Hôm nay tỷ thí so với hôm qua chất lượng rõ ràng thấp hơn một bậc, sau khi xem trận tỷ thí ngày hôm qua xong thì có một số người cũng lộ ra vẻ thiếu hứng thú.
Vẫn bị vây trong trạng thái tu luyện Mộ Chỉ Ly cũng cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, thời điểm ngày hôm qua tỷ thí mình thành công đột phá, thừa cơ hội này cũng cố tu vi của mình một chút.
Nói như vậy thì đêm hết toàn lực chiến đấu cũng có chỗ tốt, ít nhất tu vi vững chắc hơn so với dĩ vãng rất nhiều.
“Đã lâu không gặp!”
Thời điểm hai người Mộ Chỉ Ly đang tập trung tu luyện, một đạo âm thanh xen lẫn kích động truyền vào trong tai hai người.
Hai người cùng nhau mở mắt ra, nhìn nam tử tươi cười trước mắt liền lâm vào trong hồi ức, nhớ lại xem mình đã từng gặp nam tử này ở đâu rồi.
“Cung Tuấn Bân! Không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy ngươi.” Hàn Như Liệt cười nói, Cung Tuấn Bân này chính là người hướng dẫn bọn họ thời điểm bọn họ vừa mới tới Chủ thế giới.
Nếu không phải có lời nhắc nhở của Cung Tuấn Bân mà nói, bọn họ sợ là sẽ gặp nhiều khó khăn, sự nhiệt tình của hắn đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với họ, chẳng qua là không có cơ hội gặp mặt thôi.
Thấy hai người còn nhớ rõ mình, Cung Tuấn Bân rất là vui vẻ, dù sao chuyện này cũng cách một năm rồi, nếu không phải hai người Hàn Như Liệt và Mộ Chỉ Ly cho hắn ấn tượng quá sâu mà nói, sợ là cũng không thể nhớ được.
“Ha ha, đúng vậy a, đừng nói các ngươi, lúc trước ta cũng không nghĩ tới ta sẽ có thể có cơ hội tới Hoàng Thành tham gia Tư Cách Chiến a.” Cung Tuấn Bân hắc hắc cười: “Nhưng cũng không thể so sánh với các ngươi, trước khi đến ta liền nghe nói đại danh của Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt, không nghĩ tới chính là các ngươi a.”
” Cung huynh! Sao ngươi nói khoa trương quá vậy, đây chỉ là mọi người đồn bậy thôi.” Hàn Như Liệt lên tiếng nói, hắn cùng với Cung Tuấn Bân trao đổi cũng không có cái gì cố kỵ, hai người vốn cũng nói chuyện rất hợp ý.
“Cái gì đồn bậy a? Cao thủ đệ nhất của Thủy gia và Lương gia đều chết ở trên tay của các ngươi, điều này cũng không khoa trương. Ban đầu ta không nhìn lầm mà, thực lực của các ngươi có thể xông pha một phen, nhưng mà cũng không nghĩ đến chưa tới một năm lại cao như vậy.”
Lời này nếu đổi lại những người khác nói, Mộ Chỉ Ly có lẽ sẽ cho là đây là đối phương khen tặng, nhưng là từ trong miệng Cung Tuấn Bân nói ra thì chân thật không ít. Hắn cũng không phải là người có tâm kế gì, cho nên sẽ không cố ý lấy lòng người khác.
“Thực lực Cung huynh bây giờ cũng rất mạnh a, trong thời gian hơn một năm biến hóa của ngươi so với chúng ta cũng không ít.” Đương nhiên Hàn Như Liệt là liếc thấy thực lực của Cung Tuấn Bân, nửa bước Nguyên Anh, so với tu vi hiện tại của hắn cao hơn một bậc.
Điểm này Mộ Chỉ Ly cũng nhìn ra, làm cho nàng giật mình không nhỏ, bất quá ngẫm nghĩ lại, nếu mình có thể có nhiều cơ hội như vậy, thì người khác dĩ nhiên cũng sẽ có.
Nhìn dáng dấp Cung Tuấn Bân hiển nhiên là có một phen cơ hội do đó mới đạt được thu hoạch, mà lời nói kế tiếp của Cung Tuấn Bân cũng chứng minh được suy đoán của nàng.
