Xoẹt một tiếng, máu tươi từ trên cổ chảy ra …. Tên phạm quan kia cụt đầu ngã xuống đài gỗ, dường như còn sợ hãi cây đại đao của triều đình Khánh quốc, nước mưa bất chợt ầm ầm chảy xuống, không chút dừng, chảy xuống hai bên đài gỗ.
Thấy một người hai mắt ngơ ngẩn, cái đầu tràn đầy máu rơi xuống dưới chân, đoàn người kinh đô vây xem ban đầu còn hào hứng lúc này đã sợ hãi lui nhanh ra sau.
Nơi đầu lâu lăn tới, lưu lại một vệt máu, chỉ là trong chớp mắt đã bị nước mưa cuốn đi mất rồi.
…
Mãi tới lúc này, bách tính xem quan hình mới phát sinh ra một tiếng ủng hộ, nhưng người hô cũng không nhiều, cũng không thể nào đều được, cho nên có chút lệch lạc. Trên đài cao, Mộc Thiết trên mặt lộ vẻ không chút do dự.
Ngay sau đó đao phủ lại xuống một đao, vừa lại có một đầu người rơi xuống đất, một đao huyết quang đầy trời, vừa lại một trận kinh hô, một tính mệnh từ nay về sau không còn. Đao phủ chấp hình tổng cộng có ba người, cho nên chỉ trong chốc lát mười sau quan viên nhất thời bị chém đầu, chỉ còn lại mấy thi thể không đầu mà thôi.
Nhìn màn chém đầu này, đoàn người vây xem dần dần gan lớn lên, thanh âm ủng hộ mỗi lúc một cao, cuối cùng sau khi cái đầu của một vị phụng chính lễ bộ rời khỏi thân thể, thanh âm trở nên rung trời nở đất, ngay cả mưa bụi trên trời cũng đều sợ hãi mà rời đi nơi khác.
Mấy nha dịch trong kinh đô phủ vội vàng tìm đầu của những phạm quan vừa bị chém, nhưng nửa ngày cũng không tìm thấy được.
Một hồi lâu sau, một con hắc cẩu từ trong đám người chạy ra, trong miệng là một cái đầu người, hàm răng sắc bén đã cắn đầu người thành hai lỗ, một đôi mắt đen quét chung quanh, trong mắt nó không hiểu sao lại làm cho người ta cảm thấy một mảnh âm hàn.
Uông! Cổ của hắc cẩu bị trúng một đao của nha dịch kinh đô phủ, đau nhức bỏ cái đầu trong miệng ra, gào thét mấy tiếng, nhảy vào trong màn mưa.
…
Sau đó mấy ngày, một loạt việc xảy ra, hình bộ thượng thư ăn hối lộ trái pháp luật bị phát hiện, bị Giám Sát viện bắt tại nhà. Tam Di biệt viện tìm được vàng bạc bên trong, vi phạm điều lệnh cấm, đăng báo lên triều đình, chuyển ra Đại Lý tự, cách chức đầy đi Di Châu, đúng là từ nhất phẩm biến thành thất phẩm.
Di Châu ở xa tận phía nam, chướng khí độc vô cùng, chỉ sợ vị hình bộ thượng thư Hàn Chí Duy này không còn một ngày trở lại kinh đô.
Mà Đô Sát viện Ngự Sử Quách Tranh biểu hiện ra dường như không gặp phải ảnh hưởng gì, nhưng vẫn bị triều đình tìm cớ, trực tiếp điều đi Giang Nam. Giang Nam tuy rằng thủy chung là nơi của mỹ nhân, nhưng Tứ Xử của Giám Sát viện từ lâu đã vô số nhân thủ tại Giang Nam, chỉ động một ý niệm trong đầu, cũng đã có thể xử lý người này.
Hệ thống quan văn trong triều đình bởi vì có quan hệ với Tể tướng cùng lúc Giám Sát viện cũng cầm chứng cứ xác thực trong tay, hơn nữa hạ thủ cũng không phải quá ngoan độc, cho nên cũng không có tập trung lại mà công kích với Giám Sát Viện.
Nhưng toàn bộ quan viên đều biết, đây là trả thù, đây là Giám Sát viện bởi vì vị Đề Ti Phạm Nhàn ở xa tận bắc vực kia, đối với chuyện trên đại đường Hình Bộ mà trắng trợn trả thù.
