Nàng nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, khẽ thở dài một tiếng, rốt cuộc nàng cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, không chịu tin người mình yêu sẽ phụ mình như thế.
Nàng nhắm mắt lại hít sâu một hơi.
Khi lên bờ, Bách Lý Thương Minh không chờ nàng mà xuống thuyền trước, cũng đã thay một tấm mặt nạ da người.
Tây Lương Mạt nhìn thiếu nữ yểu điệu xuống từ chiếc xe ngựa hoa mỹ cách đó không xa, chạy về phía hắn như một chú chim nhỏ vui vẻ, chuông bạc trên người phát ra những tiếng vui tai, ở trên thuyền cũng nghe thấy rõ ràng.
Bách Lý Thương Minh vươn tay đỡ nàng ta rồi lên ngựa, vẫn luôn đi phía trước xe ngựa của nàng ta.
Bạch Nhụy nhìn một màn này không biết nên tức giận hay lo lắng, nàng quay sang nhìn Tây Lương Mạt, chỉ thấy Tây Lương Mạt chắp tay lẳng lặng đứng, vẻ mặt khó lường, không biết đang nghĩ cái gì.
Nàng có chút lo sợ bất an lại không dám hỏi.
“Này, mấy người bên kia, rời thuyền.” Có thị vệ quát lớn, Tây Lương Mạt gật đầu sau đó xoay người xuống thuyền.
Bạch Nhụy và Mị Tinh nhìn nhau, yên lặng đi theo phía sau nàng.
…
Phủ Hải Minh Vương cũng trang trí theo phong cách rất giản lược, không nhiều thứ phiền phức, thế nhưng cực kỳ tinh xảo.
Tây Lương Mạt ở trong phòng tắm một lượt, vẫn mặc trang phục nam tử, đang định ra ngoài tìm Bách Lý Thương Minh thì thấy hắn được một đám thị vệ vây quanh đang đi về phía cửa lớn từ xa xa.
Nàng định ngăn Bách Lý Thương Minh lại trước khi hắn lên ngựa, Y hộ pháp vẫn đeo mặt nạ che nửa mặt, chỉ thay một bộ trang phục võ quan ngũ phẩm màu xanh lam thêu hoa văn gợn sóng chắn trước mặt họ, nhăn mày nói: “Vương gia nói, các ngươi không được ra khỏi phủ.”
Mị Tinh không nói một lời một chưởng đánh úp về phía mặt hắn, Y hộ pháp dễ dàng tránh đi, lại bị Mị Tinh quấn lấy đấu võ.
Tây Lương Mạt nhìn Bách Lý Thương Minh đang ngồi trên lưng ngựa, mặt không biểu cảm nhìn xuống nàng, cười hì hì nói: “Tại hạ nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mình đã là thị sủng của Minh Vương điện hạ thì phải đi theo ngài mới được, huống hồ tại hạ không quen đô thành, chẳng may đi nhầm một bước, đụng chạm quan to quý nhân gì đó, khiến người ta tưởng ngài sai khiến ta làm vậy thì không hay rồi.”
Loại lời nói uy hiếp rõ rành rành này nhất thời khiến mọi người giật mình, sau đó nhìn về phía chủ tử nhà mình, chủ tử chưa bao giờ tức giận, bởi vì người chọc tới vương gia thường là sẽ không còn mạng để lắc lư trước mặt vương gia, làm cho hắn giận.
Thế nhưng lúc này Bách Lý Thương Minh chỉ lạnh lùng nhìn nàng một cái rồi nói: “Cho nàng ta ngựa.”
Rồi thúc ngựa bỏ đi.
Đám thị vệ không khỏi giật mình, nhìn thanh niên kia vài lần rồi lập tức đi theo.
Tây Lương Mạt cười cười, xoay người lên ngựa đi theo, Mị Tinh lập tức ngừng đấu với Y hộ pháp, không nói một lời đi phía sau nàng,
Y hộ pháp cũng đuổi kịp bên cạnh Bách Lý Thương Minh, có phần không tán thành: “Vương gia, nếu để nàng đi theo rồi xảy ra chuyện thì làm sao, người trong cung nhận ra nàng ta đấy.”
Huống hồ nhìn thế nào nàng cũng không phải người an phận, hôm nay đi theo Vương gia nhất định là có ý đồ, nếu xảy ra chuyện…
Bách Lý Thương Minh nhìn phía trước, lạnh nhạt nói một câu: “Cái gì nên tới cuối cùng sẽ phải tới.”
