Thanh Việt làm hệt như kẻ trộm, khẽ dán tai mình lên cửa, nghe ngóng động tĩnh bên trong, các cánh cửa này thực tế được thiết kế cách âm, từ bên ngoài không thể nghe thấy động tĩnh bên trong, vì thế Thanh Việt thành thành thật thật chạy lại bên cạnh Hoàng Phủ Ngạo.
“Phụ hoàng, chúng ta mau vào trong đi.”
Thanh Việt hiển nhiên cảm giác được hành động của mình khi nãy có chút mất mặt, vội vàng phân tán lực chú ý của phụ hoàng.
“Ân, hảo.”
Hoàng Phủ Ngạo rõ ràng biết ý đồ của Thanh Việt nhưng làm bộ như cái gì cũng không biết, đáp lời bé.
Ma pháp không gian thuấn di lại thi triển, giây tiếp theo, Thanh Việt cùng Hoàng Phủ Ngạo đã xuyên qua cửa phòng, xuất hiện bên trong.
Vừa tiến vào trong phòng, mùi thơm như có như không cổ quái kia lập tức xộc vào chóp mũi Thanh Việt cùng Hoàng Phủ Ngạo.
Mùi thơm thanh u, tinh thuần, linh động nhưng lại xuyên thấu mọn thứ, nhẹ nhàng quanh quẩn đến tận xương, lúc gần lúc xa, xinh đẹp lại mị hoặc.
Tựa như tuyết sơn u liên, là linh vật thiên địa, tinh thuần, cao nhã, đã gặp sẽ không thể quên, nhưng rồi lại trộn lẫn với cây anh túc xinh đẹp, mê hoặc đầy ma mị, làm người ta bất tri bất giác sa vào nó, muốn ngừng mà không được.
Ở cửa vào phòng ngủ có hai hộ vệ đang đứng gác đêm.
Chính là cơ thể bọn họ lúc nãy cứng còng duy trì tư thế đứng thẳng, ánh mắt trống rỗng, nửa khép nửa mở, nếu không phải bọn họ vẫn còn hô hấp thì rất có thể bị xem là một con rối khổng lồ.
“Hừ, khó trách bọn hắn cái gì cũng không biết, thật vô dụng, phụ hoàng, có vẻ bọn họ bất tri bất giác đã mất đi ý thức của mình.”
Thanh Việt tiến tới tinh tế quan sát hai người.
“Phụ hoàng, bên trong có thể là một loại huyễn yêu, kì quái, Hoàng Phủ Vu Mạc sao lại trêu chọc thứ này?”
“Huyễn yêu?”
Nghĩ lại thì Vân Trạch đại lục này có con người có trí tuệ, sức mạnh cường đại hoặc là ma thú, ma vật thể trạng cường hãn, nhưng chưa từng nghe nói tới yêu vật, vì thế tất cả mọi người đều không hiểu danh từ ‘huyễn yêu’ mà Thanh Việt nói tới có hàm nghĩa là gì.
“Ân, ‘huyễn yêu’ là một loại yêu vật có thể làm người ta sinh ra ảo giác.
Trong đó, lợi hại nhất hình như là một loại được gọi là ‘dục vọng chi yêu’, nó có thể gợi lên tình cảm mạnh liệt nhất được cất dấu trong đáy lòng hoặc dục vọng luôn khao khát nhưng không thể không đè nén lại.
Mà dục vọng bị chúng nó lôi kéo sau khi mất đi lí trí trói buộc, bình thường đều là tội ác âm u, dơ bẩn, thậm chí huyết tinh, tàn bạo, dục vọng chi yêu thông qua đó để hấp dẫn người ta chìm vào ảo ảnh, từ đó bị chúng nó khống chế, thường là vậy…”
Nói được một nửa, Thanh Việt đột nhiên nghĩ tới gì đó, ngạc nhiên kêu một tiếng.
“Di? Ở Vân Trạch đại lục hóa ra cũng tồn tại thứ này sao? Hừ mấy lão nhân kia cư nhiên không nói cho mình biết.”
“Suỵt!”
Hoàng Phủ Ngạo kéo Thanh Việt vào lòng, che cái miệng nhỏ nhắn của bé lại, ý bảo bé đừng lên tiếng, ngưng thần lắng nghe.
Quả nhiên, sâu bên trong, hẳn là vị trí phòng ngủ chính, không ngừng truyền tới tiếng vang nhỏ vụn không rõ.
Hai người chậm rãi đi tới gần nơi phát ra âm thanh, đi một lát vẫn không thấy phòng ngủ, Thanh Việt cùng Hoàng Phủ ngạo liền ăn ý dừng lại.
Nguyên nhân rất đơn giản, phòng này không tính là lớn, vì thế trong tình huống bình thường từ phòng ngoài vào phòng trong, cơ bản không thể tốn nhiều thời gian như vậy.
Này chỉ có thể nói âm thanh cùng con đường dưới chân bọn họ chỉ là ảo giác mà thôi.
Nếu không phải lúc Thanh Việt tiến vào đã đoán ra trong phòng này có thể tồn tại huyễn yêu linh tinh, hai người sớm có phòng bị, nếu không khác biệt rất nhỏ như vậy thực dễ dàng bị xem nhẹ.
“Phụ hoàng, xem ra chúng ta đã bị nó phát hiện, thần không biết quỷ không hay làm chúng ta bị ảo giác, bản lĩnh của nó không nhỏ a.”
Thanh Việt vừa dứt lời, bốn phiến gỗ đào màu vàng nhạt, mặt trên điểm ký hiệu chu sa đỏ thẫm lấy Thanh Việt cùng Hoàng Phủ Ngạo làm trung tâm, phóng ra bốn hướng khác nhau, lập tức giống như đá rơi vào mặt nước, cảnh vật trong phòng bắt đầu dợn sóng thật nhẹ, sau đó khôi phục nguyên trạng.
Thanh Việt cùng Hoàng Phủ Ngạo lúc này mới thấy rõ, con đường bọn họ đi lúc nãy cư nhiên thông tới lan can trong phòng, mà bọn họ đã tiến tới rất gần vị trí lan can.
Mà mùi thơm kia lúc này giống như bị kinh hách, cứ như có ý thức tránh né, cứ như một đợt thủy triều rất nhanh liền biến mất không thấy tăm hơi.
“Nguy rồi, nó muốn chạy, phụ hoàng, bản lĩnh ẩn núp của huyễn yêu rất lợi hại, nếu nó không chủ động xuất hiện thì rất khó tìm được, lần này để nó chạy thoát thì không biết phải đến lúc nào mới bắt được, chúng ta phải nhanh một chút!”
Thanh Việt kéo tay phụ hoàng, tìm được hướng phòng ngủ chính thì nhanh chóng xông vào.
…
Hoàn Chương 175.