Suốt thời gian hai năm, bọn họ đều không có được cảm giác an tâm như vậy.
Dọc theo đường đi, không ít người cũng chú ý tới hai người mặc áo đỏ này. Vốn quần áo màu đỏ rực đã cực kỳ bắt mắt rồi, hiện tại hai người lại càng giống như hòa hợp thành một thể, mọi người lại còn tưởng rằng đây là tân lang và tân nương đây.
Quần áo sắc đỏ đập vào mắt như hỉ bào đỏ thẫm, để cho mọi người không ngừng liên tưởng….
Cảm thụ được tầm mắt mọi người, sắc mặt hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt cũng không có lấy nửa phần biến hóa. Đối với bọn họ bây giờ mà nói, tất cả đều không quan trọng, trong mắt bọn họ chỉ có sự tồn tại của đối phương.
Hai người đều là những người liều lĩnh từ trong xương, căn bản sẽ không để ý tới cách nhìn của người khác, ở trong lòng bọn họ chỉ cần quan tâm tới những gì mình để ý, về phần những thứ khác không liên quan tới bọn họ, bọn họ căn bản không quan tâm.
Sau một thời gian đi đường, rốt cục hai người cũng về tới Thiên Âm Môn!
Hàn Như Liệt ôm Mộ Chỉ Ly đi tới dưới chân núi Thiên Âm Môn, lúc này mới thả Mộ Chỉ Ly xuống, thân là người đứng đầu một môn phái, nếu cứ bị người ôm đi lên như vậy, ngày sau sợ là uy nghiêm cũng sẽ bị hạ thấp không ít.
Thấy Hàn Như Liệt vì mình mà suy nghĩ như vậy, trong lòng Mộ Chỉ Ly cũng có mấy phần cảm động.
Đợi Mộ Chỉ Ly tuyên bố kết quả của Khấp Huyết Minh lần này xong chính là cùng Hàn Như Liệt đi tới tẩm điện của nàng, bây giờ đúng là nàng cần mau xử lý thương thế của mình cho tốt.
Dọc theo đường đi, Hàn Như Liệt nhìn những thứ quang cảnh kì lạ trong Thiên Âm Môn, trên mặt cũng lộ ra chút kinh ngạc, Thiên Âm Môn này không hổ là môn phái đệ nhất lúc ban đầu, so với những môn phái khác có sai biệt không nhỏ.
Bước nhanh tới tẩm điện của Mộ Chỉ Ly, Mộ Chỉ Ly dặn dò vài chuyện sau chính là bắt đầu chữa thương. Hàn Như Liệt còn lại là coi chừng dùm Mộ Chỉ Ly, nhìn nơi nàng sống lúc trước.
Phòng Mộ Chỉ Ly vẫn đơn giản như vậy, cơ hồ không có đồ gì đặc biệt, thấy thế nào cũng không giống với gian phòng của Môn chủ. Đập vào mắt là một mảnh tiên diễm màu đỏ, đây chính là đặc điểm lớn nhất của cả gian phòng.
Tầm mắt Hàn Như Liệt không khỏi chuyển dời tới áo đỏ trên người Mộ Chỉ Ly, với sự thông minh của hắn làm sao lại đoán không ra, Chỉ Ly làm như vậy nói vậy cũng là vì kỷ niệm hắn đi.
Một cô gái đối với hắn say đắm như vậy, đời này hắn sẽ không bao giờ để cho nàng phải đau lòng.
Rồi sau đó, Hàn Như Liệt cứ lẳng lặng ngồi đối diện Mộ Chỉ Ly, đánh giá mặt mũi nàng. Chuyện gì cũng không làm, cứ như vậy nhìn nàng cũng là một loại hạnh phúc thật lớn, dù sao trong thời gian lâu như vậy cái hắn chờ đợi nhất chính là nhìn thấy dung nhan của nàng.
Bây giờ đã được nhìn nhưng cảm thấy dường như xem thế nào cũng không đủ, hai năm không thấy Ly nhi cũng có biến hóa không nhỏ, so với trước kia mặc áo trắng thiếu đi vài phần trong sáng thuần khiết nhưng tăng thêm mấy phần xinh đẹp quyến rũ.
Vẫn còn nhớ thời điểm ban đầu lần đầu tiên mình gặp nàng ấy ở Mộ gia, hồi tưởng hết thảy lúc đó, khóe miệng Hàn Như Liệt cũng không khỏi gợi lên một đường cong mờ.
Tất cả dường như ông trời đã định sẵn, tựa như chưa bao giờ tin tưởng bất kỳ cô gái mà lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng chỉ cảm thấy được nàng ấy khác biệt với người khác, chưa bao giờ da mặt hắn dày như vậy, ở trước mặt Ly nhi đùa bỡn đến vô lại.
Trên thực tế, hắn cũng biết ban đầu Ly nhi nguyện ý ở cùng mình phần lớn là vì nguyên nhân mình cứu nàng, nàng ấy là cô nương thiện lương, cho nên chuyện này chiếm phần lớn trong lòng nàng.
