Lý Cảnh Lung thấy giọng nói kia rất quen, vội vàng đứng dậy đi mở cửa.
“Có mấy lời muốn nói với ngươi.” Người bên ngoài kia lại nói.
Lúc này Hồng Tuấn cũng nhận ra, là Thái tử Lý Hanh!
Lý Cảnh Lung ra hiệu mọi người chờ một lát, vội ra ngoài tiếp đón, Mạc Nhật Căn nói, “Chúng ta đến thư phòng.”
Vết thương trên cánh tay Mạc Nhật Căn cũng không nặng, sau khi mọi người đến thư phòng thì Lý Cảnh Lung cũng vừa vặn dẫn Thái Tử vào, “Điện hạ cũng biết tin rồi?”
Lý Hanh nhìn chén trà trên bàn, nhẹ gật đầu, hỏi Lý Cảnh Lung: “Rốt cuộc là yêu ma náo loạn hay là giả thần giả quỷ?”
Lý Cảnh Lung không ngờ Lý Hanh vừa ngồi xuống đã nói thẳng, đành đáp: “Chưa tra ra.”
“Nhã Đan hầu.” Sắc mặt Lý Hanh thay đổi hẳn, trầm giọng nói: “Phụ hoàng giao phó các ngươi cho ta, ngươi cần tiền, ta cấp cho ngươi, ngươi muốn tước vị, ta cũng phong hầu, trên triều ai hỏi gì ta cũng đỡ cho ngươi vài lời, vì sao ngươi cứ phải che che giấu giấu, ta có đắc tội với ngươi sao?”
Lý Cảnh Lung cau mày, đáp: “Điện hạ, khi chưa có kết luận ta sẽ không nói mấy lời phỏng đoán. Dù ai đến hỏi, hỏi gì, cũng chỉ một câu ‘chưa tra ra’, trước mặt bệ hạ cũng vậy. Nhưng ngài có lệnh gì, cứ phân phó, ta nhất định tuân theo.”
Lý Hanh hiển nhiên còn ghi nhớ chuyện hôm hai người quay về, vẫn có chút cáu giận với Lý Cảnh Lung, biết người này bình thường có vẻ rất tốt nhưng cực kỳ cứng cỏi, không muốn khuất phục, cho dù thủ đoạn thế nào cũng không khiến hắn nhượng bộ.
Lý Hanh lẳng lặng nhìn Lý Cảnh Lung, dường như đang cố đoán dụng ý của hắn, Lý Cảnh Lung cũng không nói gì, cứ im lặng mà ngồi, trong đầu vọt qua bao nhiêu suy nghĩ.
Đây là lần thứ hai một người tai to mặt lớn đến Khu ma ti một mình, giữa đêm không mang theo tùy tùng, điều này có ý gì? Đột nhiên Lý Cảnh Lung cảm thấy rất khó xử.
Quả nhiên, Lý Hanh nói: “Chuyện quỷ thần, ngươi tin hay không thì kệ ngươi, nhưng ta tin. Có mấy lời, thần tử không thể nói, nhi tử không thể nói, nhưng tổ tông có thể nói. Lý Cảnh Lung ngươi thấy có đúng không?”
Lý Cảnh Lung giật mình, thấp giọng nói: “Điện hạ, sao ngài lại nghĩ như vậy?”
Cùng lúc đó, đèn trong thư phòng sáng lên, mọi người bắt đầu tìm hồ sơ mấy vụ án được lưu giữ ở Khu ma ti.
“Trong hoàng lăng cất giấu cái gì?” Mạc Nhật Căn nói.
Cừu Vĩnh Tư trầm ngâm: “Trong mỗi lăng đều có đồ chôn theo, không có khả năng là pháp bảo được, chắc là đồ vật mà đám yêu quái kia cần?”
Hồng Tuấn trầm ngâm một lát, hỏi: “Trong phòng quan tài, chỉ có quan tài thôi sao?”
A Sử Na Quỳnh khẽ gật đầu, nói: “Đồ chôn theo đều ở bên ngoài, trong phòng ngoài quan tài thì không có gì khác.”
