Chúng tôi dừng lại, chiếu đèn pin về phía trước, chỉ thấy cuối hànhlang xuất hiện một cánh cửa mộ bằng đá đen. Mái cong và ngói úp bên trên cánh cửa đều trạm trổ hoa văn vân long, thảo long và song sư hí cầu.Bản lề cửa hình như làm từ kim loại, trên cánh cửa bên trái khắc hìnhmột con dê, bên phải khắc hình một thứ gì đó không rõ tên. Đến gần ngắmnghía mới biết cửa đá đóng rất chặt, khe cửa lẫn chốt cửa đều dùng đồnglỏng bịt kín, nhưng trên bụng con dê ở cánh cửa bên trái đã bị người tanổ ra một cái lỗ to bằng miệng chậu, gió lạnh chính là từ đây thổi ra.
“Đây không phải cửa.” Tôi đẩy thử: “Không mở ra được thì không phảicửa. Đây là phong thạch, chỉ là một khối đá lớn chồng lên chỗ này, sauđó dùng đồng nóng chảy bịt kín lại thành một khối hoàn chỉnh, tạo hìnhcánh cửa. Bàn Tử nói đúng, hành lang này là la đạo, xây rộng như thế đểla dễ dàng vận chuyển những khối đá này.”
Bàn Tử ngồi thụp xuống, ngắm nghĩa cái lỗ bị phá ra trên cánh cửa.“Trong mộ đạo có phong thạch, xem ra mộ đạo này rất quan trọng, có thểthông đến trung tâm địa cung. Coi như chúng ta đã đi đúng đường, dấuhiệu kia có lẽ thật sự muốn chỉ đường cho chúng ta. Hơn nữa nổ ra mộtcái lỗ to tổ chảng thế này chứng tỏ bọn họ đã vào rồi.” Nói rồi thò nửacái đầu vào, cầm đèn pin chiếu khắp xung quanh.
Chúng tôi hỏi hắn thế nào, bên trong có gì không?
Hắn nói: “Vẫn là đường đi thôi, bên trong còn một tảng phong thạchnữa, xem ra Vạn Nô hoàng đế từ nhỏ đã có cảm giác thiếu an toàn.”
Tôi nói: “Nhảm ruồi. Đến cửa nhà anh còn có ba lần khóa, phong thạchít nhất cũng có ba khối, đó là ba nghìn thế giới, anh hiểu không?”
Bàn Tử không nghe thấy tôi nói gì, hắn ném cái đèn pin vào bên trong, co người chui qua cái lỗ, bước về phía tảng phong thạch trước mặt. Tôinghe tiếng hắn lắp bắp một mình: “Đệch, lạnh sun người.”
Phan Tử đưa khẩu súng cho hắn cầm rồi cũng chui sang theo hắn. Tôibám ngay sau Phan Tử, còn Thuận Tử đi sau cùng, cả đám chui hết vàođộng. Quả nhiên đằng sau vẫn là mộ đạo, nhiệt độ hạ thấp, người tức khắc có cảm giác run rẩy. Phía trước vẫn còn một khối phong thạch, nhưngkhối đá này có vẻ đơn giản, không thấy mái cong trang trí bên ngoài.Trên mặt tảng phong thạch này cũng bị nổ ra một cái lỗ còn to hơn cái lỗ đầu tiên.
Chúng tôi không dừng lại, tiếp tục tiến tới, phía sau vẫn như thế, mộ đạo cứ thế kéo dài, trước mặt lại là một tảng phong thạch, bên trên cómột cái lỗ lớn.
“Khốn kiếp. Con mẹ nó, vẫn chưa hết à.” Bàn Tử rủa xả.
Tôi đáp: “Chuyện thường thôi, phong thạch thông thường đều nặng bảytám tấn, mộ đạo hơi dài một chút sẽ có sáu, bảy tầng phong thạch. Tìnhhình xem ra khá thuận lợi, độ dày phong thạch cũng chỉ có một nửa. Tổtiên chúng ta ngày xưa không có thuốc nổ, gặp những cổ mộ có phong thạch chắn đường thế này thì chỉ có nước bó tay.”
Trong khi chuyện phiến, chúng tôi đã chui qua khối phong thạch cuốicùng. Trước mắt chúng tôi xuất hiện một ngã tư đường. Một mộ đạo kháccắt qua trước mặt, giao vuông góc với hành lang chúng tôi đang đứng, mà cái mộ đạo này rộng gấp rưỡi hành lang, chiều cao còn lớn hơn rấtnhiều.
Chúng tôi lục tục đi đến giữa ngã tư đường, phát hiện mộ đạo này cómàu đỏ hồng chứ không đen thui như vừa nãy, phía trên vẽ những bức bíchhọa rất đẹp, dường như nối liền với nhau, kéo dài đến những nơi mà ánhsáng đèn pin không chiếu tới được. Thậm chí trên đỉnh mộ đạo cũng lànhững bích họa màu sắc rực rỡ.
Tôi xuýt xoa tán thưởng: “Đây nhất định là mộ đạo chính thông thẳngđến quách điện rồi, cũng chính là trục đối xứng của cả tòa huyền cungdưới lòng đất, nếu không sẽ không trang trí hoa lệ cỡ này.”
“Đừng có vỗ tay tán thưởng. Chúng ta là trộm, vấn đề muôn thuở vẫn là đi hướng nào?” Bàn Tử hỏi: “Mau tìm xem quanh đây có dấu hiệu chỉ đường nào không?”
Sau mấy lần đi xuyên qua những đường hầm chật chội, chúng tôi đã sớmmất đi cảm giác về phương hướng. Muốn phân biệt mộ đạo chính này đầu nào thông đến trung tâm địa cung, đầu nào thông đến cửa mộ thì buộc phảidựa vào dấu hiệu của người đi trước, bằng không chỉ có nước tung tiền xu mà đoán hướng.
Chúng tôi chiếu đèn pin xẹt qua xẹt lại tìm kiếm kí hiệu, những bứcbích họa màu đỏ phản chiếu lại một thứ ánh sáng khiến người ta có cảmgiác hết sức bất an. Bích họa nơi này cùng một kiểu với tấm bích họachúng tôi thấy trong khe suối nước nóng khi mới lên núi, tất cả đều làmỹ nữ cùng với xe tiên cưỡi trên mây, hình như không có ý nghĩa gì đặcbiệt. Đương nhiên nếu mời nhà khảo cổ đến đây chắc chắn sẽ nói ra vàiđiều hay ho, nhưng dưới con mắt của chúng tôi, bích họa không có tínhchất tự thuật thì đơn thuần chỉ để trang trí, cái ý nghĩa tượng trưng gì gì đó chúng tôi không nhìn ra nổi.
Mới tìm được một lúc, Phan Tử bên cạnh đột nhiên “ồ” lên một tiếng, gọi chúng tôi lại.
Chúng tôi vây quanh xem xét, quả nhiên phát hiện một kí hiệu khắc ở một góc tường mộ đạo.
“Con mẹ nó, chúng ta gặp đồng chí Lôi Phong sống (*) của giới đổ đấurồi, thế là đỡ rách việc.” Bàn Tử nói: “Chúng ta cứ lần theo đường nàylà đến nơi.”
Tôi lắc đầu, bởi vì kí hiệu này trông không giống mấy kí hiệu chúng tôi đã tìm được trước đó