lớn máu tươi đã từ trong miệng phun ra, lời trong miệng cũng không nói hết.
Mộ Chỉ Ly khóe miệng khẽ nhếch lên, môi đỏ mọng khẽ mở: “Ta nói, ngươi khẳng định cười không nổi. . . . . .”
“Ngươi. . . . . .” Đông Phương Cường chỉ nói được đúng một từ, mắt trợn trừng, tay phải giơ lên lại vô lực rũ xuống, chết không nhắm mắt.
Mộ Chỉ Li nhìn vẻ mặt Lương Tĩnh Viên khiếp sợ đứng ở xa, không khỏi than nhẹ một tiếng, không nghĩ tới hắn lại có thể tránh thoát được, đúng là bản thân đã coi thường hắn rồi….
Dù hắn có tránh được ngân châm công kích vừa rồi thì sao chứ? Hắn không chạy thoát được vận mệnh tử vong!
Trên thực tế, Thiên Lực màu xám đen này chính là do nàng trộn Thiên Lực và độc phấn với nhau mà tạo thành, độc phấn màu đen cùng với Thiên Lực màu trắng trộn với nhau tạo thành màu xám đen, công kích hoa sen đen chỉ là muốn bọn họ hít độc tố vào trong cơ thể thôi.
Hoa sen đen nổ tung khiến cho bọn họ hít vào càng nhiều độc tố, mà nàng dùng kịch độc ngân châm trực tiếp đâm vào tử huyệt của Đông Phương Cường, đã khiến hắn trực tiếp ngã xuống đất bỏ mình.
Nếu không có hoa sen đen, nàng sẽ không thể giải quyết Đông Phương Cường như vậy. Chính diện ứng chiến sẽ rất khó khăn, cho nên nàng mới thi triển nhiều chướng nhãn pháp (thủ thuật che mắt người khác) như vậy, nhưng mà, chướng nhãn pháp này hiển nhiên đã giúp nàng thu được kết quả không tệ.
Lương Tĩnh Viên nhìn thi thể Đông Phương Cường dần dần lạnh băng, đến lúc nhìn về phía Mộ Chỉ Ly lần nữa, trong mắt đã hiện lên vẻ sợ hãi, sự tự tin lặng lẽ sụp đổ, một tia thối ý hiện lên trong lòng.
Mộ Chỉ Ly nhìn ánh mắt kia của Lương Tĩnh Viên thì biết ý nghĩ của hắn, lập tức lên tiếng nói: “Đông Phương Cường đã chết, nếu ngươi vẫn còn muốn tiếp tục, cùng lắm thì cá chết lưới rách, ngươi nên hiểu rõ điều này.”
Nghe Mộ Chỉ Ly nói vậy, sắc mặt Lương Tĩnh Viên âm tình bất định, do dự một hồi lâu mới lên tiếng nói: “Ngươi chờ đó, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi!”
Sau khi buông xuống một câu hung tợn như vậy, Lương Tĩnh Viên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người nhanh chóng bỏ đi, tốc độ so với lúc hắn đến còn nhanh hơn, dường như sợ bị Mộ Chỉ Ly đuổi theo vậy.
Nhìn theo bóng lưng của hắn ta, mọi người hít một hơi lãnh khí, nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ. Lương Tĩnh Viên cũng bị nàng ta dọa chạy, đây là chiến tích như thế nào chứ?
Đây chính là Lương Tĩnh Viên đấy! Cao thủ đệ nhất Lương gia, lại bị Đông Phương Ly một tân đệ tử của Đông Phương gia dọa cho chạy mất? Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ là sẽ không ai tin tưởng, điều này thật sự là khó tin……
Tầm mắt Mộ Chỉ Ly hướng về phía đám người, tầm mắt hễ chuyển đến chỗ nào thì mọi người đều rối rít cúi đầu, hiển nhiên đã bị một phen chiến đấu vừa rồi dọa cho sợ hãi.
Tuy nhiên, chân mày Mộ Chỉ Ly khẽ nhíu lại, nếu lúc trước nàng dùng phương pháp như vậy đối phó Lương Tĩnh Viên thì đã không gặp phải nhiều phiền toái như vậy, xem ra sau này vẫn phải chuẩn bị nhiều độc dược hơn mới được.
