-Đó là vì Tư Tư không biết chuyện hôm nay nghiêm trọng thế nào.
Thực sự nghiêm trọng, Phạm Nhàn tố tệ án đã đắc tội với nhiều người lắm. Xem đám quan viên trong triều không tiếc đụng tới Tể tướng và Ti Nam bá tước, muốn dâng thư tấu tội hắn, muốn ném hắn về Hình bộ xử lý, cũng biết việc lần này nghiêm trọng thế nào.
Ra ngoài cửa lớn Phạm phủ, mấy hôm trước đường cái thành nam vẫn vắng vẻ, hôm nay lại có vẻ nhộn nhịp đông vui. Quan sai Hình bộ tới bắt người bày ra vẻ mặt đau khổ, hệt như ăn trộm trốn sau tượng đá. Cửa chính có Phạm Tư Triệt dẫn gia đinh hộ vệ nhất bang, tay cầm trường côn đánh quan tướng, kiêu ngạo không gì sánh được.
Mà trên đường cũng kéo tới rất nhiều, nghe nói Phạm Nhàn chịu thẩm vì tài tử trăm họ, bọn họ cũng biết mối quan hệ của Phạm Nhàn và tệ án khoa trường kinh động cả kinh đô này, tâm tư bách tính đơn giản không lo lắng đằng sau chuyện này ẩn giấu chuyện gì, chỉ biết là tiểu Phạm đại nhân tài học cao, dụng tâm tốt, là người tốt, người tốt nhưng hôm nay lại bị thụ thẩm, nên đều cảm thấy oan uổng thay cho hắn.
Phạm Nhàn đứng ở cửa, mỉm cười nhìn đoán người ngoài phủ, nhận ra đại bộ phận trong đó là học sinh trẻ tuổi, biết được trò đùa của Trần Bình Bình quả nhiên có hiệu quả, nói khẽ với Đằng Tử Kinh bên cạnh:
-Bốn người huynh đệ Sử Xiển Lập hôm nay đâu rồi nhỉ?
-Theo như công tử phân phó, lúc này đã có người của Giám Sát Viện âm thầm bảo hộ, Vương Khải Niên đại nhân đưa ra ý kiến đưa bốn người họ tới Tĩnh vương phủ, miễn cho họ bị đám quan viên mắt xếch trong triều mưu hại. Nhưng thuộc hạ cho rằng công tử hẳn là không muốn với chuyện này nảy sinh quan hệ với Tĩnh vương thế tử, nên cự tuyệt.
Đằng Tử Kinh thấp giọng.
Phạm Nhàn hơi ngoài ý muốn liếc nhìn Đằng Tử Kinh, thật không ngờ hắn có thể đoán được cục diện mình không muốn thấy. Nếu như mình đưa bốn học sinh đó tới Tĩnh vương phủ, nhìn thì an toàn, nhưng rơi vào mắt Đông cung, thì cái việc tố ra tệ án khoa trường này sẽ không phải thuần túy xuất phát từ tinh thần trọng nghĩa và ý chỉ của Bệ hạ, mà là đứng dưới lập trường của Nhị hoàng tử đấu với Thái tử. Như vậy, quan hệ của mình và Đông cung sẽ không thể xoa dịu.
Thấy Phạm Nhàn đi ra ngoài cửa, các tài tử vây quanh phủ ào lên hoan hô, lao về phía trước, chả nghe rõ hô cái gì, chỉ đơn giản là biểu đạt sự chờ đợi và hâm mộ đối với nghĩa khí đạo đức của tiểu Phạm đại nhân mà ủng hộ.
Phạm Nhàn bắt chước các ngôi sao của kiếp trước mỉm cười, vẫy vẫy tay, nhẹ giọng nói với Đằng Tử Kinh:
-Người đọc sách gặp phải vấn đề lớn nhất là quá đơn thuần rồi.
Đằng Tử Kinh cười cười không nói gì thêm, Phạm Nhàn bỗng nở nụ cười hài lòng:
-Sau này nếu có cơ hội, ngươi có muốn ra ngoài làm quan không? Với thế lực trong nhà, bảo ngươi làm Lục phẩm phụ mẫu một phương cũng không có vấn đề gì.
Đằng Tử Kinh sửng sốt, nghĩ thầm mình tuy cũng đã từng đọc sách, nhưng trước giờ vẫn chỉ là hộ vệ, tại sao công tử lại muốn cho mình làm quan? Nhưng lập tức nghĩ tới có thể công tử cần có người đáng tin ở châu quận Khánh quốc, nên ngẩn ra:
-Tất cả nghe theo công tử an bài.
-Ta an bài?
