“Vút!”
Đột nhiên một mũi tên bay vào dập tắt ánh nến.
“Không tốt! Không tốt! Điện hạ, Ma Ô mang binh tạo phản!” Bên ngoài doanh, tướng sĩ Đột Quyết lớn tiếng hô.
“Mất hứng! Mất hứng!” A Sư Na Côn bỏ Triều Cẩm ra, đứng dậy mặc y phục:“Thật to gan! Ở phụ cận thành được sắc phong của ta mà lại dám tạophản!” Nói xong liền đi ra ngoài.
Trong bóng tối, Triều Cẩm gắt gao ôm lấy người, run bần bật khóc nức nở.
Vì sao ta không làm được? Vì sao ta không làm được?
Một bóng đen thừa dịp loạn lóe lên xâm nhập vào đại doanh, trong bóng đêmchạm vào hỉ bào trên mặt đất, cấp tốc phủ lên người Triều Cẩm, bàn taylạnh lẽo nắm lấy tay nàng: “Theo ta đi!”
Triều Cẩm cả kinh, toàn thân đờ đẫn.
Bóng đen vội ngồi xổm xuống trước người Triều Cẩm, đem hai tay nàng đặt lênlưng mình, cõng nàng lên, cảnh giác thăm dò nhìn bốn phía, lực chú ý của doàn đại doanh đều bị hấp dẫn đến trước cửa doanh, liền lặng yên cõngTriều Cẩm đến phía sau doanh, thật cẩn thận chạy về phía đó.
“Ma Ô! Ngươi điên rồi sao?” A Sử Na Côn hung hăng chất vấn.
Ma Ô hai mắt đỏ hồng: “Lão tử không điên! Lão tử chỉ muốn vì đại ca đòicông đạo thôi! Điện hạ, nữ nhân ngươi muốn kết hôn là cừu nhân đã giếthuynh của ta! Chẳng lẽ ngươi chỉ vì một nữ nhân mà không nghĩ tới lòngtrung tâm nhiều năm của ta sao?”
“Sử Triều Cẩm là nữ nhân của ta, nữ nhân này có giá bằng thiên quân vạn mã, ngươi điên đủ rồi thì trở về đi!” A Sử Na Côn hung tợn quát: “Nếu ngươi còn coi ta là vương tử, vậy cút!”
“Ha ha, điện hạ thực khiến cho lão tử thất vọng rồi!”
“Thì tính sao?”
“Ngươi cho là binh mã của lão tử đều ngồi không chắc?”
“Vậy ngươi thử nhìn xem rốt cuộc bọn chúng nghe lời ngươi hay nghe ta?”
“Toàn quân nghe lệnh! Theo ta xông lên, tìm ra nữ nhân kia, sát!” Ma Ô hétlớn một tiếng, nhưng tướng sĩ phía sau lại vẫn không dám nhúc nhích.
A Sử Na Côn lạnh lùng cười: “Ma Ô, ngươi đây là muốn chết mà! Bọn chúngnếu dám vào đại doanh của ta một bước thôi! Thân nhân của bọn họ ở cốhương sẽ tuyệt đối lập tức đầu rơi xuống đất!”
“Ngươi!”
“Toàn quân nghe lệnh! Loạn tên bắn chết Ma Ô! Đem thi thể đưa đến chỗ An LộcSơn đại nhân, nói rằng bổn vương đã báo thù cho nhi tử đã chết của hắn!” A Sử Na Côn kia vừa mới nói xong, đại quân phía sau Ma Ô đều phản lại,loạn tên bắn ra, trong nháy mắt Ma Ô đã bị bắn thành tổ ong, từ trênlưng ngựa không cam lòng rơi xuống đất, dĩ nhiên đã tắt thở.
Tiến lên lạnh lùng đá thi thể Ma Ô, A Sử Na Côn nhổ một ngụm nước bọt: “Saunày ai còn dám làm loạn hứng trí của ta như hắn, vậy đều sẽ có kết cụcgiống nhau!”
Nói xong liền cười tà ác nhìn đại trướng, A Sử Na Côn liếm liếm đầu lưỡi: “Mỹ nhân, chúng ta tiếp tục…”
***
“Tử Thanh…kẻ thù của nàng đã chết một người, nàng có vui không?” Trong mộtchỗ tối cách xa đó, Triều Cẩm ở phía sau bỗng nhiên rơi lệ cười, gắt gao ôm chặt cổ bóng đen kia: “Ta biết nàng sẽ đến nhìn ta, Tử Thanh, trênđường Hoàng tuyền, nhất định nàng rất cô độc….Qua một thời gian nữathôi, ta sẽ đến bên nàng, được không?”
