“Đông Ly Trần đâu? Sao hắn không ở cùng một chỗ với ngươi?”
“Ha hả ~~~~”
Hoàng Phủ Ngạo vừa hỏi xong, Hoàng Phủ Tĩnh Nghi liền không chút kiêng nể mà lớn tiếng cười.
“Đông Ly Trần a Đông Ly Trần, người mà ngươi một lòng muốn có được rốt cuộc đã nhắc tới tên ngươi, nhớ tới ngươi rồi, bất quá, y vẫn là vì nhi tử bảo bối của y mà thôi, y lo lắng ngươi tìm nhi tử của y gây phiền toái mà thôi, ha hả ~~~ Đông Ly Trần, ngươi thật sự là đáng buồn cười, ha hả ~~~~ buồn cười nhất trên đời này.”
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Nhìn Hoàng Phủ Tĩnh Nghi cười đến khóe mắt cũng chảy ra nước mắt, đây là cười sao? Này là Hoàng Phủ Tĩnh Nghi cười nhạo Đông Ly Trần sao? Không, này càng giống như đang khóc tới tê tâm liệt phế.
Ánh mắt như vậy…
Ánh mắt phức tạp như vậy…
Hoàng Phủ Ngạo nhớ rõ, y đã từng thấy quá, lúc bọn họ vẫn còn thiếu niên, thiếu niên… thiếu niên tóc vàng mắt xanh kia… cũng từng dùng ánh mắt như vậy… nhìn mình…
“Đông Ly Trần, ngươi là Đông Ly Trần!”
Ý thức được một việc khó có thể tưởng tưởng này, tâm Hoàng Phủ Ngạo nhất thời lạnh đi phân nửa.
“Ha hả ~~~~ hóa ra, hóa ra Nam Việt hoàng đế bệ hạ vẫn còn nhớ a, năm đó, ngươi không phải quyết tuyệt nói với ta, từ nay về sau đoạn tuyệt ân oán của cả hai, những chuyện cũ trước kia tan thành mây khói sao?”
Âm thanh Hoàng Phủ Tĩnh Nghi lúc này có chút hoảng hốt, nhưng cũng càng lúc càng kịch liệt, giống như ngay cả bản thân hắn cũng không thể khống chế, nhưng lập tức lại nhanh chóng dịu đi, cười đến mức mỉa mai, chế giễu mà tiếp tục mở miệng.
“Ngươi xem, trước mặt ngươi ta cuối cùng vẫn luôn bị thiệt, ta nghĩ ngươi đã quên rồi nên cũng không cố ý che dấu, kết quả, nhanh như vậy, dễ dàng như vậy bị ngươi phát hiện.”
“Hai kẻ điên các ngươi biến mình thành quái vật dở chết dở sống còn chưa đủ, thế nhưng lại còn tráo đổi linh hồn!”
Hoàng Phủ Ngạo rốt cuộc bất chấp Hoàng Phủ Tĩnh Nghi có linh hồn Đông Ly Trần trước mặt, bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, y phải nhanh chóng tìm được nhi tử bảo bối của mình.
‘Ầm…’
Mà cũng ngay lúc này, ở xa xa trong khu rừng truyền ra tiếng vang lớn làm người ta hoàng sợ vì sức mạnh cường đại va chạm lẫn nhau.
“Việt nhi…”
…
“Ha hả ~~~~”
Nhìn Hoàng Phủ Ngạo rất nhanh chạy đi, bóng dáng vô cùng lo lắng, Đông Ly Trần vừa rồi bị Hoàng Phủ Ngạo không chút lưu tình đánh một chưởng văng ra thật xa nghiêng người vịn vào gốc cổ thụ, miễn cưỡng đứng lên, vừa nhổ máu vừa điên cuồng cười.