Nhưng nếu không phải là như thế, sợ là hiện tại địa vị của Lăng Lạc Trần ở trong lòng Ly nhi cũng không kém so với mình đi, nói lại cũng may là có Cửu Long chuyển Thiên Lô xuất hiện, bất luận dĩ vãng là vì cái gì, ít nhất hắn biết Ly nhi thật sự là yêu mình.
Hắn Hàn Như Liệt cuộc đời này tất không phụ nàng!
Trong chớp mắt, thời gian bảy ngày đã qua.
Ở nơi này, trong thời gian bảy ngày, Mộ Chỉ Ly vẫn chưa từng mở mắt. Nàng đã sớm đối với thương thế của mình châm cứu qua, rồi sau đó nàng dùng hồi phục chi lực của mình tiến thêm một bước khôi phục thương thế của mình.
Trong thân thể hiện giờ chịu thương thế thật sự nghiêm trọng vô cùng, nhờ hồi phục chi lực siêu cường kia để hồi phục sức khỏe cũng là cần không ít thời gian.
Thời điểm Mộ Chỉ Ly mở mắt lần nữa, sắc trời đã lại chuyển về đêm.
Thương thế đã hoàn toàn khỏi, nàng chỉ cảm thấy cả người một trận sảng khoái, vừa mở mắt đã nhìn thấy Hàn Như Liệt to lớn ở trước mặt nàng, lập tức trên mặt cũng là lộ ra nụ cười.
“Thương thế tốt lên rồi?” Hàn Như Liệt nhẹ giọng hỏi, đôi mắt màu xanh da trời đều tràn đầy sủng nịnh, dường như muốn nhúng chìm Mộ Chỉ Ly trong đó.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ gật đầu: “Đã tốt rồi, chúng ta trở lại đã bao lâu?”
“Bảy ngày rồi.” Hàn Như Liệt cười nói: “Trong bảy ngày này các trưởng lão đã từ Khấp Huyết Minh trở lại, mang chiến lợi phẩm về chờ sau khi nàng tỉnh lại thì đi xem một chút.
Sáng sớm hôm nay, hai người Thiên Nhi và Mộ Dật Thần cũng đã tới xem qua tình huống của nàng, thương thế hai người bọn họ mặc dù chưa có hoàn toàn khỏi, nhưng cũng đã không còn cái gì lo lắng lắm, cho nên nàng không cần lo lắng.”
Trên mặt Mộ Chỉ Ly tăng thêm mấy phần nụ cười, điều mà nàng lo lắng đúng là thương thế của Thiên Nhi và Mộ Dật Thần, hiện tại biết được thì cũng yên lòng. Đúng là, lấy thân thể yêu thú cường hãn của hai người bọn họ, tốc độ khôi phục thân thể cũng vượt xa người thường.
Nhìn Hàn Như Liệt trước mắt, Mộ Chỉ Ly chân chính nhận ra đúng là hắn đã trở lại, không bao giờ rời đi nữa.
“Liệt, hai năm qua đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì ?” Mộ Chỉ Ly không khỏi lên tiếng hỏi, đối với việc này nàng rất tò mò.
“Ta tiến vào một không gian kì dị, thành công thông qua một cuộc khảo nghiệm thì bái một vị sư phụ, suốt hai năm là đón nhận truyền thừa lúc này mới có thể trở lại.” Hàn Như Liệt lời ít ý nhiều đã đem hết chuyện xảy ra trong hai năm nói ra.
Trên thực tế, trong khoảng thời gian này hắn cũng không có trải qua nhiều kinh nghiệm, nói lại cũng là vô cùng đơn giản.
Đầu lông mày Mộ Chỉ Ly chau lên: “Thì ra là như vậy, chỉ cần chàng hoàn hảo trở lại là được rồi!” Vừa nói, hai tay vươn lên cổ Hàn Như Liệt, cả người đều dựa vào gần mấy phần.
Cảm thụ được nhiệt độ Hàn Như Liệt, nàng cảm thấy an lòng. Hết thảy tóm lại là hữu kinh vô hiểm, mặc dù lời của Hàn Như Liệt đơn giản, nhưng nàng biết đây hết thảy nhất định không có dễ dàng như vậy.
Xuất hiện lão giả ở không gian kì dị, muốn tiếp nhận truyền thừa nào có dễ dàng như vậy? Ban đầu nàng ở chiến trường Thiên Huyền thời điểm tiếp nhận truyền thừa chính là gặp được đủ loại vấn đề, Liệt ở Trục Đỉnh Tái Sự, huống chi thực lực của hắn sau khi tiếp nhận truyền thừa tăng lên nhiều như vậy, bởi vậy có thể thấy được thực lực của lão giả kia đến tột cùng là đạt tới cảnh giới nào!
Loại này có thể nói là khảo nghiệm nghịch thiên của cường giả độ khó khăn cũng có thể nghĩ, chắc là cửu tử nhất sinh đi! Chỉ có trải qua những thứ này thì mới có thể đạt được thực lực mạnh mẽ như vậy.
