“Dùng ‘trọn đời cô độc’ đổi lấy một đoạn nhân sinh không oán không hối, một hài tử đáng yêu, đối với ta đó là cuộc mua bán không tồi rồi.”
Cả đời một người gập ghềnh nhấp nhô, bận bịu đua tranh, cầu bất quá chỉ là một cuộc sống đơn giản bình yên mỹ mãn mà thôi.
Ai có thể cam đoan chính mình không mắc sai lầm, không có tiếc nuối, không từng hối hận tiêu sái suốt đời? Vận mệnh như nước lũ, nếu mỗi người đều có khả năng tùy ý thay đổi, liền không có nhiều người quỳ gối trước Phật khẩn cầu ban ân như vậy.
Dạ Vị Ương kiếp trước sống chưa đủ, chưa trọn vẹn, vất vả long đong.
Nguyên nhân chính là hắn đã trải qua nhiều chuyện không tốt, trong lòng đều muốn hướng tới một gia đình hoàn mỹ, cho nên khi biết mình mang tiểu hồ ly, đầu tiên là kinh ngạc sau đó là cảm thấy hạnh phúc, mới có thể mở rộng lòng tiếp nhận những người yêu thương hắn.
Không chỉ vì hắn, mà còn vì tiểu hồ ly.
Một tiểu tử lại có ba người cha sẽ như thế nào?
Mặc kệ người khác nhìn hắn ra sao, nói hắn hồ ly tinh cũng được, đại nịnh thần cũng tốt.
Tuổi thơ hắn không trọn vẹn, hắn thầm nghĩ muốn cho tiểu hồ ly một tuổi thơ hoàn mỹ không lưu bất luận hối tiếc gì, một gia đình hạnh phúc đến không thể hạnh phúc hơn.
,,,,,,,,,
,,,,,,,,,
Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề thường xuyên viết thư gửi cho Dạ Vị Ương, đều viết một số sự tình thú vị, hoặc là chuyện đê đập ở Quảng Nam và Côn Châu mà Dạ Vị Ương quan tâm.
Mùa thu dần trôi qua, sắp sửa chuyển sang đông, Dạ Vị Ương nhận được tin tức hai người chuẩn bị khởi hành đến Bắc Thần quốc.
“Thiên Hữu, rất nhanh ngươi sẽ được gặp hai cha của ngươi, ngươi có muốn gặp bọn họ không?”
Nằm á» trên giưá»ng má»t tháng Dạ VỠƯơng Äã khẩn cấp muá»n chạy xuá»ng, hắn nắm tay tiá»u há» ly tản bá» trên bãi cá», trong lòng tÃnh toán Äến lúc Äó như thế nà o cấp hai ngưá»i kia má»t cái kinh há» tháºt to.
Tiá»u há» ly tuy rằng Äã có bá» dáng cá»§a Äứa nhá» bình thưá»ng sáu bảy tuá»i, nhưng chÃnh là vừa má»i ra Äá»i hÆ¡n má»t tháng mà thôi, hiá»u biết rất nhiá»u Äá» váºt, bên trong vẫn còn ngây thÆ¡ khá» khạo.
âMuá»n! Cục cưng muá»n gặp cha!â
Váºt nhá» khiá» ng chân, hai tay má» ra bá» nhà o và o ngưá»i nam nhân, ngẩng cái Äầu nhá» cưá»i ngá»c há» há»: âPhụ thân, khi nà o cha má»i tá»i xem ta, Tá»ch ba ba cùng Lưu ba ba còn không có xem ta a.â
ChÃnh là tÃnh cách nà y, như thế nà o lại giá»ng Dạ VỠƯơng như váºy, thiên tÃnh lạc quan sáng sá»§a chá»c ngưá»i thÃch.
á», nói như thế có tá»± ká»· quá không?
Dạ VỠƯơng loan thắt lưng ôm Äứa nhá» lên, cánh tay có phần gắng sức, không khá»i thá» dà i: âGần Äây sao ngươi nặng lên váºy, sau nà y phụ thân muá»n bế ngươi cÅ©ng cá»±c khá».â
âTa còn có Bắc Thần ba ba, Tá»ch ba ba cùng Lưu ba ba!â Äầu nhá» ngẩng cao, Dạ Thiên Hữu có Äiá»m tá»± hà o lá»n tiếng nói.
Hưá»ng lên mặt hà i tá» hôn má»t cái, Dạ VỠƯơng cưá»i nói: âTá»ch ba ba cùng Lưu ba ba cá»§a ngươi sẽ nhanh Äến xem ngươi.â
Äứa nhá» từ khi còn trong bụng Dạ VỠƯơng cÅ©ng Äã ý thức ÄÆ°á»£c sá»± tình, hÆ¡n nữa Dạ VỠƯơng vẫn Äá»u giải thÃch vì sao hai ngưá»i cha kia cá»§a nó chưa xuất hiá»n, tiá»u há» ly cÅ©ng không trách Tá»ch Thiên Thương và Lưu Bá Há» không có láºp tức trá» vá» nhìn nó, hiá»n tại nghe ÄÆ°á»£c tin tức sắp ÄÆ°á»£c gặp hai cha, cao hứng Äến má»i ngà y nhắc tá»i nhắc lui khiến Äại há» ly nà o ấm ức muá»n chết.
