Chu Tử rũ mí mắt xuống, nói: “Nguyệt tín còn chưa tới, đã mang thai lão Nhị rồi.”
Y nữ họ Hồ rất quyền uy gật gật đầu: “Là ám thai, rất bình thường!”
Lúc này Chu Tử mới yên lòng, vội hỏi: “Vậy lần này thật chỉ là nguyệt tín?”
Y nữ họ Hồ cười đứng dậy vái chào, nói: “Chúc mừng vương phi, thân thể của ngài đã phục hồi như cũ, nguyệt tín tới rồi!”
Biết thân thể mình khôi phục, Chu Tử cũng rất vui mừng, hỏi: “Ngươi có biết Hồ ma ma tổng quản Diên Hi cư trong Vương phủ trước kia không?”
Y nữ họ Hồ rất cung kính đáp: “Bẩm vương phi, đó là cô cô của nô tỳ.”
Chu Tử nghe thấy, cảm thấy rất vui vẻ, vừa định nói “Cô cô của ngươi là mẹ nuôi của ta”, suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không thích hợp, liền nuốt những lời này xuống, nàng nghĩ, mình muốn biểu đạt lòng cảm kích với Hồ ma ma, có nhiều biện pháp tốt hơn, cần gì phải nghịch ý của Vương Gia. Chu Tử rũ mí mắt, lại cười nói: “Gần đây Hồ ma ma thế nào?”
Y nữ họ Hồ nói: “Biểu đệ Triệu Quý của nô tỳ được Vương Gia phái đến quân phòng thủ Bắc Cương, nhờ Vương Gia chiếu cố, hôm nay đã là Hiệu úy Lục phẩm, cô cô theo biểu đệ đến Bắc Cương, hôm nay cũng đã cưới con dâu, người một nhà đều sống rất tốt!”
Lúc này Chu Tử mới yên lòng, khi ở kinh thành, nàng đã từng lặng lẽ sai người đưa ngân phiếu, tơ lụa cùng những thứ nhân sâm lộc nhung cho Hồ ma ma, nhưng vì sợ Triệu Trinh ghen, không dám tự mình đến, cho nên vẫn nhớ mong Hồ ma ma.
Hai người lại hàn huyên thêm mấy câu, Chu Tử ban thưởng thật hậu cho Y nữ họ Hồ, rồi mới dặn dò Ngân Linh đưa Y nữ họ Hồ ra ngoài.
Chu Tử lại vào phòng tắm, sau khi tắm rửa, mới để Ngân Linh cùng Tứ Thanh hầu hạ, thay lễ phục vương phi vào.
Sau khi thay lễ phục xong, Chu Tử tự trang điểm thật nhạt, lúc này mới để Thanh Châu Thanh Ba hầu hạ, theo đúng chuẩn mực, đeo đồ trang sức của chánh phi.
Chỉnh đốn hết thảy xong, lúc này Chu Tử mới lệnh cho Ngân Linh phái người đi mời Vương Gia.
Đồ trang sức khảm rất nhiều Hồng Bảo Thạch, đội lên đầu rất nặng nề; lễ phục rất nghiêm trang, trong trong ngoài ngoài mấy lớp —— Chu Tử chỉ có thể bước đi từ từ.
Nàng chậm rãi đi tới trước kính thủy tinh, nhìn mình mặc quần áo quý giá màu đỏ trong kính thủy tinh, nhất thời ngổn ngang trăm mối, mồng một đầu năm nay, trên người nàng vẫn là lễ phục trắc phi màu hồng tươi!
Lúc Chu Tử đang nghĩ đến mình lại xót cho thân, Triệu Trinh tiến vào.
Hắn vừa vào đến, bọn người Thanh Châu liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Triệu Trinh đã biết Chu Tử không có nguy hiểm gì, ngược lại thân thể đã khôi phục rất tốt, tâm tình rất thoải mái. Hắn chắp tay sau lưng đứng một bên, nhìn một lát, nghiêm mặt nói: “Màu đỏ chót quá chói, hay vẫn nên mặc màu hồng tươi trước kia thì đẹp hơn!”