“Hắc hắc, ta đây cũng may là có vận khí tốt, trong một lần làm nhiệm vụ thế nhưng để cho ta đạt được truyền thừa, thực lực mới đột nhiên tăng mạnh , nếu không tu vi hôm nay sợ là cho thêm ta mấy năm thời gian cũng không thể đạt tới.”
“Vận khí cũng coi như là một loại thực lực, Cung công tử đừng xem nhẹ mình.” Mộ Chỉ Ly cười nói
Nghe được lời nói của Mộ Chỉ Ly, Cung Tuấn Bân rất vui vẻ, bất luận thực lực của mình như thế nào, ít nhất bây giờ đang được nắm giữ ở trong tay mình, cho nên hắn cũng rất đồng ý với lời nói của Mộ Chỉ Ly.
“Hi vọng Tư Cách Chiến lần này có thể đạt được danh ngạch, đến lúc đó có thể cùng các ngươi đi Trì Mân quốc rồi.” Cung Tuấn Bân cảm khái nói, chuyện này trước kia hắn cũng chưa từng nghĩ đến, nhưng hiện tại mình cũng có tư cách rồi.
Nghe giọng nói của Cung Tuấn Bân lộ ra vẻ cảm khái, một tay Hàn Như Liệt khoác lên bả vai hắn, nói: “Cung huynh, ngươi nhất định có thể ! Đến lúc đó chúng ta không say không về!”
“Ha ha, không thành vấn đề!” Cung Tuấn Bân cười đáp
Tư Cách Chiến vẫn tiến hành đến chạng vạng tối mới kết thúc, cuối cùng danh sách mười người cũng đã định xuống, điều này làm cho nàng rất là vui vẻ.
Đông Phương Khiếu dĩ nhiên là càng vui vẻ hơn rồi, lần này mười người đại biểu Linh Viêm quốc thì đã có bốn người thuộc Đông Phương gia, thành tích này so với dĩ vãng tốt hơn gấp hai lần!
Cung Tuấn Bân cũng không bất ngờ khi mình đạt được danh ngạch, liền ngay đêm đó cùng hai người Hàn Như Liệt đi uống rượu, hai người vốn là vừa quen đã thân, tự nhiên hàn huyên không ít, Mộ Chỉ Ly cũng không có đi theo, dù sao hai đại nam nhân nói chuyện nàng đi theo cũng không tiện.
Đại Lục Thiên Huyền.
Lúc này hai người Lăng Lạc Trần và Tư Đồ Diêu vừa ngắm trăng vừa uống rượu, vốn một màn này là cố ý, nhưng hiển nhiên tâm tình của hai người cũng không phải là rất tốt.
“Hôm nay lúc ta tới đụng phải Cao Chính Thanh, hắn hỏi ta có biết tin tức của Chỉ Ly không, bất quá hiện tại ta căn bản cũng không có tin tức của bọn họ.” Lăng Lạc Trần có chút bất đắc dĩ nói
Hắn và Tư Đồ Diêu bây giờ lại rất là thân thiết, bởi vì thân phận của hai người, ngày thường trong môn phái đều có không ít chuyện bận rộn, cơ hội gặp mặt cũng coi như không nhiều, bình thường nếu có thời gian hai người lại đến Thiên Âm Môn tụ họp.
Không vì gì khác, đơn giản là ở chỗ này có thể thấy bóng dáng Chỉ Ly. Thời gian dài như vậy, trong lòng của bọn họ vẫn còn hình bóng của Chỉ Ly, dù biết rõ chuyện này không có khả năng nhưng vẫn như cũ kiên trì, ai cũng không muốn để xuống.
Có lẽ trong lòng bọn họ đều ôm một tia may mắn, có lẽ bọn họ cảm thấy chỉ cần có cái niệm tưởng này là đủ, cho nên vẫn như vậy.
“Tất cả mọi nơi ở đại lục Thiên Huyền cơ hồ đều bị bọn họ lật tung lên tìm kiếm, nhưng cũng không có nữa điểm tin tức, ai. . . . . . Uống rượu!” Tư Đồ Diêu giơ lên bầu rượu uống.