âTá»ch Thiên Thương và Lưu Bá Há» sắp Äến Äây, ngươi muá»n theo bá»n há» trá» vá»?â
Bắc Thần Diêu Quang cách Äó không xa Äi tá»i, vừa dứt lá»i tiá»u há» ly liá»n tung tÄng chạy qua, há miá»ng ngá»t ngà o kêu má»t tiếng: âCha!â, giá»ng như là m nÅ©ng nhà o và o ngá»±c nam nhân.
âTa cùng phụ thân, cùng cha má»t chá».â
âCha cÅ©ng muá»n cùng Thiên Hữu, cùng phụ thân ngươi má»t chá».â Lá»±a chá»n ngá»i xá»m xuá»ng cùng Äứa nhá» mặt Äá»i mặt nhìn thẳng, Bắc Thần Diêu Quang lá» ra ý cưá»i nhà n nhạt, thân thá»§ nhẹ nhà ng xoa hai lá» tai lông xù tiá»u há» ly.
Tuy rằng có thá» biến thà nh ngưá»i, nhưng vẫn không thá» tá»± do khá»ng chế, thưá»ng xuyên kÃch Äá»ng Äá» lá» Äuôi cùng lá» tai ra ngoà i.
Äiá»u nà y là cho Bắc Thần Diêu Quang nghÄ© tá»i Dạ VỠƯơng, không há» danh là tiá»u há» ly cá»§a Äại há» ly, hai ngưá»i Äá»u có chá» tương tá»±.
Bắc Thần Diêu Quang thÃch tiá»u há» ly, chÃnh là bá»i vì trên ngưá»i tiá»u há» ly có nhiá»u Äiá»m tương Äá»ng vá»i Dạ VỠƯơng.
Suy cho cùng, ngưá»i nam nhân nà y yêu nhất vẫn là Dạ VỠƯơng.
âÄÆ°á»£c rá»i, Äi tìm Thưá»ng thúc thúc ngươi ngoạn Äi, Thưá»ng thúc thúc ngươi hôm nay dắt ngươi Äi mua ÄÆ°á»ng (kẹo há» lô)â
Dùng ÄÆ°á»ng thuáºn lợi Äem tiá»u há» ly há»ng Äi, Dạ VỠƯơng nhìn Bắc Thần Diêu Quang nói: âHôm nay có viá»c gì sao?â
DÄ© vãng Bắc Thần Diêu Quang thÃch á» thư phòng má»t bên xá» lý công viá»c má»t bên là m cho Dạ VỠƯơng bá»i hắn, hiá»n giá» còn có váºt nhá» loi nhoi, muá»n cho hai há» ly yên lặng ngá»c á» trong phòng cÅ©ng không dá» dà ng.
âÃnâ Bắc Thần Diêu Quang lên tiếng, tá»± nhiên khoác bả vai Dạ VỠƯơng, âÄá» ta ôm má»t cái.â
Ãm tiá»u há» ly xong, hắn muá»n ôm nhất chÃnh là Äại há» ly.
Má»t nÄm trưá»c, Dạ VỠƯơng sẽ không nghÄ© nam nhân lãnh khá»c vô tình như Bắc Thần Diêu Quang, sẽ Äá»i vá»i Äứa nhá» lá» ra vẻ mặt ôn nhu như váºy, còn có ngẫu nhiên ghen vá»i hà i tá», dẫn theo chút hương vá» là m nÅ©ng Äòi ôm hắn.
âNếu Äá» hạ nhân thấy ÄÆ°á»£c, bá»n há» phá»ng chừng nghÄ© mình bá» hoa mắt.â Dạ VỠƯơng nghÄ© thấy buá»n cưá»i.
âChá» có ngươi cùng hà i tá» má»i nhìn thấy.â Khóe môi câu lên, nam nhân liá»n hôn hai má và cá» Dạ VỠƯơng, lẩm bẩm nói: âQua và i ngà y nữa Tá»ch Thiên Thương cùng Lưu Bá Há» sẽ Äến Äây tìm ngươi, ta không ngÄn cản bá»n há», là bá»i vì ta biết Thiên Hữu muá»n gặp bá»n há».â
Bắc Thần Diêu Quang vươn tay nhẹ nhà ng bắt lấy cằm nam nhân, nhìn Dạ VỠƯơng nói: âNhưng không có nghÄ©a ta sẽ chấp nháºn ngưá»i khác á» trưá»c mặt ta ôm hà i tá», ôm ngươi, ta sẽ nhá»n không ÄÆ°á»£c muá»n giết bá»n há».â
âNà yâ¦â
Dạ VỠƯơng chưa ká»p má» lá»i, Bắc Thần Diêu Quang liá»n ÄÆ°a ngón tay chặn môi Dạ VỠƯơng: âChá» bá»n há» ly khai, ta sẽ trá» vá».â
âVỠƯơng, nhá» kỹ chuyá»n ngươi Äã Äáp ứng ta, cùng hà i tá» bá»i ta Äến sang xuân.â
Äá»i vá»i Bắc Thần Diêu Quang mà nói, Äây Äại khái xem như nhượng bá» lá»n nhất rá»i.
Hết chương thứ hai