Y hộ pháp sửng sốt, sau đó im lặng.
Đúng vậy, nên tới, sẽ phải tới.
Có ai hiểu được trăm nghìn cảm xúc trong lời nói này như bọn họ?
…
Đây là lần đầu tiên Tây Lương Mạt tới hoàng cung dị quốc.
Người Tây Địch sùng bái Hải Thần, ngay cả cung điện cũng tràn ngập hơi thở biển cả.
Khác với vùng Trung Nguyên coi màu đỏ, vàng, tím là tôn quý, Tây Địch ưa thích tường cung màu xanh lam, ngói màu xanh lục, rèm màu tím, màu xanh lam, xanh lục và tím mới là màu hoàng tộc Tây Địch tôn sùng.
Hơn nữa cung thành đều được làm đẹp bằng tranh đá mài vỏ sò, tranh đồi mồi, trân châu và san hô, tuy cung lâu không thích xây dựng khổng lồ như vùng Trung Nguyên lại đều xây ít nhất hai tầng, nhìn có vẻ giống thủy tinh long cung.
Ở giữa có một tòa tháp trắng cao tới chín tầng, treo chuông gió hoa mỹ, nhìn khắp cung thành, mặt hướng ra biển xa, cực kỳ khiến người ta chú ý.
Tây Lương Mạt không khỏi tò mò hỏi cung nhân đang dẫn đường cho nàng: “Kia là cái gì?”
Cung nhân cung kính nhìn tòa tháp trắng phía xa: “Đó là nơi ở của bệ hạ.”
Tây Lương Mạt không khỏi nhướng mày, Bách Lý Hách Vân sợ thích khách không biết chỗ mình đang ở, xin được ám sát hay sao?
Khi sắp đến nội cung, Bách Lý Thương Minh bỗng dừng bước, xoay người nhàn nhạt nói với Tây Lương Mạt: “Bệ hạ và Thái Hậu muốn triệu kiến bản vương, ngươi chờ ở Thất Hải Điện, nếu phạm tội ở đây thì bản vương cũng không cứu được ngươi.”
Giờ Tây Lương Mạt mới để ý tới xung quanh, thì ra nàng đã đứng bên cạnh một cung điện, mấy cung nhân dẫn nàng đã mở cửa đi vào dọn dẹp.
Lúc này Tây Lương Mạt không nhất định muốn theo Bách Lý Thương Minh vào trong điện, mà chỉ nhìn hắn, nói đầy ẩn ý: “Thì ra Hải Minh Vương điện hạ cũng có điều cần phải cố kỵ à, người rất giống ngài mà ta biết năm đó là người cực kỳ tùy tiện, trước nay trong thiên địa không có gì có thể khiến hắn cố kỵ.”
Ánh mắt sâu thẳm của Bách Lý Thương Minh nhìn nàng, rồi nói: “Người kia rất giống bản vương sao?”
Tây Lương Mạt lẳng lặng nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn nói tới chủ đề này với nàng, nàng hơi nhếch khóe môi: “Đúng vậy, rất giống.”
Bách Lý Thương Minh nhìn nàng, ánh mắt như có nước ngầm cuồn cuồn, cuối cùng hắn vẫn chỉ cười khẩy: “Thời gian thay đổi, thế gian chuyển dời, chuyện nhân gian đều là như vậy.”
Tây Lương Mạt nở nụ cười khẽ, ánh mắt như có tia sáng khác thường: “À, đúng vậy, thế nhưng người kia là lão yêu nghìn năm, sao có thể dùng chuyện nhân gian vịn vào cho hắn.”
Bách Lý Thương Minh nhìn nàng không nói gì.
Nàng cũng chỉ cười như thế.
cho đến khi một giọng nói mềm mại tươi đẹp phá vỡ bầu không khí kỳ dị: “Tiểu hoàng thúc, người đang làm gì vậy, Hoàng Đế ca ca và Thái Hậu đang chờ người đấy.”
Tây Lương Mạt nhìn lại, gương mặt xinh đẹp rạng ngời của một thiếu nữ hiện ngay trước mắt, da thịt no đủ mềm mại, tràn đầy hồn nhiên hoạt bát.