Trước kia hắn cũng không có uống rượu, nhưng kể từ khi Chỉ Ly biến mất hắn liền có thói quen uống rượu, muốn mượn rượu để quên đi cảm giác này. Hắn biết Chỉ Ly biến mất chính là khúc mắt của hắn, chỉ cần một ngày không tìm được Chỉ Ly, hắn liềm một ngày không để xuống được.
“Ta vẫn cảm thấy chuyện có chút kỳ hoặc, không có đơn giản như vậy.” Lăng Lạc Trần nhíu mày nói: “Nhắc tới tu vi cảnh giới cao nhất chính là Càn Khôn cảnh, hai ta đã ở tu vi Càn Khôn cảnh rồi, nhưng rõ ràng vẫn có thể tiếp tục tu luyện, chẳng qua là tốc độ chậm mà thôi.”
Tư Đồ Diêu gật đầu: “Ta cũng cảm thấy như vậy, y theo lời ngươi, ta cộng thêm Hàn Như Liệt cũng là ba cao thủ Càn Khôn cảnh, nghĩ đến Đại Lục Thiên Huyền những cao thủ ở tu vi Càn Khôn cảnh cũng không nên ít như vậy, làm sao vẫn không thấy đây?”
“Chuyện này ta rất nghi ngờ, theo lý thuyết đây là không thể nào , tại sao qua nhiều năm như vậy chỉ có ba người chúng ta đạt tới Càn Khôn cảnh.”
Trong lúc hai người đang nghi hoặc, Mộ Thiên Tĩnh cầm lấy bầu rượu hướng hai người đi tới, nói: “Không ngại uống rượu cùng với ta chứ?”
“Bá phụ đến,đương nhiên sẽ không để ý .” Hai người cùng nhau cười nói, mấy ngày nay chung đụng khiến cho bọn họ cùng Mộ Thiên Tĩnh cũng rất tinh tường, vốn là ban đầu còn một chút câu nệ giờ phút này cũng bị ném sang một bên.
Tất cả đều là người tu luyện,tuổi tác của Mộ Thiên Tĩnh mặc dù so với hai người Lăng Lạc Trần lớn hơn nhiều, căn bản không cùng một vai vế, nhưng thoạt nhìn bọn họ chênh lệch cũng không lớn, nếu như không hiểu rõ tình huống còn tưởng bọn họ là huynh đệ đây.
Ba người cứ như vậy uống rượu ngày càng nhiều, Mộ Thiên Tĩnh vẫn biết tình cảm của Lăng Lạc Trần và Tư Đồ Diêu đối với nữ nhi nhà mình, trải qua hơn một năm chung đụng hắn lại càng hiểu hai người này không có ý xấu gì.
Mấy ngày qua vẫn giúp đỡ Thiên Âm Môn, tuyệt đối không phải là hạng người trong ngoài không đồng nhất. trước khi đến đây hắn cũng có thương lượng với Bạch Mạt Lăng một phen, nếu bọn họ tiếp tục giấu diếm thì cũng thật có lỗi với hai đứa trẻ chân tình này.
“Bá phụ, dáng vẻ của người hình như có tâm sự?” Tâm tư Lăng Lạc Trần thật là nhạy bén? Nhìn thần sắc phức tạp của Mộ Thiên Tĩnh cũng biết hắn có tâm sự, nếu không thì sao có vẻ mặt như vậy.
Nghe được lời nói của Lăng Lạc Trần, đang say rượu Tư Đồ Diêu cũng tỉnh mấy phần, xoay đầu lại nhìn Mộ Thiên Tĩnh, quả nhiên phát hiện thần sắc của hắn không đúng, không khỏi lên tiếng hỏi: “Bá phụ, nếu như có khúc mắc gì thì có thể nói với chúng cháu?”
Nhìn bộ dáng lo lắng của Lăng Lạc Trần và Tư Đồ Diêu, Mộ Thiên Tĩnh lúc này mới lên tiếng nói: ” Bọn Ly nhi đã biến mất hơn một năm, trải qua mấy ngày suy nghĩ, những nơi cần tìm chúng ta cũng đã tìm qua, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một khả năng.”