…
Trả thù cùng phản trả thù, khống chế cùng phản khống chế, mãi tới lúc cuối cùng đạt thành một loại cân đối rất ăn ý. Đây là chủ đề không đổi trong quan trường Khánh quốc vài chục năm trở lại đây, cho nên không ai nghĩ tới, lúc Giám Sát viện cùng Tể tướng trả thù rất khoan dung dừng lại thì tới Hoàng Hậu cùng Tín Dương lại vồ tới nhanh như vậy.
Người thư sinh trẻ tuổi lúc trước có nhắc tới, chính là Hạ Tông Vĩ bởi vì phụ thân trong nhà qua đời cho nên không thể tham gia kỳ thi mùa xuân. Hắn là học sinh của đại học sĩ Văn Tường, luôn luôn cùng Quách gia thân cận. Không ngờ vừa tới quê hương thì nghe thấy cái tin tức lớn kia, Thượng Thư đại nhân chết trong ngục, gia sản bị tịch thu, bạn hữu tốt Quách Bảo Khôn của mình cũng không biết đang lưu lạc phương nào. Nhưng làm cho Hạ Tông Vĩ có chút phẫn nộ chính là, đông cung thái tử dĩ nhiên lại không viện thủ trong chuyện này.
Phụ nhân cùng Hạ Tông Vĩ vào kinh kia nói tới thân thế càng ly kỳ, chính là thê tử của Ngô Bá An. Ngô Bá An kia chính là do Trưởng công chúa xếp vào trong tướng phủ làm mưu sĩ, năm ngoái liên thủ với Lâm gia nhị công tử cùng bên Bắc Tề, nghĩ muốn ám sát Phạm Nhàn ở chợ Ngưu Lan, không ngờ cuối cùng lại chết thảm ở trang viện nho.
Lâm Nhược Phủ thân là tể tướng, đối với Ngô Bá An đã hại chết nhi tử bình thường duy nhất của mình tất nhiên là hận thấu xương. Tuy rằng Ngô Bá An chết rồi, nhưng Ngô gia ở Sơn Đông cũng không hề ít gia sản. Quan viên địa phương là môn sinh của tể tướng đại nhân, cho nên phụng theo ý trên, đối với Ngô gia gây nhiều khó khăn, trong vòng nửa năm ngắn ngủi, không biết làm thế nào, đưa nhi tử thân sinh của Ngô Bá An bỏ vào trong tù, chết dưới đại hình.
Vị phu nhân này mặc dù không biết viết văn, nhưng cũng biết tể tướng thế lớn, Ngô gia không phải có thể chống lại được, nhưng đau lòng vì nhi tử chết thảm, một thân một mình tới kinh đô chuẩn bị cáo ngự trạng.
Lúc ở ngoài thành, vị Ngô thị đáng thương này “đúng dịp” gặp phải Hạ Tông Vĩ đang quay lại kinh đô.
Hạ Tông Vĩ là một người thông minh, vừa nghe chuyện, biết chuyện này có tương lai, liền thoải mái nói với phụ nhân này, bảo mình có biện pháp tìm cho nàng một cái công đạo.
Lúc nhập kinh, Hạ Tông Vĩ bằng vào quan hệ của lão sư, tạm thời xếp cho Ngô thị tới phủ đệ của một vị Ngự Sử đã cáo lão. Trong phủ, một nhân vật thần thần bí bí thường thường ra vào trong phủ, ôn nhu nhỏ nhẹ hỏi Ngô thị về một ít chi tiết thảm kịch ở gia hương.
Hạ Tông Vĩ có chút hờ hững nhìn tất cả, chỉ là lúc Ngô thị có chút thấp thỏm lo âu đặt câu hỏi thì hắn mới lộ ra nụ cười trên mặt, nói an ủi, quan viên chính nghĩa triều đình đang bắt tay vào làm, tể tướng đại nhân lập tức sẽ suy sụp.
Hoa viên của lão ngự sử có chút tan hoang, Hạ Tông Vĩ đứng trên hòn giả sơn trên mặt hiện lên một chút đắc ý, hủy đi mật tín từ Tín dương, nghĩ tới lúc tể tướng suy sụp trong quan trường, không khỏi nghĩ tới thân gia của Phạm thượng thư, nghĩ tới vị tiểu thư Phạm gia có chút lạnh lùng kia, trong lòng hơi nóng lên.