Ừm, Trân Châu Quận Chúa có vẻ rất nhiệt tình với Bách Lý Thương Minh nhỉ.
Tây Lương Mạt nhếch môi nở một nụ cười mỉa mai.
Trân Châu Quận Chúa rõ ràng cũng cảm nhận được bầu không khí quái dị giữa hai người, nhất là khi nhìn thấy Tây Lương Mạt trong lòng nàng không khỏi kinh hãi, thanh niên như ngọc trước mặt chỉ nhìn đuôi mày khóe mắt, dung sắc dáng người đã biết không phải vật phàm.
Là một thanh niên có khuôn mặt đẹp mê người.
Thế nhưng không biết vì sao trong lòng Trân Châu đột nhiên dâng lên cảm giác bất an và đề phòng, nhất là khi nhìn thấy nụ cười trên khóe môi hắn.
“Nếu Quận Chúa tới đón ngài thì tại hạ không quấy rối nữa.”
Tây Lương Mạt cười cười, xoay người định rời đi.
Nàng không có hứng thú nhìn nữ nhân khác quấn lấy nam nhân của mình khoe ân ái.
“Chờ một chút.” Bách Lý Thương Minh bỗng gọi nàng lại, tiện thể âm thầm kéo cánh tay Trân Châu đang níu tay mình xuống.
Tây Lương Mạt quay lại vừa lúc nhìn thấy một màn này, nàng nhướng mày, tâm tình tốt hơn một chút, lười biếng nói: “À, Vương gia còn gì cần sai bảo?”
Bách Lý Thương Minh nhìn nàng: “Ta hy vọng khi bản vương trở về ngươi vẫn ngoan ngoãn ở trong điện.”
Tây Lương Mạt cười cười, trả lời thẳng thắn không có chút thành ý: “Được.”
Trân Châu nhìn bầu không khí giữa hai người, bỗng dưng cảm thấy bất cứ ai cũng chen không lọt, trong lòng sinh ra bực bội phiền muộn khiến nàng ta khó thở, nhất là tiểu hoàng thúc rõ ràng giữ khoảng cách với mình trước mặt người này, tuy rằng trước đây tiểu hoàng thúc cũng không thích nàng quấn quýt lấy hắn, không thích có tứ chi tiếp xúc, nhưng cảm giác hết sức xa lánh này khiến nàng cảm thấy vô cùng không tốt.
Trân Châu không dám nắm cánh tay Bách Lý Thương Minh nữa, cố gắng tới gần bên hắn, vẻ mặt ngây thơ chỉ vào Tây Lương Mạt: “Tiểu hoàng thúc, rốt cuộc hắn là ai, bằng hữu hay phụ tá của ngài, hay là nô tài?”
Tây Lương Mạt hơi buồn cười nhìn Trân Châu dùng thủ đoạn, loại thủ đoạn thấp kém này thật sự khiến nàng cảm thấy trẻ con đáng yêu.
Bách Lý Thương Minh lạnh nhạt nói: “Trân Châu, đây không phải chuyện ngươi nên quản.”
Trân Châu không cam lòng nói: “Tiểu hoàng thúc.”
Một giọng nói lạnh lạnh lúc này trả lời Trân Châu.
“Tại hạ không phải ai hết, chỉ là nam sủng của tiểu hoàng thúc của Quận Chúa ngài thôi.”
Lời Tây Lương Mạt nói khiến Trân Châu trợn trừng mắt không dám tin, đầu không kịp phản ứng, há mồm líu lưỡi: “Cái gì… Ngươi… Ngươi nói cái gì?”
Tây Lương Mạt tiếp tục lắc cây quạt trong tay, cười tủm tỉm đả kích tiểu cô nương lần nữa: “Tại hạ là nam sủng, nam sủng của Thương Minh.”
Bách Lý Thương Minh nửa không tán thành nửa bất đắc dĩ nhìn Tây Lương Mạt một cái, sau đó xoay người rời đi.
Còn Trân Châu thì vô thức nhìn Tây Lương Mạt một cái, ngơ ngác vô thức xoay người đuổi theo Bách Lý Thương Minh.
Tây Lương Mạt cười khẽ rồi trở vào nội điện.
Bách Lý Thương Minh dẫn Trân Châu tới Hải Châu Cung của Thái Hậu trước, giao Trân Châu cho người của Minh Hiếu Thái Hậu, sau đó tới tẩm cung của Hoàng Đế.
