Khi Tử Thanh một thân đầy máu suy yếu được dìu về phủ, tất cả mọi người trong phủ đều lâm vào run sợ kinh hãi.
“Đỗ y quan! Đỗ y quan!” Đoạn phu nhân sợ hãi run giọng kêu: “Mau mau cứu Thanh nhi, cứu nàng!”
Hoắc Hương mới xử lí xong xuối vết thương của Nhã Hề, vừa ra cửa phòng liềnthấy Tử Thanh cả người đầy máu được nâng vào phòng, lòng không khỏi chợt lạnh, không tự chủ được chạy qua: “Rốt cuộc hắn làm sao vậy?”
Đỗ y quan vội vàng liếc Hoắc Hương một cái: “Thôi, ngươi cũng vào đi, cóngươi hỗ trợ, sinh cơ của công tử liền nhiều thêm một phần!”
“Vâng!”
Cửa phòng đóng lại, những người đứng ngoài cửa hoảng loạn như kiến bò trên chảo nóng.
Triều Cẩm lặng yên quỳ rạp xuống đất, khẩn cầu nhìn trời: “Tử Thanh không thể có việc gì…Van cầu lão thiên…”
Lí Nhược lôi kéo Tô Tình, lo lắng bồi hồi đứng ngoài cửa: “Tử Thanh ca ca trăm ngàn lần đừng có việc gì!”
Tô Tình có chút đăm chiêu cúi đầu: “An công tử, nguyện trời phù hộ ngươi,trăm ngàn lần vô sự, nếu không, tội nghiệt của ta liền quá sâu rồi…”
Trong phòng Tử Thanh, đèn đuốc lay động.
Đỗ y quan lo lắng nhìn Hoắc Hương: “Thỉnh Lí phu nhân trước tiên giúp nàng cởi y giáp, đao kia nhất định phải lấy ra, bằng không tính mạng sẽ đáng ngại!”
“Được…được…” Tiến lên run rẩy chạm vào y giáp đầy máu của Tử Thanh, Hoắc Hương không khỏi cả kinh, loan đao kia cắm vào trong da thịt sâu như thế, y giápnày làm thế nào có thể cởi xuống đây?
“Thật không dám giấu diếm, công tử nhà ta không phải là nam nhi, việc cởi áonày, chỉ có thể để Lí phu nhân ngài tới làm.” Thanh âm Đỗ y quan bỗngnhiên vang lên, làm cho Hoắc Hương kinh ngạc quay đầu, vẫn không nhúcnhích nhìn Đỗ y quan: “Ngài…ngài nói cái gì?”
Trong nháy mắt này, Hoắc Hương tựa hồ đột nhiên hiểu được vì sao đã nhiềungày Tử Thanh cùng Nhã Hề rối rắm như thế, cũng tựa hồ hiểu được vì saolúc mới quen nàng, nàng thế nhưng lại không muốn để cho phụ thân mìnhbắt mạch…
“Công tử có thân phận đặc biệt, còn thỉnh Lí phu nhân sau khi biết giúp đỡgiấu diếm, nếu không kinh động đến Trường An thì chỉ sợ toàn bộ chúng ta đều bị giết hết vì tội khi quân.” Đỗ y quan lo lắng lắc đầu: “Nếu Líphu nhân còn có nghi vấn, vậy đợi sau khi công tử bình yên rồi, lão nôsẽ cẩn thận trình bày, nhưng mà giờ khắc này, thực sự một khắc cũngkhông thể đợi thêm được nữa.”
“Ta biết!” Không hề nghĩ nhiều nữa, Hoắc Hương cúi xuống, dùng răng cắn đứt dây lưng trên y giáp, cẩn thận lấy y giáp của Tử Thanh xuống, hít sâumột hơi, Hoắc Hương nhịn không được nhìn thoáng qua mặt Tử Thanh, Yếncông tử, cho dù ngươi là nữ tử, ngươi cũng không thua vô số binh sĩ trên thế gian này, ngươi biết không?
Hoắc Hương chúc ngươi cùng Nhã Hề cô nương có thể bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.
Bận rộn suốt một đêm, người bên ngoài phòng chỉ thấy liên tục mang ra ba bồn nước ấm đỏ thẫm, lòng không khỏi càng thêm bối rối.
“Hài tử…” Đoạn phu nhân rốt cục kiên trì không được mã ngã gục xuống, hainha hoàn ở bên cả kinh vội vàng đỡ lấy nàng: “Phu nhân! Ngươi làm saovậy?”
Rốt cục Đỗ y quan cùng Hoắc Hương đầu đầy mồ hôi cũng ra khỏi phòng, mệtmỏi cười: “Công tử không có chuyện gì, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt mộtđoạn thời gian là sẽ tốt lên.”
Triều Cẩm ở trong góc không khỏi thở phào một hơi, gượng cười, chắp tay hành lễ: “Cảm tạ lão thiên…”
“Thượng thiên phù hộ! Thượng thiên phù hộ!” Đoạn phu nhân mừng rỡ rơi lệ.
Hoắc Hương nhẹ nhàng nói: “Nay công tử còn cần tĩnh dưỡng, cho nên mọi người đều trở về nghỉ ngơi đi.”
“Tử Thanh ca ca không có việc gì là tốt rồi…Tiểu Tình Tử, đi thôi.”
“Đi…đi đâu?” Tô Tình ngẩn ra.
“Tiểu Tình Tử, nàng làm sao vậy? Vì sao mắt lại hồng hồng?”
“Không…không có gì.” Tô Tình che đôi mắt đẫm lệ của mình lại, im lặng lui đi.
Quay đầu bối rối nhìn bóng dáng Tô Tình rời đi, Lí Nhược có chút phiền não, trong lòng nàng ẩn dấu bí mật gì đây?
