Chỉ tiếc từ nhật ký của Vạn Thiến Phương Vi không đoán được ai.
Xem ra chỉ có thể bắt đầu điều tra từ giáo thảo. Trừ tên mà họ không biết, một người có thành tích bình thường trong trường nhưng lại biết chơi bóng rổ, nhảy street dance, chơi guitar, lại còn là một tiểu soái ca, dù không phải chỉ có một người nhưng cũng không thể quá nhiều, phạm vi điều tra cũng tương đối nhỏ.
Sau khi đọc xong nhật ký của Vạn Thiến, thấy Đới Húc và Thang Lực chưa về, Phương Viên thử dùng sinh nhật và một số thông tin thử đoán mật mã di động và laptop của Vạn Thiến, có điều lại không thành công. Cô lại thử một vài tổ hợp số bình thường, cũng không có hiệu quả. Cứ như vậy, cô chỉ đành chờ Đới Húc về, giao cho anh xử lý vấn đề này.
Cũng may chỉ đợi một lát, Đới Húc và Thang Lực đã về. Phương Viên vội hỏi tình hình ở bên trên trường. Đới Húc và Thang Lực ngồi xuống, uống mấy ngụm nước, sau đó Đới Húc trả lời cô: “Biết vậy hôm nay để em đi cùng bọn tôi đến trường học rồi.”
“Sao vậy? Có chuyện gì khó giải quyết lắm sao?” Phản ứng đầu tiên của Phương Viên là bọn họ gặp rắc rối.
Đới Húc lắc đầu: “Không có gì quá khó để giải quyết, chỉ là em đã bỏ lỡ một màn kịch cực kỳ hấp dẫn.”
“Màn kịch hấp dẫn? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Phương Viên bị Đới Húc khơi gợi lòng tò mò.
Cuối cùng vẫn là Thang Lực tốt bụng, lên tiếng tổng kết sự việc: “Chủ nhiệm lớp chuyên vì chuyện của Vạn Thiến mà bị đả kích tinh thần, khóc rất thảm.”
“Hả?” Phương Viên theo bản năng kinh ngạc kêu lên, mở to hai mắt, tin tức này với cô quả thật còn khó tin hơn chuyện trời sập xuống.
Đới Húc không hề bất ngờ với phản ứng của Phương Viên, ngược lại còn cười nói với Thang Lực: “Cậu xem, tôi đã nói kể chuyện này với Phương Viên, cô ấy sẽ rất ngạc nhiên mà! Sở dĩ cậu không có thái độ gì là vì trước đây cậu chưa từng tiếp xúc với cô Đặng, không thể tưởng tượng chị ta lợi hại thế nào đâu!”
Phương Viên lập tức gật đầu, làm chứng cho Đới Húc. Cô đi học mười mấy năm, nhưng trong trải nghiệm của mình, cô thật sự chưa từng gặp giáo viên chủ nhiệm này hung dữ như cô Đặng.
“Cô Đặng đâu phải chỉ hung dữ, mà quan điểm giáo dục học sinh cũng khiến người ta ăn không tiêu.” Phương Viên nói với Thang Lực, sau đó vội hỏi Đới Húc, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Cô Đặng tưởng Vạn Thiến tự sát, sợ phải gánh vác trách nhiệm nên rất sợ, nói bản thân cũng đã lớn tuổi, bao nhiêu năm cần cù quản lý học sinh, nếu thật sự gặp chuyện như vậy, danh tiếng sẽ hoàn toàn bị mất, sau này không thể vực dậy, cứ khóc mãi, tôi khuyên cả nửa ngày.” Đới Húc nói.
“Sao cô Đặng lại nghĩ Vạn Thiến chết thì mình phải gánh trách nhiệm? Chẳng lẽ trước đây chị ta từng nghiêm khắc phê bình Vạn Thiến?” Đây là nguyên nhân duy nhất Phương Viên có thể nghĩ đến.
Đới Húc gật đầu: “Đúng vậy, ban đầu chị ta cứ khóc mãi, hai chúng tôi cũng bó tay, phải khuyên một lúc lâu chị ta mới chịu nói rõ vài chuyện. Mấy hôm trước lúc thu vở học của học sinh, cô Đặng phát hiện có một tờ giấy giống như cố ý kẹp bên trong để truyền cho ai đó, cô Đặng vốn không biết tờ giấy của ai, sợ học sinh lớp mình không nghiêm túc học hành nên mở ra xem, mới biết có mật báo học sinh trốn tiết tự học ra ngoài yêu đương.”
Vừa nghe đến đây, Phương Viên liền nhớ tới một đoạn trong sổ nhật ký của Vạn Thiến, nội dung trong đó vô tình trùng khớp với chuyện Đới Húc mới nhắc tới.
“Mật báo Vạn Thiến đúng không? Hình như cô bé có quan hệ tình cảm với một giáo thảo khác lớn, tên thì trong nhật ký không nhắc đến.” Phương Viên vội nói với họ.
Đới Húc ra hiệu bảo cô đừng gấp: “Vấn đề này cô Đặng biết rõ hơn chúng ta, sau khi xem tờ giấy mật báo nặc danh kia, chị ta đã tra ra được giáo thảo là ai. Theo tính cách của mình, cô Đặng chắc chắn sẽ không mở một mắt nhắm một mắt, vì thế đã trực tiếp gọi Vạn Thiến tới văn phòng của mình, hỏi cô bé có phải đang yêu đương với nam sinh kia không, Vạn Thiến nhất quyết không thừa nhận, do vậy sau khi làm công tác tư tưởng, cô Đặng vẫn phải cho Vạn Thiến về.”
“Làm công tác tư tưởng?” Phương Viên khó tin, “Nếu là giáo viên khác có lẽ em sẽ không có ý kiến, nhưng cô giáo Đặng làm công tác tư tưởng sao? Công tác tư tưởng của chị ta thì có thể là gì? Trước đây chúng ta cũng từng chứng kiến dáng vẻ chị ta dạy dỗ học sinh trong lớp rồi.”
Đới Húc cười, gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ giống em, thế nên ban đầu cô Đặng khăng khăng khẳng định chỉ làm công tác tư tưởng với Vạn Thiến, tôi cũng không tin lắm, làm bộ hỏi thăm liên tục, cô Đặng không chịu nổi áp lực chỉ đành nói sự thật, công tác tư tưởng mà chị ta nói là mắng Vạn Thiến một trận, trách cô bé đang ở thời điểm quan trọng như lớp mười hai lại yêu đương, còn là với một học sinh thành tích bình thường ở lớp ngoài, cụ thể nói gì, cô Đặng một mực không chịu tiết lộ, chị ta nói sau khi bị phê bình, Vạn Thiến khóc lóc rời khỏi văn phòng, mấy ngày sau cứ không có tinh thần. Chị ta vốn không để bụng, cứ tưởng cô bé bị người lớn phát hiện chuyện yêu sớm nên không vui, khoảng thời gian đó chị ta chưa liên lạc với gia đình Vạn Thiến, thầm nghĩ nếu Vạn Thiến không còn qua lại với nam sinh kia thì hành động này không cần thiết. Sáng nay bất ngờ nhận được điện thoại của phụ huynh báo tin Vạn Thiến đã chết, cô Đặng lập tức nghĩ đến chuyện mình răn dạy cô bé nên vô cùng căng thẳng.”