Quả nhiên, bọn họ đều không hẹn mà cùng viết ra tên một người.
“Xét đến cùng, đến bây giờ chỉ có người này thu lợi từ giữa. Có điều để đảm bảo, chúng ta phải điều tra từ hộ tịch, những cái tên Trương Đống nhắc tới cũng tiện thể điều tra luôn.” Đới Húc nói với Phương Viên.
Phương Viên gật đầu.
Qua thương lượng, hai người bắt đầu điều tra hộ tịch của những người có liên quan. Tra được một nửa, Đới Húc bỗng nhận một cú điện thoại, hình như là giảng viên thời đại học của Loan Thượng Chí. Nhanh như vậy đã nhận được điện thoại của ông ấy, Đới Húc cũng hơi bất ngờ, có điều sau khi nghe nguyên nhân đối phương gọi, anh lại cảm thấy hứng thú, lập tức cho ông tài khoản mạng xã hội của mình, sau đó cúp máy, đùa nghịch trên máy tính.
“Sao thế? Giảng viên kia có chuyện gì sao?” Phương Viên ở cạnh hỏi.
Đới Húc gật đầu, vẫy tay, ý bảo cô nhích lại ngồi gần mình: “Ông ấy nói sau khi chúng ta đi, ông ấy nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mạng người quan trọng, chúng ta đã có thể tìm tới ông ấy hỏi thăm, vụ án chắc chắn có liên quan tới nhóm sinh viên, do vậy ông ấy tìm kiếm một hồi, cuối cùng tìm được một bức ảnh. Tập ảnh chụp vào ngày Loan Thượng Chí tốt nghiệp, ông ấy chuẩn bị gửi cho chúng ta, bảo chúng ta xem thử xem.”
Qua vài phút, trên màn hình máy tính hiện lên một thông báo, có người kết bạn với Đới Húc, sau đó bên kia gửi một tin nhắn tới, nói mình là giảng viên bọn họ vừa gặp, rồi ngay lập tức gửi một hình ảnh. Đới Húc tải hình ảnh xuống máy tính của Cục Công An, đồng thời cảm ơn giảng viên một tiếng. Anh phóng đại ảnh chụp, cẩn thận xem từng gương mặt trong tấm hình tập thể.
Vì thời điểm tốt nghiệp chỉ cách đây hai năm, cho nên người trong ảnh và hiện tại không có thay đổi gì lớn. Bọn họ nhanh chóng tìm được Cát Niệm Lôi giữa nữ sinh. Cát Niệm Lôi khá cao, do vậy đừng ở hàng hai của nữ sinh, dường như sắp che khuất một nam sinh ở phía sau. Cô ta thoạt nhìn cùng người hôm nay Đới Húc và Phương Viên gặp không khác nhau mấy.
Trong ảnh chụp bọn họ cũng nhìn thấy Loan Thượng Chí. So với ảnh chụp sống ở Mỹ do ba mẹ Loan Thượng Chí cung cấp, tuy từ cách ăn mặc Loan Thượng Chí lúc này vẫn có thể nhìn ra điều kiện kinh tế gia đình rất tốt, nhưng vẫn không hợp thời bằng sau khi xuất ngoại.
Bọn họ nhìn kỹ từng người. Bỗng nhiên, Đới Húc tập trung vào một chỗ, anh phóng to hình thêm một chút, sau đó đưa con chuột tới trên mặt người kia, hơi chồm người về phía trước, cẩn thận nhìn. Phương Viên cũng nhìn người Đới Húc đang chú ý, không khỏi kinh ngạc: “Đây không phải là…”
Đới Húc mở khung thoại với giảng viên, cắt chân dung người kia, gửi đi, hỏi tên nam sinh này là gì.
Qua một lát giảng viên mới trả lời Đới Húc, ông ấy nói: “Đây là Lương Văn Bân của lớp chúng tôi.”
Lương Văn Bân? Đới Húc và Phương Viên nhìn nhau. Cái tên này có hơi xa lạ, nhưng cứ có cảm giác có liên hệ gì đó.
Phương Viên kiểm tra cái tên Lương Văn Bân này, quả nhiên tra được trong ghi chép hộ tịch, cái tên Lương Văn Bân này đã bị sửa lại, chỉ có thể tìm được bằng tên Tăng Dụng Danh. Thời điểm xin thay đổi tên họ là sau khi tốt nghiệp đại học, có thể nói là thay đổi hoàn toàn. Cái người từng tên Lương Văn Bân này không phải người bản địa, mà sau khi có công ăn việc làm, hắn mới nhập hộ khẩu tới thành phố A.