“Thả Vương gia của chúng ta ra! Thả Vương gia nhà chúng ta ra!” Biết đượcHằng vương bị cầm tù, mấy trăm thị vệ của Hằng vương liền mang kiếm xông thẳng vào phủ, nháy mắt gắt gao bao vây phủ nha.
“Man Tử, đi!” Triều Cẩm vỗ Man Tử: “Chuyện tình còn lại, chúng ta giúp công tử giải quyết.”
“Phải!” Man Tử phất tay vẫy: “Các huỵnh đệ, theo ta ra ngoài, bảo hộ bốn phía phủ nha!”
Mấy chục tướng sĩ liền theo Triều Cẩm ra khỏi phủ, bày trận thế trước cửa phủ.
Vừa thấy Triều Cẩm đi ra, thị vệ trưởng của Hằng vương liền hung tợn hô:“Mau chóng thả Vương gia nhà chúng ta gia, nếu không đừng trách ta cường ngạnh xông vào phủ, giết các ngươi đến một manh giáp cũng không còn!”
“Quả nhiên là kì lạ! Nơi này là phủ Thứ sử Vân Châu, sao có thể để mặc cácngươi làm càn thế!” Triều Cẩm lạnh lùng quát: “Các ngươi cho là Vân Châu không có tướng sao? Chỉ có mấy trăm người lại dám mang kiếm xông vàophủ!”
Thị vệ trưởng sửng sốt, bỗng nhiên bật cười: “Mắt chó của các ngươi đúng là mù mà! Dám cầm tù đương kim Hằng vương điện hạ, phải biết rõ mạo phạmHằng vương cũng giống như mạo phạm Hoàng thượng, các ngươi một đám phảnnghịch!”
“Ngậm miệng chó của ngươi lại!” Triều Cẩm vừa dứt lời, tướng sĩ thủ thành Vân Châu liền dẫn hơn tám trăm tướng sĩ bao vây chặt chẽ quân sĩ của Hằngvương: “Hằng vương chẳng qua là nghỉ ngơi ở Vân Châu, mấy ngày nữa sẽtrở về Trường An, chúng ta làm sao lại khi quân? Thứ sử đại nhân liềumạng hộ vệ thành trì của Đại Đường, lấy tính mệnh của một người mà đánhcuộc được cho Vân Châu yên ổn, nhưng thật ra các ngươi, thời điểm đạiquân Đột Quyết tiếp cận ở bên ngoài, các ngươi đang làm gì? Một kẻ lạimột kẻ như thể rùa đen rút đầu! Sao? Biết Vân Châu an bình rồi, lại từng người một ló đầu ra đây?”
“Ngươi!” Thị vệ trưởng muốn phát tác, lại đột nhiên phát hiện không lời nào phản bác được.
“Nếu các ngươi còn coi mình là người Đại Đường thì mau chóng lui ra, ta camđoan qua mấy ngày nữa Hằng vương sẽ bình yên trở về Trường An, nếu cácngươi còn nháo loạn nữa, ta cũng dám cam đoan điện hạ tuyệt đối sẽ không còn mạng mà rời khỏi Vân Châu!” Triều Cẩm vừa dứt lời, liền quay đầunhìn Man Tử: “Man Tử, chuẩn bị độc dược, một khắc lúc đám rùa này xôngvào liền để Hằng vương uống độc dược! Ta thực muốn nhìn xem triều đìnhsẽ trách tội đầu tiên là đám rùa bảo hộ bất lực hay vẫn là tính lên đầuVân Châu chúng ta?”
“Rõ!”
“Chậm đã!” Thị vệ trưởng hoảng sợ gọi giật lại Man Tử đang chuẩn bị rời đi, kinh hãi nhìn Triều Cẩm: “Ngươi nói là thực?”
“Ngươi cũng có thể không tin ta.” Triều Cẩm thản nhiên nói.
“Được! Năm ngày sau chúng ta muốn gặp điện hạ, hộ tống hắn rời khỏi Vân Châu! Nhưng mà hôm nay chúng ta muốn thấy công tử!”
“Có thể! Năm ngày này các ngươi muốn gặp vài lần đều có thể! Nhưng mà, chỉ có thể để một người gặp.”
“Được!” Thị vệ trưởng vung đại thủ, mang theo chúng tướng lui xuống: “Lui!”
Triều Cẩm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, dù sao thì nếu thật sự nội loạn,xung đột vũ trang, vậy chỉ sợ Vân Châu sẽ nguyên khí đại thương! Chỉ làHằng vương này, phải làm thế nào mới khiến hắn không oán không giận rờiđi, đó mới chính là việc khó khăn nhất, nếu không người này trong lòngcó oán, sớm hay muộn cũng sẽ cắn ngược lại Vân Châu một ngụm, nay giếtkhông thể, chỉ có thể thả hổ về rừng…
Có lẽ…chỉ có thể đánh lén!
“Man Tử, mau chóng đi đại lao thỉnh Hằng vương tới hậu viện trong phủ, giamlỏng hắn, không thể để cho thị vệ vương phủ thấy hắn từ đại lao đi ra!Còn có, cái gì ăn ngon rượu ngon đều lấu ra chiêu đãi cho tốt, chỉ cầnbên này chúng ta lấy lễ đối đãi, hắn có muốn phát tác cũng không pháttác được bao nhiêu.”
“Nhưng mà…để tên tiểu nhân này ở trong phủ, vạn nhất hắn…”
“Dùng một trăm tướng sĩ lấy danh bảo hộ, kì thực giám sát hắn chặt chẽ, tanghĩ hắn cũng không đủ khả năng gây nên sóng gió gì đâu!”
“Rõ!”