Khi Mộ Thiên Tĩnh nói xong, thì Lăng Lạc Trần và Tư Đồ Diêu đều là người thông minh, vốn còn đang say dưới tác dụng của Thiên Lực nhanh chóng không còn, vẻ mặt nghiêm túc nghe Mộ Thiên Tĩnh nói, sợ bỏ lỡ bất kỳ tin tức nào.
“Bá phụ nói như vậy hẳn là biết gì sao?” Tư Đồ Diêu thử dò xét hỏi
Mộ Thiên Tĩnh gật đầu: “Chỉ có khả năng này là lớn nhất, ta cảm thấy hơn phân nửa là cái nguyên nhân này. Nhưng chuyện này có quan hệ đến an nguy của Thiên Âm Môn, đó là lí do vì sao cho tới nay ta cũng không có nói cho các ngươi biết, ta hi vọng các cháu có thể giữ bí mật.”
Vốn là hai người Lăng Lạc Trần còn đang nghi ngờ, nếu Mộ Thiên Tĩnh đã nghĩ tới nguyên nhân này tại sao còn không nói cho bọn hắn biết, hiện tại coi như là đã hiểu. Nếu như việc này quan trọng như thế, thì không nói ra cũng đúng, dù sao đây cũng liên quan đến an nguy của Thiên Âm Môn.
Mộ Thiên Tĩnh lựa chọn nói tin tức này cho bọn họ biết, hai người cũng có chút cảm động, điều này chứng minh Mộ Thiên Tĩnh rất tin tưởng bọn họ, nếu không tuyệt không thể nào nói cho bọn họ biết.
“Bá phụ yên tâm, tin tức kia chúng cháu tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài, chúng cháu có thể thề!” Lăng Lạc Trần nghiêm mặt nói
“Đúng! Chúng cháu có thể thề!” Tư Đồ Diêu cũng biểu lộ ý nghĩ của mình.
Nhìn bộ dáng chân thật của Lăng Lạc Trần cùng Tư Đồ Diêu, Mộ Thiên Tĩnh cười khoát tay: ” Nếu ta lựa chọn đem tin tức này nói cho các cháu biết thì đương nhiên là tin tưởng các cháu, không cần phải thề.
Nếu như ta đoán không sai, Ly nhi bọn họ biến mất hẳn là có liên quan với miệng giếng phía sau Thiên Âm Môn.”
” Giếng?” Lăng Lạc Trần hai người trăm miệng một lời nói
“Chúng cháu đi đến Thiên Âm Môn nhiều lần như vậy cũng chưa nhìn thấy miệng giếng nào a!”
” Miệng giếng kia là bí mật của Thiên Âm Môn, bởi vì. . .” Mộ Thiên Tĩnh chậm rãi đem tác dụng mà miệng giếng mang lại nói cho hai người biết, nghe xong hết thảy hai người Lăng Lạc Trần càng kinh ngạc không dứt, thậm chí còn có chuyện tình kỳ lạ như vậy?
Theo như lời nói của Mộ Thiên Tĩnh, vậy miệng giếng này có hiềm nghi lớn nhất! Dù sao ban đầu mọi người đều biết bốn người Mộ Chỉ Ly sau khi đi đến miệng giếng phía sau Thiên Âm Môn liền không thấy trở ra, bên dưới miệng giếng đến tột cùng là cái gì?
Đoàn người Lăng Lạc Trần bắt đầu suy tư về vấn đề miệng giếng. . . . .
Tư Cách Chiến kết thúc vào ngày thứ ba, mười người có tên trong danh ngạch được truyền tới hoàng cung, rất hiển nhiên trước khi đến Trì Mân quốc thì Hoàng thượng cũng có chuyện muốn nói với bọn họ
Sáng sớm ngày hôm đó, Đông Phương Quán chủ liền dẫn bốn người Mộ Chỉ Ly hướng hoàng cung đi tới, dọc theo đường đi cũng dặn dò bọn họ không ít chuyện, nhìn bốn đệ tử có tiền đồ như vậy hắn cũng cảm khái rất nhiều.