Chu Tử nghiêng đầu sang chỗ khác, đang muốn phản bác, nhưng cái mông bị lễ phục bao bọc tầng tầng lớp lớp vẫn còn hơi hơi đau, nàng liếc Triệu Trinh một cái, bỉu môi nói: “Thiếp thích màu đỏ chót, thiếp muốn đến già vẫn mặc màu đỏ chót!”
Triệu Trinh vừa bực mình vừa buồn cười, đi tới bên người nàng, nắm lấy hông nàng, đứng song song cùng nàng, nhìn đôi bóng trong gương, nhỏ giọng nói: “Những thứ này cũng chỉ là hình thức, chỉ cần ta thương nàng, nàng còn lo lắng gì nữa chứ?”
Chu Tử cúi đầu mỉm cười.
Nàng nhìn vào gương, phát hiện dường như Triệu Trinh lại cao thêm một chút, mình bây giờ chỉ đứng đến lỗ tai hắn, vội nói: “A, cao chàng lại cao thêm? Chẳng lẽ người ta nói ‘hai mươi ba, cao rất nhanh’ là thật, chàng hai mươi mốt tuổi còn có thể cao thêm sao?”
Triệu Trinh ôm hông nàng, không để nàng lộn xộn, sau đó mới nói: “Hôm nay ta mang giày cao!”
Thế Chu Tử mới phát hiện ra, Triệu Trinh cũng đã thay lễ phục Thân Vương —— thuần trắng, đeo mũ thân vương bằng bạc, lễ phục Thân Vương màu trắng thêu sóng biển, giày màu ngà nền đen —— ‘nam muốn đẹp, toàn thân trắng’, thoạt nhìn Triệu Trinh rất tuấn tú.
Triệu Trinh thẳng lưng, lẳng lặng đứng yên, mặc cho Chu Tử thưởng thức —— dù sao Chu Tử vẫn thường lộ vẻ háo sắc nhìn hắn, hắn đã thành thói quen.
Chu Tử xem xét ngắm nghía xong, giơ cánh tay lên vuốt cằm Triệu Trinh, cười xấu xa: “Bộ dạng của tiểu công tử thật tuấn tú, nào, cười một cái cho bổn vương phi xem!”
Triệu Trinh liếc nàng một cái, không lên tiếng.
Chu Tử vẫn vui vẻ: “Bằng không, bổn vương phi cười với chàng một cái!”
Triệu Trinh không nhịn được, rốt cuộc cũng nở nụ cười.
Nụ cười này giống như hoa xuân chợt nở, giống như mây tan hé lộ ánh trăng, giống như nước suối chảy xuôi, quả nhiên là cực kỳ đẹp mắt, Chu Tử lại nhìn ngây người!
Triệu Trinh đưa tay, cách lớp lễ phục vỗ mông Chu Tử một cái: “Đứa ngốc!”
“Hắc hắc!” Chu Tử sờ sờ mông, nói, “Chàng lại đánh thiếp, chỉ còn 87 cái thôi đó!”
“Đi thôi!” Triệu Trinh đưa tay nắm lấy tay nàng, đi ra ngoài.
Triệu Trinh mang theo Chu Tử, đến chỗ Cao Thái phi trước.
Hắn đi bộ, lại đau lòng vì Chu Tử vừa khỏi bệnh, bảo Chu Tử ngồi xe kéo, theo sát sau lưng hắn.
Hôm nay là lễ lớn ăn mừng sắc phong Nam An vương phi và đầy tháng Nhị công tử, quý phụ quý nữ Đại Kim triều nhận được thiệp mời của Thái phi, không khỏi quần áo lụa là trang điểm tỉ mỉ mà đến; vài người ở xa, cũng đều lên đường sớm, chạy tới đây; thê thất của các tướng lĩnh dưới trướng Nam An vương, cũng theo trượng phu đến Nhuận Dương, vương phi không tiếp khách, đương nhiên cũng phải đến thỉnh an Thái phi.
Trong chánh viện của Cao Thái phi, cảnh xuân tươi đẹp muôn hồng nghìn tía, khắp nơi đều là âm thanh thì thầm trong trẻo. May nhờ diện tích chánh viện rất rộng, trừ chánh phòng cao rộng, mái hiên, nhà kề và hai Thiên viện, còn có Tiền viện hoa cỏ xanh um và hậu hoa viên đủ cả đình đài lầu các.
