Sau khi uống hai tô mì lúa mạch, ăn xong bốn món ăn kèm, lúc này Triệu Trinh mới cảm thấy mình đã thật no.
Thanh Thủy cũng đã thu dọn chén đũa.
Chu Tử hầu hạ Triệu Trinh rửa mặt xong, bản thân cũng bận rộn súc miệng rửa mặt một lát.
Sau khi tất cả đã xong xuôi, Chu Tử nhìn Triệu Trinh nhắm mắt không nói, con ngươi đảo một vòng, nảy ra ý hay. Nàng tiến lên kéo chăn Triệu Trinh cho ngay ngắn, sau đó lại thả màn xuống giúp hắn, vừa sửa sang màn, vừa chờ đợi Triệu Trinh giữ mình lại.
Triệu Trinh vốn nghĩ Chu Tử muốn ở bên cạnh mình, nào ngờ Chu Tử cứ thế mà ném một bệnh nhân như mình ở lại một mình!
Muốn mở miệng giữ người, mặt mũi lại không vứt xuống được; để người đi, lại không bỏ Chu Tử được. Lúc này mặc dù Triệu Trinh làm bộ nhắm mắt, nhưng thật ra đang ngàn suy vạn nghĩ, ngỗn ngang trăm mối!
Chu Tử chắc chắn nhất định Triệu Trinh sẽ mở miệng, sau khi sửa sang màn xong, cầm nến lên làm bộ bước đi.
Hai tay nàng cầm nến, tư thế tuyệt đẹp đi về hướng cửa phòng ngủ, trong lòng đếm số: “Một, hai, ba, bốn, năm ——”
“Nàng để một người bệnh sắp chết như ta ở lại chỗ này một mình sao?” Tiếng tố cáo uất ức của Triệu Trinh từ trong màn truyền ra, nghe buồn buồn.
Chu Tử dừng bước, nhưng không xoay người: “Vương Gia, thiếp thân đã làm sai, sợ ngài không tha thứ cho nô tì.”
Triệu Trinh dừng một chút, khám phá được gian kế của nàng, trầm giọng nói: “Còn không mau cút trở lại cho ta!”
Mặc dù bị mắng, Chu Tử lại để nến xuống, vui vẻ chạy tới: “Vương Gia, chàng tha thứ cho thiếp?”
“Hừ!” Triệu Trinh lại kiêu ngạo cho Chu Tử một tấm lưng.
Chu Tử bới toàn bộ quần áo trên người xuống thật nhanh, thổi tắt nến, vén màn chui vào.
Sau khi chui vào chăn, Chu Tử rất 囧 mà phát hiện, không biết lúc nào Triệu Trinh đã cởi sạch trơn, trên người đều không mặc gì!
Không phải là lúc nàng xoay người chứ?!
Vậy cũng quá nhanh rồi!
Chu Tử khẽ cười một tiếng, thân thể trần trụi dán sát vào phần lưng mà Triệu Trinh đưa về phía mình, từ phía sau ôm lấy lưng Triệu Trinh.
Trong nháy mắt này, việc ôm Triệu Trinh mang đến cho Chu Tử sự thỏa mãn hơn bất kể chuyện gì bất cứ thứ gì khác!
Nàng hạnh phúc thở dài một tiếng, đôi môi lửa nóng áp vào lưng Triệu Trinh khe khẽ hôn một cái, lại hôn xuống, sau đó, thè lưỡi liếm.
Trên người Triệu Trinh bị nàng dùng rượu và nước nóng thay phiên lau rửa, rất sạch sẽ, lại mang theo mùi rượu cực nhạt, khiến nàng không nhịn được tiếp tục hôn xuống.
Sau khi Chu Tử nghịch ngợm liếm lên mông Triệu Trinh một cái, thân thể Triệu Trinh run lên, rất nhanh liền xoay người, ôm Chu Tử.
Tứ chi Chu Tử và Triệu Trinh rối rắm ôm lấy nhau, cùng cảm thụ da thịt chạm nhau mang tới khuây khoả và thỏa mãn.
Cái vật kia của Triệu Trinh đã sớm ngóc đầu vểnh lên, chỉa vào bụng Chu Tử.
Chu Tử dịu dàng nói: “Còn đang bệnh, hẳn là không thể làm việc đó?!”
Triệu Trinh dùng vật đó đẩy đẩy Chu Tử, buồn bực nói: “Nghẹn chết ta!”
Chu Tử suy nghĩ một chút, thân thể uốn éo vặn vẹo, ý bảo Triệu Trinh buông mình ra.
Triệu Trinh hiểu rõ, buông lỏng Chu Tử, trong lòng bắt đầu nhảy “bình bịch”, tràn đầy chờ mong.
Thân thể Chu Tử dán sát vào thân thể Triệu Trinh, từ từ đi xuống, cuối cùng trượt đến một vị trí.
Nàng đưa tay phải ra, đỡ vật ấm áp mềm mại mang theo cứng rắn của Triệu Trinh ra, mở đôi môi đầy đặn đỏ tươi, dùng sức ngậm vào.
Trong nháy mắt bị nàng ngậm vào bao phủ, Triệu Trinh rướn cổ, hít một hơi thật sâu.