Hoàng Đế Tây Địch Bách Lý Hách Vân đang ở đây triệu kiến hắn.
Tẩm cung của Hoàng Đế ít người gọi tên, nay đề xưng nơi này là tháp chín tầng.
Trước cửa tháp là Trường Niên đang chờ Bách Lý Thương Minh, cung kính dẫn hắn lên tháp.
Bách Lý Hách Vân ở tầng thứ bảy, tuy gọi là tháp nhưng bên trong vẫn tương đối rộng rãi thoải mái, lấy sáng rất tốt.
“Tham kiến bệ hạ, tham kiến Thái Hậu.” Bách Lý Thương Minh chắp tay với Bách Lý Hách Vân và Minh Hiếu Thái Hậu nhưng chưa từng quỳ hành lễ.
Bách Lý Hách Vân cười cười, đứng dậy ưu nhã khoát tay áo: “Hoàng thúc không cần đa lễ, mời ngồi.”
Bách Lý Thương Minh cũng không khách khí, thản nhiên ngồi xuống.
Đáy mắt Minh Hiếu Thái Hậu hiện lên một tia sáng lạnh, lại không nói gì thêm, chỉ yên lặng cúi đầu uống trà.
“Lần này triệu hoàng thúc đến vì chuyện Trân Châu bị tập kích trên biển, không biết hoàng thúc có tính toán gì không?” Bách Lý Hách Vân mỉm cười nhìn Bách Lý Thương Minh nói.
Bách Lý Thương Minh nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Cướp bóc là phái của Hải Quỷ Vương, muốn tiêu diệt không phải dễ dàng.”
“Đúng vậy.” Bách Lý Hách Vân cũng bưng chén trà thủy tinh, nhấp một ngụm trà xanh, ung dung nói: “Bang phái Hải Quỷ Vương này đối đầu với chúng ta đã một năm, chỉ không biết vì sao chúng lại biết rõ đường mà quan thuyền chúng ta sẽ đi như vậy, thậm chí còn biết là tuyến đường thủy.”
Bách Lý Thương Minh lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, chuyện này quả là kỳ quái, có điều chuyện kỳ quái cũng vì có kẻ đang tác quái mà thôi.”
Bách Lý Hách Vân nhìn về phía hắn, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt: “Đúng vậy, xem ra hoàng thúc cũng lưu ý tới rồi, chỉ sợ chuyện này là do trong triều chúng ta có kẻ tác quái, không biết hoàng thúc có phát hiện trong triều có động tĩnh khác thường nào không?”
Bách Lý Thương Minh thản nhiên lắc đầu: “Ta không thường ở trong triều mà ở ngoài tiêu diệt hải tặc, nên không biết.”
Lúc này Minh Hiếu Thái Hậu bỗng đặt chén thủy tinh trong tay xuống, cười khẩy một tiếng: “Thật không, vậy thì đúng là kỳ quái, ngươi là tổng lĩnh tiêu đạo lại cái gì cũng không biết sao, coi như trong triều để lộ tin tức, thế nhưng có câu quân tại ngoại có thể không nhận lệnh, chẳng lẽ tất cả chiến thuật ngươi áp dụng không phải đều do ngươi quyết định sao, cũng không cần mọi chuyện đều thượng tấu, vì thế ai gia thấy so với trong triều tiết lộ tin tức, chỉ e là chỗ ngươi để lộ tin tức mới đúng, Hải Minh Vương.”
Bách Lý Hách Vân nhìn mẫu hậu của mình một cái, hơi nhăn mày, sau đó không lên tiếng nhìn về phía Bách Lý Thương Minh.
Bách Lý Thương Minh giống như hoàn toàn không cảm thấy gì, chỉ thản nhiên nói: “Nếu bệ hạ và Thái Hậu cảm thấy bản vương thông đồng với địch phản quốc thì bản vương lập tức giao binh quyền trên tay ra là được.”
Lời này vừa nói ra Minh Hiếu Thái Hậu cười lạnh một tiếng: “Thế nào, Bách Lý Thương Minh, ngươi đang uy hiếp ai gia và bệ hạ phải không, ngươi đã không muốn làm tổng lĩnh tiêu đạo này thì ai gia thành toàn cho ngươi, giao binh quyền ra là được.”