Thời điểm khi bọn hắn tới hoàng cung, những người khác cũng đã tới, hoàng thượng chẳng qua là gọi mười người lên nói chuyện, về phần bọn người Đông Phương Khiếu lần này đến chủ yếu là nhận lấy phần thưởng.
Trong hoàng cung Linh Viêm quốc tài nguyên đương nhiên rất nhiều, phần thưởng này ban thưởng xuống cho dù là tứ đại thế lực cũng không thể không động tâm.
Những tài nguyên này căn cứ vào số lượng đệ tử có trong danh ngạch mà phân phát, đệ tử được chọn càng nhiều, thì tài nguyên đạt được cũng càng nhiều, không nghi ngờ chút nào, lần này thu hoạch được nhiều nhất chính là Đông Phương gia.
Sau khi Cung Tuấn Bân nhìn thấy Hàn Như Liệt thì đi đến đứng cùng bọn họ, dù sao trong mười người ở đây hắn cũng chỉ biết hai người Hàn Như Liệt và Mộ Chỉ Ly.
Thực lực của hắn nhiều năm qua cũng chỉ là một nhân tài mà thôi, đương nhiên không thể nào cùng với đệ tử của tứ đại thế lực giống nhau, cũng bởi vì cũng chỉ có một mình hắn đại diện cho môn phái nên danh vọng của hắn ở trong môn phái là tột đỉnh.
Vừa đi vào đại điện, đám người Mộ Chỉ Ly đã nhìn thấy Hoàng thượng đang ngồi ở trên ngai vàng, còn hai người Dật Mộng và Dật Trần thì cung kính đứng ở hai bên.
Một cổ uy nghiêm từ trên người Dật Sở phát ra, Mộ Chỉ Ly liền đoán được thực lực của Dật Sở tuyệt không đơn giản, ít nhất so với đám người Đông Phương Khiếu còn cao hơn.
“Ra mắt Hoàng thượng, Hoàng tử, Công chúa.” Mọi người thi lễ một cái rồi cùng nhau lên tiếng nói
Tư thái rất là cung kính, song trong lòng mọi người cũng không có bao nhiêu sợ hãi, thế giới này là thực lực vi tôn, hoàng quyền cũng không thể xâm phạm.
Hiển nhiên Dật Sở cũng hiểu ý nghĩ của mọi người , đối với điều này cũng không có quá nhiều chú ý, nhìn mọi người nói: “Lần này các ngươi có thể đứng ở đây đã nói lên được hiện tại các ngươi chính là mười người có thực lực mạnh nhất Linh Viêm quốc, kế tiếp các ngươi cũng sẽ đại biểu Linh Viêm quốc đi Trì Mân quốc so tài với các nước khác.”
“Ta hi vọng các ngươi không chỉ ở Linh Viêm quốc có biểu hiện tốt, mà ở Trì Mân quốc cũng có thể được như vậy, điều này vừa đem lại vinh quang cho các ngươi, vừa làm vẻ vang Linh Viêm quốc, mà thế lực của các ngươi sẽ bởi vì các ngươi mà ngày càng phát triển hơn!
Cần nhắc nhở các ngươi một chút, Trì Mân quốc cũng không thể so sánh với Linh Viêm quốc, cao thủ và thiên tài ở nơi đó còn nhiều hơn so với ở đây, mặt khác đệ tử của ba nước phụ thuộc vào Trì Mân quốc cũng là đối thủ của các ngươi.
Đối mặt với đối thủ, cũng không cần nương tay! Ngươi không giết bọn họ, bọn họ sẽ giết ngươi, mạnh được yếu thua là đạo lý từ cổ chí kim không thể thay đổi được.”
Nghe Dật Sở nói, tất cả mọi người đều lâm vào trầm mặc, có ít người lại cho là không đúng, cảm thấy lời nói của Dật Sở có chút khoa trương, mạnh được yếu thua đạo lý này rất đúng, lần này trong Tư Cách Chiến cũng có không ít thương vong, nhưng đó cũng chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi.