“Đứa ngốc!” Bóng đen quay đầu lại, vẫn không nhúc nhích nhìn vào mắt nàng,không phải Tử Thanh thì là ai? “Nếu thực sự nàng bị tên vương tử ĐộtQuyết ghê tởm kia chà đạp, ta sẽ rất khó lòng chịu nổi!”
“Không cần khổ sở…Tử Thanh, ta cần phải trở lại…” Đôi tay trên cổ không nỡbuông ra, Triều Cẩm nhìn gương mặt nàng: “Trăm ngàn lần nàng đừng uốngMạnh Bà thang, nhất định phải nhớ rõ ta.”
Hai tay Tử Thanh nắm chặt tay nàng, ấm áp dần dâng lên khiến thân mìnhTriều Cẩm đột nhiên chấn động, Tử Thanh kiên định nhìn nàng: “Nàng không cần trở lại đó!”
Hơi ấm! Dĩ nhiên lại nóng ấm!
“Nàng…Tử Thanh nàng…”
Tử Thanh giãn mi cười, vẫn ấp áp như trước: “Ôm chặt ta, ta mang nàng chui ra!”
Bên một góc hàng rào gỗ của đại doanh, Tử Thanh cúi người xuống, chậm rãi chui ra ngoài.
“Mỹ nhân đâu? Ai dám đánh cắp mỹ nhân?” Phía sau, thanh âm thô bạo của A Sử Na Côn vang lên, tướng sĩ Đột Quyết trong đại doanh mắt đầu cẩn thậntìm từng góc doanh một.
Đứng dậy cõng Triều Cẩm, Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm, cũng không quay đầu lại mà liền chạy về phía sâu trong rừng.
Nước mắt vui mừng vỡ tan trên cổ Tử Thanh, Triều Cẩm đột nhiên hung hăng cắn lên vai nàng: “Ngươi còn sống, ngươi thế nhưng còn sống!”
Bị đau đến nhíu mày, Tử Thanh quả thực dở khóc dở cười: “Triều Cẩm a, khẩu hạ lưu tình, đừng cắn ta chết!”
“Tử Thanh!” Triều Cẩm bỗng nhiên gọi.
“Cái gì?” Tử Thanh vội quay đầu, một đôi môi nóng bỏng đã đặt lên mặt nàng.
Trái tim, bỗng nhiên đập vội.
“Triều…Cẩm…” Hai tay khẩn thiết ôm chặt đầu Tử Thanh, Triều Cẩm mạnh mẽ hôn lên môi nàng, không chịu thả ra.
Phía sau vang lên tiếng vó ngựa của quân Đột Quyết, Tử Thanh hoảng hốt buông Triều Cẩm từ trên lưng xuống, dùng sức kéo nàng ra: “Nàng…nàng đừng như vậy!”
Triều Cẩm nhìn khuôn mặt hồng rực của Tử Thanh: “Ta thích như vậy.”
Tử Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, không khỏi hít một hơi, giữ chặt Triều Cẩmtrốn phía sau gốc cây: “Triều Cẩm, đừng hồ nháo, hiện tại phía sau cótruy binh Đột Quyết!”
Một mạt nước mắt vương trên mặt Triều Cẩm, cười cười bổ nhào vào lòng TửThanh: “Ta mặc kệ phía sau có binh Đột Quyết hay không, ta chỉ biết nàng còn sống, nàng còn sống!”
“Triều Cẩm!”
“Suỵt!” Triều Cẩm đột nhiên đẩy Tử Thanh ngã xuống đất, thân mình nhu nhuyễnnằm lên trên: “Đừng nói gì cả, hảo hảo ôm ta một cái.”
Ghé sát lại bên tai Tử Thanh: “Nàng yên tâm, bọn họ tất nhiên sẽ không cẩnthận truy tìm ở nơi cách đại doanh gần như thế, thật ra chúng ta đi càng xa, ngược lại càng dễ dàng bị phát hiện.” Tựa vào lồng ngực phập phồngcủa Tử Thanh, nghe nhịp tim đập hơi hoảng loạn của nàng, Triều Cẩm cườithỏa mãn, cả đời này, nàng đừng mong thoát khỏi ta.
Nhíu mày, trái tim Tử Thanh mãnh liệt nhói đau. Triều Cẩm, nàng thực khờ quá…
Im lặng nhắm mắt, lòng Tử Thanh vô cùng nặng nề, Nhã nhi, thực xin lỗi…Takhông thể lại nợ ân tình của Triều Cẩm thêm nữa, cho nên ta phải cứuđược nàng! Nếu lúc này ta chọn sai, nàng gặp phải đại kiếp nạn thì chodù nàng đã không còn là Nhã nhi của ngày hôm qua, đời này kiếp này củaTử Thanh cũng sẽ tuyệt đối không cô phụ nàng dù một phần.