Lúc này Bách Lý Hách Vân lại không theo ý Minh Hiếu Thái Hậu, chỉ ung dung ôn hòa cười: “Mẫu hậu, tiểu hoàng thúc chỉ vì tự chứng minh sự trong sạch mà thôi, ngài không cần nổi giận, ta vẫn tin tưởng tiểu hoàng thúc, việc này không cần nhắc lại.”
Minh Hiếu Thái Hậu nhìn Bách Lý Hách Vân một cách phức tạp, thấy hắn giống như không có chuyện gì bèn nhíu mày, nhưng không kiên trì nữa, chỉ nhìn Bách Lý Thương Minh khẩu khí như có chút tự giễu bất đắc dĩ: “Gần đây thật sự bị hôn sự của Tố Nhi làm cho đau đầu nên mới tính toán với vãn bối, không cần để trong lòng.”
Bách Lý Thương Minh không nói một lời, chỉ ngồi đó, cười nhếch môi: “Thái Hậu nương nương vẫn rất trẻ tuổi, sao lại nói mình già rồi?”
Ba người tìm chủ đề khác tiếp tục trò chuyện, giống như chuyện đoạt quyền vừa rồi chưa từng xảy ra.
Mà dường như không ai chú ý tới, trên mái cong của tầng tháp thứ sáu có một bóng đen đã nghe thấy tất cả đoạn đối thoại.
…
Thất Hải Điện.
Tây Lương Mạt ngồi trên ghế bát tiên, động tác cầm chén thoáng dừng, nhìn về Mị Tinh ở bên cạnh: “À, điểm mấu chốt sáng nay Mị Lục nghe được chính là những thứ này à?”
Mị Tinh nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”
Tây Lương Mạt nhìn chén thủy tinh trong suốt trong tay, cười khẩy một cái: “Xem ra nội bộ Tây Địch này cũng không phải một chiếc thùng sắt, có điều vị Thái Hậu nương nương này cũng tự có suy nghĩ của mình, cố kỵ đối với Bách Lý Thương Minh vẫn rất chuẩn xác.”
Có điều có thể nuôi dưỡng nên một nhân vật như Bách Lý Hách Vân, lại có quá khứ giống như Mẫu Vương Hoàng Hậu của Hán Vũ Đế, đương nhiên không thể là một nữ tử đơn giản.
“Có điều nô tỳ thấy Bách Lý Hách Vân lại tương đối tín nhiệm Bách Lý Thương Minh.” Mị Tinh nhẹ giọng nói.
Tây Lương Mạt cười khẩy, ánh mắt âm u: “Tín nhiệm à, thứ này xuất hiện trên người Bách Lý Hách Vân mới là chuyện kỳ quái ấy.”
Người như Bách Lý Thương Minh Bách Lý Hách Vân tuyệt đối không thể không ý thức rằng hắn là một uy hiếp rất lớn, thế nhưng lại tin tưởng hắn đến vậy… Chuyện này nhất định có điều gì đó mà nàng không biết, cũng chính là điểm then chốt chứng tỏ hắn là Bách Lý Thanh hay Bách Lý Thương Minh.
Có điều Tây Lương Mạt còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa đã có phiền phức tới cửa tìm nàng.
Ngoài cửa vang lên tiếng cung nữ khuyên can và tiếng thiếu nữ thanh thúy.
“Quận Chúa, đây là tẩm điện của Vương gia, Vương gia nói không cho phép bất cứ ai đi vào, cũng không cho người bên trong đi ra.”
“Tiểu hoàng thúc là nói người khác, ta đương nhiên không giống thế.”
“Nhưng mà Quận Chúa…”
“Tránh ra!”
Tây Lương Mạt nghe giọng nói kia đã biết cô gái cãi vã bên ngoài chính là Trân Châu Quận Chúa.
Nhanh vậy đã tới đập quán, tìm “tình địch nam” là nàng gây phiền phức rồi à?
Tây Lương Mạt thản nhiên đứng lên, đi ra ngoài cửa, Mị Tinh không hiểu nhưng vẫn đi theo.
Xưa nay Trân Châu được sủng ái, tuy chưa tới mức được sủng mà kiêu nhưng không phải cái đèn cạn dầu, nàng đang định dùng sức đẩy cung nữ trước mặt đi vào tìm Tây Lương Mạt đã thấy cửa cọt kẹt mở ra, một nam tử tuấn mỹ đi ra cười cười nhìn nàng, chẳng phải người vừa tự xưng là nam sủng của tiểu hoàng thúc còn ai?