Nghe Vương gia và Chu Vương phi cùng tới, những quý phụ quý nữ kia rối rít tránh ra.
Nhưng cho dù đứng bên trong phòng, vẫn có không ít người nhìn qua cửa sổ thấy được Nam An vương và vương phi cùng tới.
Có người tinh mắt, thấy tay áo rộng của Nam An vương và vương phi thông nhau, hai tay nắm lấy nhau.
Rất nhiều người thấy được, nhưng đều không nói ra.
Có người trong lòng âm thầm hâm mộ vợ chồng Vương gia vương phi ân ái, cảm thán không thôi, ví như Liên phu nhân chánh thê của Lâm Hiếu Từ; có người oán thầm Chu Vương phi xuất thân tiện tỳ dụ dỗ mê hoặc chủ, khiến Vương Gia si mê lưu luyến như thế, ví như Diêu phu nhân chánh thê của Kim tổng binh; có người cảm thấy hành động này của Vương Gia dù xuất phát từ nội tâm, nhưng không hợp lễ phép, nghĩ phải trở về khuyên trượng phu can gián Vương Gia một chút, ví như Điền phu nhân chánh thê của Tôn Tri phủ thành Nhuận Dương; có quý nữ chưa lấy chồng, bởi vì ỷ vào thân phận cao quý dung mạo xuất chúng, mà Nam An vương lại chậm chạp chưa cưới chánh thê, quyết tâm muốn trở thành Nam An vương phi, nhiệt huyết đầy ngập buổi sáng hôm nay bị dập tắt, trong lòng rất ghen ghét, ví như trưởng nữ Hà Diệu Hoa của Thượng Thư bộ Lễ – Hà Nguyên; có người đã từng âm thầm bày tỏ, hôm nay đã gả làm vợ người, nhìn tình cảnh này cảm thấy rất châm chọc, ví như Vương Tích Trân vợ kế của Giám quân Chu Lang; có người xuất thân thứ nữ, mặc dù không dám cầu địa vị chánh phi xa vời, nhưng vẫn âm thầm hi vọng mình có thể dựa vào thế lực của gia tộc, trở thành trắc phi của Nam An vương, ví như thứ nữ Cao Cảnh con vợ ba của Cao thừa tướng . . . . . .
Ý định của mọi người đều không giống nhau, mỗi người đều có phương thức cư xử và tiêu chuẩn phán xét của mình.
Những thứ này, Triệu Trinh cùng Chu Tử đều không biết.
Lễ phục trang sức của chánh phi thật nặng nề, Triệu Trinh lo lắng thân thể mới vừa khỏi bệnh của Chu Tử mệt nhọc, liền đưa tay dắt lấy tay Chu Tử, chậm rãi đi tới chánh đường.
Tiến vào chánh phòng, Triệu Trinh dắt Chu Tử, song song quỳ dưới gối Cao Thái phi, hành đại lễ, tỏ vẻ cảm tạ công ơn nuôi dưỡng cùng dạy dỗ của mẫu thân.
Cao Thái phi nhìn một đôi nam thanh nữ tú có thể nói là tuấn nam mỹ nữ trời sinh, trong lòng xúc động thật lâu, bà dặn dò: “Hai người các con phải hòa thuận, các con khỏe mạnh, sinh cho ta thêm vài cháu trai cháu gái, đây mới là hiếu thuận thật sự!”
Lạy Thái phi xong, Triệu Trinh dắt Chu Tử đến đại điện vương phủ.
Lần đầu tiên Chu Tử theo Triệu Trinh, leo lên đại điện của phủ Nam An vương; lần đầu tiên mặc lễ phục vương phi, đứng bên người Triệu Trinh, tiếp nhận quỳ lạy của quần thần Nam Cương; lần đầu tiên bị nữ quan của vương phủ vây quanh, nhìn mấy quý phụ quý nữ hành lễ thỉnh an nàng. . . . . . Mặc dù Triệu Trinh giễu cợt nàng hư vinh, tuy nhiên vẫn hoàn hoàn chỉnh chỉnh thực hiện lời hứa của hắn.