Phạm Nhàn cười:
-Đáng tiếc Khánh quốc không có ba lăng quận nào a.
Khuôn mặt Phạm Nhàn ngày thường vốn thanh mỹ, lúc này lại thoải mái cười, lại càng rạng rỡ ánh mắt trời cũng không sánh được, như gió xuân tươi mới, khiến cho các tài tử tới ủng hộ cảm thấy vui mừng, thi tiên Phạm Nhàn, phải thế này mới đúng!
Hắn xoa xoa đầu Tư Triệt, dặn đệ đệ không nên hồ đồ, lúc này mới lên tiếng lễ phép chào quan viên Hình bộ, mời họ lên xe ngựa nhà mình đi tới Hình bộ.
…
Đoàn người dần tản đi, các tài tử đi thi cũng đuổi theo về hướng Hình bộ nha môn, không ai chú ý tới bọn thị vệ cường hãn của Phạm phủ bảo vệ xung quanh một chiếc xe ngựa ra khỏi đường Thành Nam, chạy về hướng Hoàng cung. Trong xe là Lâm Uyển Nhi, đêm qua đã thương lượng với Phạm Nhàn, hôm nay nàng sẽ vào cung một chuyến, giải thích với Đông cung và các cung khác một chút, hòa giải một chút.
Còn bên kia, Phạm Nhàn một thân một mình đi vào đại đường Hình bộ. Đại đường này khá âm trầm u ám, gió thổi âm u quanh quẩn, đầu mùa xuân mà hắn cảm thấy lạnh lạnh, nhưng vẫn mỉm cười, chắp tay thi lễ với ba vị quan viên ngồi trên cao:
-Xin ra mắt ba vị đại nhân.
Đại sự tệ án kỳ thi xuân, Phạm Nhàn là nhân vật then chốt trong đó, nên hôm nay tới nghe án ngoài Hình bộ Thượng thư, còn có Đại Lý tự cùng Ngự Sử thai hai vị quan lớn, hai bên đại đường xếp hàng một loạt mười ba quan sai nha môn, vô cùng khủng bố.
Phạm Nhàn nhăn mặt, nhận ra đối phương cố tình không đáp lời. Sau một lúc chợt nghe một tiêng hô đầy uy quyền, vị Hình bộ Thượng thư Hàn Chí Duy lạnh lùng hỏi:
-Đứng dưới đường, có phải Thái Học Ngũ phẩm Phụng chính Phạm Nhàn?
Bây giờ không phải là lúc Phạm Nhàn mới vào kinh đô, như con nghé con mới sinh ở trong phủ chỉ mỉm cười khó hiểu, hắn liếc mắt nhìn vị Thượng thư đại nhân này, thản nhiên đáp:
-Chính là hạ quan.
-Hôm nay gọi ngươi đến đây là muốn hỏi một chút về chuyện kỳ thi xuân.
Phạm Nhàn cười cười:
-Theo hạ quan biết, tệ án kỳ thi xuân là do Giám Sát Viện phụng chỉ làm việc, cũng không biết Hình bộ cũng ở trong đó.
Ba bị đại nhân ngồi trên nghe câu trả lời không màng đến cấp bậc lễ nghĩa càng tức cành hông, nhưng biết, người thanh niên trẻ tuổi trước mặt này, sau lưng có một Tể tướng đại nhân, một vị Thượng thư, sau tệ án lại được sĩ tử khắp nơi tôn trọng, cũng không dám nặng tay. Mà Hình bộ Thượng thư Hàn Chí Duy này trước nay tự xưng thanh minh, không bao giờ thấy cái bộ dáng lụy quyền, hừ mũi:
-Bản quan phụng chỉ cùng giải quyết tệ án, ngươi không nên tìm cách mượn cớ thoái thác!
Phạm Nhàn lắc đầu:
-Hạ quan chưa từng thoái thác, chỉ là không biết Thượng thư đại nhân triệu hạ quan tới đây tột cùng là có chuyện gì? Nếu là chi tiết về chuyện tệ án khoa trường, thực xin lỗi, Giám Sát Viện đã sớm có nghiêm lệnh, hạ quan không được tiết lộ với bên ngoài.
Đại Lý Tự Thiếu Khanh tức giận cười:
-Lẽ nào triều đình hỏi ngươi, ngươi cũng không đáp?
-Giám Sát Viện là một chức của triều đình, Hình bộ nha môn là một chức của triều đình.
Phạm Nhàn thở dài.
-Ba vị đại nhân cũng biết, phạm vi ảnh hưởng của chuyện này quá lớn, hạ quan thực sự không biết nên xử lý thế nào, Khánh luật không có viết rõ.