“Ta biết, ta biết mình sai lầm rồi…”
“Ta từng hỏi Mộc Vân, vì cái gì, ngươi không phải thích Hoàng Phủ Minh Khê sao, vì cái gì lại muốn đưa hắn về Nam Việt, như vậy không phải ngươi sẽ mất đi hắn sao?
Biết Mộc Vân trả lời thế nào không?
Thế nhưng Minh Khê không vui vẻ a, ở lại đây đối với Minh Khê chính là tra tấn, ta muốn Minh Khê phải luôn vui vẻ, tuy không được thấy Minh Khê đối với ta không khác gì tra tấn, nhưng chỉ cần nghĩ tới Minh Khê đang ở một nơi hạnh phúc mà mỉm cười, ta nghĩ, này cũng đủ để ta chống đỡ, cho dù sống trong tra tấn cũng có thể không hối hận mà vượt qua cả đời…
Biết không, từ thời điểm đó thì ta đã biết mình sai rồi, sai rất nhiều… chính là… bản thân ta vẫn cố chấp… không chịu thừa nhận mà thôi…
Ta dùng biện pháp hoàn toàn tương phản với Mộc Vân, vì không muốn để ngươi rời đi nên ta chọn lựa bẻ gãy đôi cánh của ngươi, muốn đem ngươi vĩnh viễn giam cầm ở bên người, chính là ta lại xem nhẹ ngươi là một người cao ngạo như vậy…”
“Tội lỗi của ta khọng thể nào tha thứ đúng không…”
“Nếu… lúc trước… lúc vẫn còn yêu nhau…”
“Ha hả ~~~~ đã không còn nếu nữa rồi…”
“Hoàng Phủ Tĩnh Nghi hắn thật sự điên rồi, sức mạnh cường đại làm người ta run rẩy kia đã làm hắn trở nên điên cuồng, có một số việc ta không thể không nghe theo hắn, nhưng ta thật sự… không muốn ngươi chạm mặt với hắn… thật sự… rất nguy hiểm…
Chính là… từ thật lâu trước kia… ngươi cũng đã không tin… cũng không vì ta mà dừng bước… cho dù… cho dù chỉ là cho ta thời gian để nói vài câu… đúng không… nhìn xem… ta còn chưa nói ra… ngươi đã không quay đầu lại mà rời đi…
Ha hả ~~~~ vừa rồi vì cái gì không ra tay nặng thêm một chút, cơ thể dở chết dở sống như vậy…”
Đông Ly Trần cười đến tê tâm liệt phế, hoàn toàn không để ý tới miệng mình không ngừng phun ra máu tươi, hắn chống đỡ thân thể, chậm rãi tập tễnh đi về phía Hoàng Phủ Ngạo biến mất.
…
Mà sau khi Đông Ly Trần rời khỏi, nơi này rốt cuộc truyền tới tiếng khóc của nữ tử không thể kiềm nén.
Đông Lệ Nhã tựa lưng vào đại thụ, cố gắng cuộn mình trên mặt đất, chôn đầu lên đùi mình, lúc này, nàng rốt cuộc ngẩng đầu, không biết là khóc hay cười mà gào lên.
“Ha hả ~~~~ hóa ra là vậy a, hóa ra là như vậy, những năm gần đây ta tính là cái gì, đều sống trong ảo tưởng của mình sao?
Hóa ra cảm giác của ta rất đúng, ca ca hận ta!
Hóa ra, lúc trước là ta tự mình đa tình, kiên trì nhất định phải đến Nam Việt, hóa ra lúc đó bọn họ mới là… Ca ca… vẫn… vẫn luôn hận ta… từ thời điểm đó bắt đầu…
Vì cái gì a, vì cái gì lại như vậy, ta từ nhỏ đến lớn đều thật tâm yêu hai người…
Vì cái gì a… ta đây lại xem là cái gì… ta xem là cái gì… đều chỉ là ảo tưởng… đều là giả dối… giả dối…”
…
Hoàn Chương 224.