“Mở nắp quan tài ra cũng không có?” Lục Hứa đột nhiên hỏi.
A Sử Na Quỳnh cùng A Thái, sau khi thấy yêu quái kia rời đi, cùng nhau đuổi theo, nhưng đêm tối như mực, chỉ lát sau đã mất dấu, hai người cũng không quay lại kiểm tra.
“Phải quay về kiểm tra lại.” Mạc Nhật Căn nói, “Lúc trước trưởng sử có nói như vậy.”
Đang nói chuyện, Lý Cảnh Lung đã dẫn Lý Hanh đến viện, Hồng Tuấn đứng cách bọn họ một cái hành lang nhìn qua, Lý Hanh mới đến được một lúc, mà cả hai sắc mặt đều không tốt.
“Thứ ngươi bảo vệ chính là giang sơn Đại Đường.” Lý Hanh nói.
“Tra được cái gì, chính là cái đó.” Lý Cảnh Lung đáp, “Vạn sự trên thế gian này đều theo một chữ ‘lý’, chính là chân tướng. Nếu như những gì điện hạ suy đoán, ta cam đoan sẽ không quấy nhiễu vong linh các vị tiên đế.”
Lý Hanh hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi, Lý Cảnh Lung vẫn rất bực bội, nhìn mọi người rồi nói, “Mọi người vất vả một chuyến, cùng ta đến Chiêu Lăng một lần nữa, Lục… Hồng Tuấn, em và Mạc Nhật Căn ở lại.”
Mọi người đều biết Lý Cảnh Lung có tính toán, tuy bận bịu một đêm nhưng không ai ủ rũ, mọi người lên ngựa rời đi, chỉ còn Hồng Tuấn và Mạc Nhật Căn ở lại.
Mạc Nhật Căn thập phần mệt mỏi, ngồi trong viện sửa sang mấy mũi tên, cúi đầu không nói một lời.
Hồng Tuấn ở bên cạnh quan sát, Mạc Nhật Căn ngẩng đầu nhìn hắn, lông mày hơi cau lại.
Hồng Tuấn nói: “Ngươi nhìn xem, Trường An đêm nay đẹp thật nha.”
“Đẹp cái đầu ngươi.” Mạc Nhật Căn mệt mỏi ném đồ sang một bên.
Hồng Tuấn cười, Mạc Nhật Căn lại bực bội nói, “Ta đi xúc hết mấy cái cây ở đây cho bõ tức!”
“Đừng!” Hồng Tuấn nói: “Giận như thế sao? Kỳ thực Lục Hứa dễ dỗ lắm…”
“Ta không muốn dỗ dành hắn.” Mạc Nhật Căn đi tìm thuổng, lượn trong viện mấy lượt rồi bực bội ngồi xuống, nói với Hồng Tuấn: “Mấy ngày này ta chịu đủ rồi, dù ta làm gì thì tiểu tử kia cứ lạnh nhạt, hoặc là ‘ừm’ hoặc là ‘cảm tạ’, Hồng Tuấn ngươi có hiểu không? Cảm giác kia là…”
Hồng Tuấn ngồi dưới hiên, vẻ mặt nghi hoặc nhìn chăm chú Mạc Nhật Căn, Mạc Nhật Căn nghĩ nửa ngày, cuối cùng nói: “Ta tặng cho hắn một miếng Băng Tâm trong bình ngọc, thế là hắn cầm cả bình nước tưới luôn cho ta!”
Hồng Tuấn cười ha ha, Mạc Nhật Căn nghẹn uất, nói: “Ngươi nói xem, rốt cuộc ta đã làm sai cái gì?”
“Ta cảm thấy hắn thích ngươi, nhưng ngươi không thích hắn lắm.” Hồng Tuấn cầm quần lót của hắn và Lý Cảnh Lung, ra bên cạnh giếng ngồi giặt, nói, “Ta cảm thấy Lục Hứa rất đáng thương.”
Mạc Nhật Căn nghe vậy, có hơi giật mình.