Lúc chính diện đối đầu không được, vậy dùng độc cũng không tồi, ít nhất có thể làm cho người ta khó lòng phòng bị. Chỉ là hiện giờ thân phận Độc sư của nàng e là đã hoàn toàn bị truyền đi, sau này người bên cạnh cũng sẽ có phòng bị, như vậy sẽ không dễ dàng đắc thủ (thuận lợi) như ngày hôm nay.
Mộ Chỉ Ly chậm rãi đi về phía đại môn di tích, ai cũng không dám tiến lên tranh đoạt. Đùa à?! Cao thủ đệ nhất Lương gia cũng bị nàng ta dọa chạy, bọn họ đi tới chẳng phải là muốn chết sao?
Xảo Xảo nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Mộ Chỉ Ly, nhẹ giọng hỏi: “Mới vừa rồi Lương Tĩnh Viên đã bị trúng độc, tại sao không giết hắn luôn?”. Trong tình huống vừa rồi, nếu Mộ Chỉ Ly muốn giết hắn cũng không có khó khăn gì.
Nghe Xảo Xảo nói vậy, Mộ Chỉ Ly cũng biết Xảo Xảo đang thử nàng, lập tức lên tiếng nói: “Vừa rồi muốn giết hắn đúng là có thể làm được, nhưng nếu hắn điên cuồng muốn cá chết lưới rách thật, cho dù là ta cũng chống đỡ không nổi! Chẳng thà để cho hắn trở về, dù sao đã trúng độc rồi, cho dù hắn tìm Độc sư để giải độc cũng rất khó khăn.”
Nàng đối độc dược do mình luyện chế có lòng tin tuyệt đối, trên đời này người có thể giải được độc của nàng cũng không nhiều lắm!
“Xem ra ngươi cũng không ngốc! Ha ha, ta lúc trước còn lo lắng ngươi sẽ làm như vậy.” Xảo Xảo cười ha hả, trong tình huống vừa rồi, cách làm của Mộ Chỉ Ly chính là biện pháp hay nhất!
“Ngươi đã tìm được biện pháp tiến vào di tích chưa?” Mộ Chỉ Ly nhướng mày hỏi, hiện tại sẽ không có ai tranh đoạt tòa di tích này với nàng rồi, đúng là rất tốt!
Xảo Xảo lắc đầu: “Vẫn chưa, tòa di tích này giống như vẫn chưa có lối vào, không chừng phải đợi đến khi ngươi một mình trải qua khảo hạch mới có thể đi vào.”
Với những lời nói của Xảo Xảo, Mộ Chỉ Ly cũng không có hoài nghi, đi tới phía trước di tích, tự đánh giá xem như thế nào mới có thể đi vào, thế nhưng đại môn di tích lại quỷ dị trực tiếp mở ra!
Nhìn thấy một màn này, khuôn mặt Mộ Chỉ Ly vốn luôn lạnh nhạt cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, thế mà lại trực tiếp mở ra? Tất nhiên nàng sẽ không cho rằng di tích này đã có người tiến vào trước mở ra, chẳng phải lúc trước Đông Phương Cường đứng ở chỗ này lâu như vậy mà cũng đâu có mở ra được? Chẳng lẽ lại là do nàng?
Mộ Chỉ Ly sải bước về phía trước, đi thẳng vào trong, vừa mới tiến vào, đại môn kia đã trực tiếp đóng lại!
Khi cánh cửa đại môn vừa khép lại, phía bên ngoài hoàn toàn bùng nổ, lúc trước có Mộ Chỉ Ly ở đó, bọn họ không dám nói chuyện, hiện tại rốt cục đã có thể nói.
“Ôi trời ơi, Đông Phương Ly lợi hại như vậy sao, ngay cả Lương Tĩnh Viên cũng bị nàng hù đến tè ra quần.”
“Sau này tuyệt đối không thể đắc tội nàng ta, thủ đoạn quá kinh khủng! Tuổi trẻ mà thực lực mạnh như vậy chưa tính, một thân độc thuật xuất thần nhập hóa, lại còn có cầm kỹ? Đây là loại người như thế nào chứ ?!”
“Quá đẹp, quá đẹp, ta muốn theo đuổi nàng!”
“Ngươi coi như hết, người ta đã có tình lữ rồi, ngươi như vậy mà cũng có tư cách sao?”
Từ sau trận chiến này, danh tiếng Mộ Chỉ Ly đã hoàn toàn truyền ra, không thể nghi ngờ, Lương Tĩnh Viên hôm nay đã trở thành đá kê chân (bàn đạp) của nàng.