Khoang miệng ấm nóng của Chu Tử bao lấy hắn, đầu lưỡi trắng nõn liếm khắp mọi chỗ nhạy cảm của hắn, mang cho hắn cảm giác thoải mái thật sâu.
Chu Tử không mặc y phục đứng dậy, rót chung trà súc súc miệng, rồi mới chui lại vào trong chăn. Nàng vừa chui vào, Triệu Trinh liền ôm nàng vào ngực, để nàng dính sát vào mình.
Ôm một lát, Chu Tử xoay người, đưa lưng về phía Triệu Trinh làm ổ trong ngực Triệu Trinh, trong dạng thân mật tựa sát vào nhau này, hai người tiến rất nhanh vào mộng đẹp.
Buổi sáng Triệu Trinh và Chu Tử tỉnh lại rất sớm, hai người tiếp tục dính lấy nhau nói chuyện.
Lần này Chu Tử trực tiếp hỏi: “Chàng thật muốn dùng Hà Khiết Hoa đó mê hoặc kẻ địch?”
Triệu Trinh nằm ngửa trên giường, ôm cả người Chu Tử, “Ừ” một tiếng.
Chu Tử ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Chàng không sợ nàng ta bị thương sao?”
“Mắc mớ gì tới ta, cha nàng ta đã đồng ý!” Triệu Trinh hờ hững nói.
Chu Tử thấy phiền nhất thái độ coi mạng người như cặn bã này của hắn, nàng yên lặng, rồi nói: “Nếu nàng ta bị thương hoặc mất mạng, như vậy có tính bởi là chết vì chàng không, chàng quên chàng đã thề độc rồi sao?”
Triệu Trinh ôm siết lấy nàng, không lên tiếng.
Chu Tử biết hắn đang nghiêm túc suy nghĩ lời của mình, nói tiếp: “Mặc dù Hà tiểu thư là thứ nữ, nhưng cũng là một người sống sờ sờ, mặc dù cha không gần gũi, nhưng mẹ ruột nàng ta nhất định cũng sẽ thương yêu nàng ta!”
“Có nàng ta hay không, thì có liên quan gì đâu!” Cuối cùng Chu Tử lại chốt thêm một câu.
Triệu Trinh sửng sốt: đúng vậy, có Hà Khiết Hoa đóng vai Chu Tử hay không, thì có liên quan gì đâu?
Xưa nay hắn luôn có chút khuynh hướng hoàn mỹ, lúc ấy chỉ muốn sắp xếp đến mức tốt nhất, hiện tại Chu Tử vừa nói, hắn liền cảm thấy Chu Tử nói rất đúng.
Triệu Trinh trầm tư một hồi, mới nói: “Ngày mai ta liền phái người đưa nàng ta trở về Kim kinh!”
Chu Tử rất hài lòng, nàng dịu dàng kề mặt lên ngực Triệu Trinh, nhẹ nhàng gặm cắn một cái rồi nói: “Vậy mới ngoan chứ! Nếu không thiếp còn phải ghen tuông vô cớ!”
Triệu Trinh liếc nàng một cái: “Buổi sáng ta muốn ăn canh sủi cảo —— nàng tự làm!”
Thân thể Chu Tử cứng đờ: mới sáng sớm lại làm canh sủi cảo, phiền toái chết đó biết không!
Hai vợ chồng cùng rời giường, sau khi rửa mặt xong, Triệu Trinh gọi Triệu Anh Triệu Dũng đến: “Có phải các ngươi phải về Kim kinh không? Thuận tiện hộ tống Hà tiểu thư trở về luôn đi!”
Triệu Anh Triệu Dũng cùng khom người, đáp “Dạ”.
Ra khỏi chánh viện, hai người nhìn nhau cười khổ: đoạn đường này có mỹ nhân cùng đi vốn là chuyện tốt, chỉ là bộ dạng của mỹ nhân này quá giống Vương phi, dù là ai cũng không dám nhúng chàm! Cứ nghĩ đến cơn ghen ngất trời của Vương Gia, cứ nghĩ đến kết quả ngũ mã phanh thây của Tôn Hỷ năm đó, Triệu Anh Triệu Dũng cùng rùng mình —— dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn, ngoan ngoãn hộ tống Hà tiểu thư trở về thôi!
Chưa tới giữa trưa, Hà Khiết Hoa giống như chạy trốn, ngồi xe ngựa theo Triệu Anh Triệu Dũng rời biệt viện ở ngoại ô, bên người mang theo Phong Trình Nghi mà Chu Tử phái Ngân Linh đưa đi. Thanh Châu cũng phụng mệnh đi theo chăm sóc nàng ta, theo nàng ta trở về Kim kinh.
Trên đường đi, Hà Khiết Hoa vẫn không hết buồn bực: lời người đời đồn đãi quả không đáng tin cậy, Nam An vương quyền cao chức trọng lại là gã sợ vợ như sợ hổ, bị lão bà đánh cũng hèn nhát không dám phản kháng; Nam An vương phi ngọt ngào dịu dàng cũng chỉ là người đàn bà chanh chua dã man mạnh mẽ dám đánh lão công, phủ Nam An vương này vẫn nên cách thật xa mới thỏa đáng, dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng nhất!