Hồng Tuấn cúi đầu vò vò chà chà, rồi lại ngẩng đầu hỏi Mạc Nhật Căn, “Có phải không?”
Mạc Nhật Căn không nói gì, một lát sau thì cảm thấy mơ hồ, nói: “Ta không biết… Ta không nghĩ ra là ta với Lục Hứa sau này sẽ làm gì, ra thế nào. Ngươi với trưởng sử có cảm giác gì?”
Hồng Tuấn thuận miệng nói: “Chính là… muốn thời thời khắc khắc ở bên nhau, muốn ôm hắn, ở bên cạnh, cùng hắn trò chuyện.”
Hồng Tuấn luôn cảm thấy Mạc Nhật Căn đối với Lục Hứa có cảm giác ‘vì cùng một chỗ nên mới ở cạnh nhau’. Hắn cũng từng hỏi Lý Cảnh Lung, nhưng Lý Cảnh Lung nói hắn đừng quản nhiều, chuyện này không miễn cưỡng được…
“Không làm được ái nhân thì huynh đệ cũng tốt.” Hồng Tuấn nói, “Mạc Nhật Căn, ta cảm thấy từ ngày ngươi quen biết Lục Hứa, có gì đó không đúng.”
“Ta không lạ được sao?” Mạc Nhật Căn than thở, “Các ngươi đều mặc kệ ta, ta biết làm thế nào bây giờ!”
Đây rõ ràng là tâm sự tuổi mới lớn của Mạc Nhật Căn, chuyện này từ khi bắt đầu đã đả kích hắn không ít, đạp vỡ nát tam quan của hắn.
“Ta hỏi A Sử Na Quỳnh, hắn lại dạy ta một đống thứ linh tinh…” Mạc Nhật Căn cuối cùng bạo phát, nói, “Ngươi biết hắn dạy ta cái gì không?”
Hồng Tuấn vẫn đang ngồi giặt quần mà nhìn Mạc Nhật Căn, trên quần vẫn còn khí vị từ ngày hôm qua. Mạc Nhật Căn lại còn sinh động mà kể lại: “Hắn bảo với ta mặc kệ Lục Hứa nói gì, cứ ‘đè’ trước đã.”
Hồng Tuấn nói: “Việc này không được đâu!”
Mạc Nhật Căn nói: “Không tốt thì thôi…:”
Hồng Tuấn còn đang phỉ nhổ cái việc không tốt với không đúng kia, Mạc Nhật Căn lại nói: “Mấu chốt là ta không lên được!”
Hồng Tuấn liền lúng túng, lại nhớ đến Lý Cảnh Lung, có hơi phản ứng một chút.
“Nhưng ngươi với nữ tử… có thể sao?” Hồng Tuấn hỏi.
Mạc Nhật Căn nói: “Đến gần là được.”
Hồng Tuấn ý thức được vấn đề, Mạc Nhật Căn vốn không thích nam nhân. Hai người thảo luận nửa ngày, nam với nam, nam với nữ sẽ gây ra chuyện. Nhưng Mạc Nhật Căn nói hắn không có dục vọng với Lục Hứa, thì sẽ đúng là không có dục vọng.
“…Ta bảo không được thì làm thế nào? A Sử Na Quỳnh dạy ta, cởi hết quần áo, tự trói bản thân, quỳ trên giường… Bịt mắt lại, để Lục Hứa muốn làm gì thì làm… Nói là nhất định sẽ được.”
Mạc Nhật Căn nói xong, trong đầu Hồng Tuấn liên tưởng đến Lý Cảnh Lung, không nhịn được mà cứng.
“Dừng ở đây!” Hồng Tuấn nói, “Ta buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”
Mạc Nhật Căn đành bỏ cuộc, nói: “Ngươi nói đúng, trước vẫn làm huynh đệ đã.” Hắn vừa nói vừa thở dài, ngây người nhìn mũi tên trên mặt đất.
______________________________________
Thái tử dạ phóng: Thái tử đêm khuya đến thăm