Đúng lúc Đường Hoằng Nghiệp và Thang Lực trở về, thấy Đới Húc và Phương Viên đầu tựa đầu nhìn chằm chằm màn hình máy tính, lập tức hét to: “Nè! Làm gì đấy hai người kia? Có gì đẹp hả? Đầu sắp đụng nhau luôn rồi kìa! Có gì đẹp thì phải nói với bọn tôi một tiếng chứ!”
Đới Húc quay đầu, thấy bọn họ đã về, liền vẫy tay: “Được rồi, qua đây xem đi! Vừa lúc có người có thể giúp tôi và Phương Viên làm chứng xem rốt cuộc hai người bọn tôi mắt vụng về hay thật sự có vấn đề.”
“Gì vậy hả? Thần thần bí bí thế?” Đường Hoằng Nghiệp vội kéo Thang Lực chạy tới, nhìn gương mặt con chuột trên màn hình đang chỉ, không nhịn được mà chửi một tiếng, “Trời ạ! Cái quái gì đây!”
Thang Lực cũng nhíu mày, đối với người có cá tính một vạn năm cũng không gợn sóng như anh mà cũng nhíu mày chứng tỏ người anh đang thấy rất có ảnh hưởng tới cảm xúc của anh: “Đây không phải tên phóng viên kia sao? Hắn có vấn đề gì?”
“Tới đây, ngồi đi, để tôi nói tình hình hai ngày nay tôi và Phương Viên điều tra được cho hai cậu nghe.” Đới Húc không sốt ruột đưa ra kết luận, mà bảo họ ngồi xuống, kể họ nghe tiền căn hậu quả trước.
Thang Lực và Đường Hoàng Nghiệp kéo ghế tới, Đới Húc và Phương Viên lời ít ý nhiều, nói vào trọng tâm thu hoạch cùng tiến triển của họ. Nói xong, Đới Húc hỏi: “Nghe xong, bây giờ hai cậu cũng đoán được một vài nguyên nhân trong chuyện này rồi đúng không?”
“Tôi nói mà, cái tên họ Hướng kia làm việc xấu xa như vậy chắc chắn không phải thứ gì tốt! Tô mặc kệ hắn họ Hướng hay họ Lương, tóm lại, lần này đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta! Vốn dĩ tôi còn đang bực bội, cậu nói xem nghề của chúng ta vốn không cầu danh lợi, thằng nhóc này vừa viết báo đã bôi nhọ chúng ta. Chúng ta và hắn không oán không thù, mớ gì nhằm vào chúng ta chứ! Bây giờ tôi coi như hiểu rồi! Thằng nhóc này biết mình và chúng ta đối lập, cho nên mới giở trò!” Đường Hoằng Nghiệp nghiến răng nghiến lợi, còn nắm chặt tay thành đấm,”Tuy mày thay tên đổi họ, nhưng để tao xem mày dùng cách gì chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ông đây!”
“Được rồi, cậu bớt giận đi, đừng kích động!” Đới Húc cười khuyên, “Còn kích động nữa, con người cậu sắp biến thành Tây Du Ký rồi! Tuy chúng ta cuối cùng đã tìm được cửa đột phá, nhưng vẫn còn một vấn đề rất quan trọng chưa được làm rõ, đó chính là động cơ gây án của hắn là gì!”
“Không phải cậu và Phương Viên đã điều tra rồi sao? Trước đây bạn của Loan Thượng Chí khuyến khích cậu ta mở công ty, sau khi đồng ý, cậu ta lại vì ba mẹ cản trở và phản đối mà lật lọng, cho nên đối phương thẹn quá hóa giận. Đây không phải là động cơ à?” Đường Hoằng Nghiệp đã bắt đầu không cần kiềm chế được.
Không cần Đới Húc trả lời, Thang Lực đã lắc đầu trước: “Đó là vu khống, muốn phỏng đoán thì vẫn phải cần dùng chứng cứ để nói chuyện.”
“Đúng vậy, ít nhất phải có người chứng minh trước đây hắn là kẻ khuyến khích Loan Thượng Chí mở công ty, là “đối tác” cổ phần trên danh nghĩa mà Trương Đống nhắc tới.” Phương Viên cũng tán đồng, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ, “Người Cát Niệm Lôi muốn bảo vệ chắc không phải hắn đấy chứ?”