-Không có.
Đằng Tử Kinh vừa chịu một vết thương ở bắp đùi, nhẹ giọng:
-Chỉ là hình như lão gia không vui lắm, vẫn nghĩ dù sao công tử cũng nên nói với Tể tướng một tiếng, hơn nữa phạm vi ảnh hưởng của chuyện này quá lớn, nếu thực sự khiến nhiều người tức giận, thì sau này sợ lão gia khó có thể che chở cho công tử..
Phạm Nhàn cười cười, không nói gì thêm, thầm nghĩ bên mình còn một Giám Sát Viện, then chốt là nói chuyện với Trần Bình Bình và Vương Khải Niên, năm nay Bệ hạ chuẩn bị chỉnh đốn lại, mình chỉ thuận thế mà làm thôi. Phỏng chừng Trần Bình Bình lúc này cũng đang mắng mình gây sự, trong bóng tối cũng đã ra tay.
Phạm Nhàn chỉ là đưa cho Giám Sát Viện một lý do, sau đó Giám Sát Viện sẽ đem lý do này bày trước mặt Bệ hạ, để cho vị Hoàng đế kia quyết định. Còn bên phía Thái tử, Trữ tài nhân, Phạm Nhàn đã có thu xếp khác, lúc trước khi dán tên, bất luận là người của Đại hoàng tử hay Thái tử gửi gắm, Phạm Nhàn đều chọn ra mấy người có tài, giữ lại coi như giữ lại chút giao hảo với người ta.
Chờ sau khi chuyện này êm xuôi, Phạm Nhàn muốn cho mọi người cảm giác mình không phải là người có thiên hướng trung với một bên, mà chỉ đơn thuần là một văn nhân cổ hủ chấp niệm, quyết định làm một người “Cao thượng” điên khùng.
—
Mấy ngày sau trong kinh đô vẫn sóng yên gió lặng, nếu Phạm Nhàn đã bùng nổ, bên phía Giám Sát Viện đã bắt đầu phối hợp lực lượng, chí ít trong danh sách tam giáp trước khi lấy ra khỏi niêm phong vẫn không có tin tức kinh khủng gì truyền trong quan trường, mà sau cùng định ra tam giáp. Những người mà Phạm Nhàn len lén nhét vào đó vẫn không bị lôi ra, rất rõ ràng là Thái Học và Lễ bộ, còn có lão khủng bố Trần Bình Bình đang âm thầm giúp hắn che giấu.
Mà các quan lớn như Quách Du Chi sau nhiều năm làm rối kỷ cương khoa cử quá thuận lợi, hơn nữa đằng sau lại có các chủ tử Đông cung làm chỗ dựa vững chắc, nên rõ ràng không quan tâm lắm, đúng là chưa hề nhìn ra vấn đề như thế.
Hai mươi hai tháng hai, khí xuân dần vượng, chim nhỏ hòa ca kết đôi, khắp nơi đều ấm áp cái không khí vui mừng khi mùa xuân tới. Ở khách điếm sườn tây kinh đô cách Thái Học không xa, thí sinh các nơi đang tập trung dưới lầu hồi hộp chờ tin tức, trên bàn không có rượu hay thức ăn, họ lúc này làm gì còn tâm trạng nào mà ăn uống, tất cả tinh thần tư tưởng đểu để vào tin tức mới cả rồi.
-Đùa thôi!
Một học sinh Sơn Đông cười khổ lắc đầu.
-Phỏng chừng lần này chỉ là một trò đùa thôi.
-Giai Lâm huynh hà cớ gì nói ra lời ấy?
Ngồi cạnh người học sinh mặt đen ấy là thí sinh đã từng đấu mắt với Phạm Nhàn ở khảo viện Dượng Vạn Lý.
Gã đến từ Tuyền Châu, thường mưu sinh ở cạnh biển, vốn xuất thân hào quý, nửa đầu cuộc đời đều sống trong thư phòng ở một cuộc sống của một tài tử thư sinh. Có thể nhìn ra tâm tình của gã rất thoải mái, có vẻ khoái chí gắp đồ ăn trên bàn, ngâm nga ăn uống, vừa thong thả nhai vừa nói một cách mơ hồ:
-Giai Lâm huynh chính là nhân vật khéo tay nổi danh Sơn Đông, sách luận viết vô cùng xuất sắc. Mấy ngày trước mọi người xem qua đều trầm trồ khen không ngớt miệng. Về phần tiểu đệ, vốn không đáng nói đến, văn tự công phu không được, tuy rằng tự tin đủ để nuôi một nhà, nhưng khẳng định là không có khả năng thượng bảng.