Nàng Mộ Chỉ Ly chưa bao giờ tin vào cái gì tình huống vận khí tốt, bởi vì chỉ có vận khí thôi thì không đủ, trừ vận khí ra thì còn có điều kiện của bản thân mình.
Nhưng vào giờ khắc này, nàng cũng không muốn hỏi kĩ, giống như Hàn Như Liệt cũng không nói tỉ mỉ, những thứ đã qua kia thì cứ để cho nó qua đi, chỉ cần bây giờ bọn họ đang ở cùng nhau là tốt rồi.
Sau một khắc, trên mặt Hàn Như Liệt cũng giương lên nụ cười, nhìn Mộ Chỉ Ly gần trong gang tấc nói: “ Ly nhi, cha ta nói nàng thật sự đồng ý thành thân? Nhưng bá phụ còn chưa có tỉnh lại.”
Ly nhi đáp ứng thành thân với hắn, đương nhiên hắn rất vui mừng, nhưng hắn cũng nhớ được Ly nhi đã nói phải chờ đợi sau khi Mộ Thiên Tĩnh tỉnh lại thì hai người mới thành thân, mà hắn cũng luôn chờ đợi ngày đó.
Nhưng thời điểm ở Lôi gia, khi Hàn Thành Hạo hỏi ra cái vấn đề này Ly nhi cũng không có phản bác, ngược lại lại nhờ Hàn Thành Hạo làm chủ, đây là chuyện gì xảy ra?
Lúc trước hắn đã nghĩ muốn hỏi nàng, chỉ là mãi vẫn chưa tìm được cơ hội, hiện tại cuối cùng cũng có thể đem nghi ngờ trong lòng hỏi ra.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly cười yếu ớt nói: “Ta đã nhận thức mẫu thân rồi, có mẹ đồng ý cũng giống như vậy. Chúng ta ở chung một chỗ đã nhiều năm, thành thân cũng không có cái gì không tốt.”
Trên mặt Hàn Như Liệt dâng trào lên vẻ vui sướng: “Là thật?”
“Dĩ nhiên!” Mộ Chỉ Ly cười gật đầu, trong thời gian hai năm qua, rất nhiều vấn đề bọn họ đã nghĩ đến thấu triệt.
Song, sau một khắc trên mặt Hàn Như Liệt xông lên vẻ nghiêm túc: “Ly nhi, không nên vì nhân nhượng ta mà làm, ta không ngại đợi thêm nữa.” Hắn cũng biết đây là ý nghĩ trong lòng Ly nhi, như vậy đột nhiên biến chuyển hẳn là vì lúc trước hắn đột nhiên biến mất đi.
Ly nhi là vì hắn suy nghĩ, hắn cũng phải vì Ly nhi mà suy nghĩ.
Ngón tay trắng thuần ngăn trở lời Hàn Như Liệt, vẻ mặt Mộ Chỉ Ly thành thật nói: “Liệt, ta không phải vì nhân nhượng chàng, đây chính là ý nghĩ của ta, ta muốn thành thân với chàng, chỉ đơn giản như vậy!”
Nhìn vẻ mặt Mộ Chỉ Ly thật tình, Hàn Như Liệt đầu tiên là ngẩn ra, cũng không nhịn được lần nữa nói: “Ly nhi,…”
Cái này, Mộ Chỉ Ly cũng không nói thêm gì nữa, hai tay vừa dùng lực chính là trực tiếp kéo đầu Hàn Như Liệt xuống, môi hồng nghênh đón.
Hàn Như Liệt mở to hai mắt, cảm thụ được cánh môi mềm mại, trong mắt cũng ánh lên nụ cười.
Ly nhi đã chủ động rồi, hắn còn có thể tiếp tục nhịn xuống không? Lập tức đầu lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng nàng, dây dưa ở chung một chỗ, tận tình mút vào chất mật trong miệng nàng.
Ngay từ lúc ban đầu, hắn đã muốn làm như vậy rồi, chẳng qua khi đó Ly nhi bị thương, hắn thật sự làm không được.
Cho tới nay, Ly nhi luôn xấu hổ như vậy, hôm nay không nghĩ tới nàng ấy lại sẽ chủ động. Chẳng qua hắn cũng biết Ly nhi là sợ, sợ hắn rời đi, cho nên nàng ấy lựa chọn bỏ tính rụt rè.
Trong lòng Hàn Như Liệt rất cảm động, môi Chỉ Ly đối với hắn mà nói phảng phất có một loại ma lực, một khi đụng vào chính là không thả ra được nữa, không ngừng đòi lấy ngọt ngào của nàng.
Vốn là Mộ Chỉ Ly ngồi ở trên giường, cuối cùng đảo ngược, hai người cùng nhau ngã xuống giường.
Trong lúc nhất thời, hô hấp Hàn Như Liệt trở nên nặng nề, tiếp xúc thân thể khiến người của hắn nóng lên, cố nén dục vọng của mình tiếp tục hôn hít Mộ Chỉ Ly, hắn không nỡ rời đi.