Dật Sở thu hết vẻ mặt mọi người vào trong mắt sau lúc này mới lên tiếng nói: “Có lẽ các ngươi cho là ta khuyếch đại, nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết đây đều là sự thật.
Thực lực của Linh Viêm quốc trong bốn nước chư hầu của Trì Mân quốc thì luôn đứng gần chót, dĩ vãng tham gia tỷ thí chuyện toàn quân bị diệt cũng có phát sinh qua, tử vong hơn phân nữa cũng là chuyện rất bình thường.
Đừng tự cho mình là thiên tài, dĩ vãng những người tham dự Tư Cách Chiến đứng ở nơi đây rất nhiều nhưng khi đến Trì Mân quốc thì chỉ còn là một cổ thi thể. Đồng dạng, nếu như các ngươi có thể từ trong Trì Mân quốc đạt được danh hiệu, tương lai của các ngươi đương nhiên không cần phải nói.
Mưu cầu một chức quan nhỏ cũng không đáng nhắc đến, như ta đây cũng có thể làm Hoàng đế, nếu có một ngày các ngươi có thể tiến vào Cổ Võ môn phái.., đến lúc đó các ngươi chính là những tồn tại càng thêm khó lường.”
Tiếng nói của Dật Sở không có nửa điểm dừng lại, đây là điềm mà mỗi lần hắn phải nói, bọn họ nghe hay không là việc của bọn họ, dù sao nếu bọn họ không muốn nghe thì hắn cũng không có biện pháp bắt buộc bọn họ nghe.
Vốn là thái độ xem thường giờ phút này các đệ tử lại chăm chú thêm vài phần, chết hơn phân nữa đã là chi tiết cực kỳ kinh người rồi, điều này cũng có ý nghĩa chính mình đi về sau có một nữa cơ hội là không trở về được?
Đối mặt với uy hiếp tử vong, có người trong lòng bồn chồn, nhưng rất nhanh liền tiêu tán đi. Liều mạng mới đạt được cơ hội này thì ai sẽ chọn buông tha? Huống chi kết quả cuối cùng còn không nhất định đây.
Chân mày Mộ Chỉ Ly khẽ nhíu lại, xem ra ở Trì Mân quốc thật đúng là không phải hung hiểm bình thường a, nếu có nửa điểm mềm lòng mà nói, cuối cùng sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình.
Dù là lời nói của Dật Sở làm cho mọi người rung động, nhưng Mộ Chỉ Ly cũng không có quá nhiều sợ hãi, nói thật ra nàng cũng coi như là từ trong đám người chết bò ra, kinh nghiệm của những năm này cũng không thiếu đi?
Hiển nhiên Hàn Như Liệt và Mộ Chỉ Ly có ý nghĩ giống nhau, như từ đầu đến cuối sắc mặt hắn cũng không có bao nhiêu biến hóa, đã quyết định đi thì cho dù có bao nhiêu nguy hiểm hắn cũng sẽ không dừng lại, huống chi bọn họ căn bản không có đường lui.
“Các ngươi sẽ được người của hoàng thất dẫn đi Trì Mân quốc, đến Trì Mân quốc các ngươi sẽ thống nhất được an bài tại trại huấn luyện hạt giống tiến hành tu luyện, thời gian là một năm!
Một năm sau các ngươi sẽ chính thức cùng với đệ tử của ba nước chư hầu cùng chủ quốc tiến hành tỷ thí, cuộc tỷ thí này được gọi là Hạt giống chiến! Chuyện tình tiếp theo các ngươi biết còn quá sớm, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người nói cho các ngươi biết.
Hiện tại các ngươi cần phải làm cũng chỉ có một chuyện, đó chính là cố gắng tu luyện tăng lên thực lực của mình!”
Mãi cho đến khi Mộ Chỉ Ly trở lại Đông Phương gia, trong đầu nàng còn đang nhớ lại lời nói trước kia của Dật Sở, mặc dù nội dung Dật Sở nói cũng không nhiều, nhưng nàng cũng bắt được mấy điểm mấu chốt.
Trại huấn luyện hạt giống, Hạt giống chiến cùng với Cổ Võ môn phái, sau lưng loại Hạt giống chiến này đích thực là cái gì?