Vị Giai Lâm đến từ Sơn Đông kia, lần này là lần thứ ba tham gia thi hội, hắn cười khổ nói nhỏ:
-Chuyện này lẽ nào ngươi ta còn không rõ? Mỗi khoa chỉ có bằng ấy người đỗ, các quan to trong triều gửi gắm mấy người, Thái học cũng nhắm mấy học sinh, còn những kẻ giống như chúng ta ở ngoài, ở quê thì còn chút danh tiếng, nhưng so với trong kinh thì có là gì? Cho dù là triều đình muốn tìm lấy vài nhân tài làm nền, để bịt miệng sĩ tử thiên hạ, cũng có cả đống danh sĩ trong kinh có thể tuyển, đâu đến phiên chúng ta.
Một thí sinh khác trên bàn rượu tướng mạo gầy gò, nhìn qua thấy không phải người có phúc, có thể thi trượt nhiều lần lắm rồi, trong bụng ôm một mối hận không thể phát tiết, cực kỳ lớn mật cười lạnh:
-Giai Lâm huynh đệ nói không sai. Ta xem khoa cử sau này tốt nhất là không nên đến thi nữa, miễn cho hai người các ngươi phí thời gian, tiền bạc. Cái chó má gì mà thi hội chứ? Bất qua chỉ là cơ hội cho đám quan viên trong triều chọn chó mà thôi.
Thành Giai buồn bã, tiếp lời khuyến cáo:
-Quý Thường huynh nói nhỏ thôi, nếu để mật thám của lục quân Giám Sát Viện nghe thấy, không cần nói đến chuyện ngươi có đường làm quan không, chỉ sợ tính mệnh thân gia cũng đáng lo đó.
Vị Quý Thường huynh kia họ Hầu, cũng là một quái nhân trước giờ không theo quyền quý, tuy ở Kinh đô có chút tài danh, trước nay cùng Hạ Tông Vĩ có tiếng, nhưng vì gã không có khéo mồm khéo miệng lại có tính ấy, nên vẫn hơi cô đơn, lúc này nghe những lời lo lắng của bạn bè, không khỏi cười ha hả:
-Giám Sát Viện tuy kinh khủng, nhưng những mật thám này làm sao lại coi trọng những tiểu nhân vật như chúng ta? Bọn họ nếu thực sự lợi hại, tại sao không đi tra những tệ án nơi khoa cử đi?
Dương Vạn Lý lắc đầu:
-Giám Sát Viện tuy luôn bị ghét, nhưng với khả năng giám sát, thì thực sự rất có ích.
Hầu Quý Thường khoát khoát đầu ngón tay:
-Quan gia có người nào thuần khiết trong sạch? Nếu cứ mong đợi Giám Sát Viện chẳng khác nào bảo hổ lột da.
Dương Vạn Lý phản bác:
-Quan cũng là tuyển từ người đọc sách mà ra, đâu có thể là người xấu. Ta thấy…
Nhất thời hắn không tìm được một cái tên quan viên nào trong Kinh có được cái danh trong sạch, hơi lúng túng, một lúc sau bỗng sáng rực hai mắt
-Ta thấy Thái học Phụng chính Phạm Nhàn đại nhân là một vị quan rất tốt.
Hai người bạn bên cạnh hắn đương nhiên biết chuyện hắn mang phao trong quần áo bị Phạm đại nhân bắt được, cùng cười lên trêu chọc:
-Thì ra là người cho ngươi thi, đó là quan tốt, quan tốt vậy cũng đơn giản.
Ba người nói trêu nhau vài câu, lại thêm rượu vào, bắt đầu thấp giọng chê bai tệ đoan của triều đình, lại quay về chuyện sau này nếu Giám Sát Viện thẳng thắn tra rõ tệ án, thì khoa trường này mới có thể có chuyển biến tốt đẹp.
Chợt nghe mọi người ngoài khách điếm xôn xao ầm ĩ, ba người hiếu kỳ đứng lên, nghe những sĩ tử bên ngoài kêu gào mừng như điên:
-Phát án điều tra tệ án khoa trường, Lễ Bộ Thượng thư Quách Du Chi bị cắt chức tống giam!
Đùng một tiếng như sấm giữa mùa xuân rúng động cả bầu trời Kinh đô, một cơn gió xuân tươi mát thổi tới đem lại sức sống tràn trề cho các thí sinh trong căn khách điếm giản dị.