“Quận Chúa muốn tìm tại hạ sao?” Tây Lương Mạt cười cười nhìn thiếu nữ thấp hơn mình nửa cái đầu trước mặt.
Nữ tử phương Nam thân hình vốn nhỏ bé xinh xắn, nàng ở phương Bắc được tính là cao gầy trong đám nữ tử, vì thế tới gần Trân Châu đã khiến Trân Châu cảm thấy áp lực, nói không ra lời.
Cung nữ kia cảm thấy có chút không thích hợp, bèn nhăn mày nói: “Vị công tử này, ngài không thể ra khỏi điện.”
Tây Lương Mạt nhướng mày nhìn nàng ta: “Tại hạ không ra khỏi điện, chỉ đứng trong điện nói chuyện với Quận Chúa mà thôi, Quận Chúa cũng không đi vào, không trái với yêu cầu của Vương gia, không phải sao?”
Bọn họ nhìn lại, quả nhiên không biết cãi lại thế nào.
Trân Châu cũng không ngốc, lập tức ngẩng mặt lên nói: “Đúng vậy, đám nô tỳ các ngươi nhanh chóng lui ra cho bản Quận Chúa!”
Bọn họ biết địa vị của Trân Châu còn cao hơn Trinh Nguyên Công Chúa, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nhau rồi thối lui, sau đó một người lặng lẽ lui về phía tháp chín tầng.
Tây Lương Mạt nhìn Trân Châu cười cười: “Không biết tại hạ có tài đức gì khiến Quận Chúa tìm đến tại hạ?”
Trân Châu nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng không biết vì sao bực bội và bất an vô cùng, người trước mặt như một làn sương kỳ quái, khiến nàng nhìn không rõ, luôn có cảm giác nguy hiểm.
Loại cảm giác nàng nàng từng thấy trên người tiểu hoàng thúc, thế nhưng lại xuất hiện trên người người khác, người này còn cho nàng cảm giác giống như với tiểu hoàng thúc khiến nàng này sinh bất an.
Trân Châu bỗng lớn tiếng nói: “Bản Quận Chúa ra lệnh cho ngươi rời khỏi tiểu hoàng thúc, tiểu hoàng thúc không phải người là loại người như ngươi có thể làm bẩn.”
Tây Lương Mạt có chút buồn cười: “À, vậy sao, còn nữa, ngoại trừ lấy thân phận Quận Chúa ra mệnh lệnh như vậy, ngài còn gì khác nữa không, nếu không ta không tiện thuyết phục Vương gia.”
Câu trên câu dưới của Tây Lương Mạt thật ra không liên quan gì đến nhau, nếu người bình thường cẩn thận suy nghĩ sẽ nhận ra bẫy rập, thế nhưng lúc này Trân Châu đang căng thẳng nên cứ đi theo tư duy của Tây Lương Mạt.
Nàng đỏ mặt, không biết phải nói gì, cuối cùng cắn môi lớn tiếng nói: “Bởi vì ta sẽ gả cho tiểu hoàng thúc làm Vương phi, cho nên đương nhiên ta có tư cách này.”
Tây Lương Mạt nhìn tiểu cô nương trước mặt không cảm thấy có gì đáng ghét, dù sao cũng là thiếu nữ hoài xuân mà thôi, huống hồ khi nàng ta tức giận gương mặt phấn hồng, nhìn như một quả đào mật mọng nước, khiến nàng bỗng nhớ tới một thiếu niên có khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo thế này – Bách Lý Tố Nhi, khi tức giận dáng dấp cũng thế này, hiệu quả hoàn toàn ngược lại với mong muốn.
“À, như vậy sao.” Tây Lương Mạt kéo dài giọng, đầy ý vị nhìn tiểu cô nương trước mặt.
Trân Châu được bảo vệ quá tốt, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Tây Lương Mạt không nhịn được xấu hổ mà lùi một bước.
Tây Lương Mạt vừa phe phẩy quạt vừa mỉm cười nói: “Đầu tiên, yêu cầu thứ nhất của ngài, tại hạ không cách nào làm chủ, bởi vì tại hạ là người Vương gia mang về, nếu Vương gia bảo tại hạ rời đi tại hạ mới có thể rời đi, nếu không sẽ là chạy trốn, về phần chuyện ngài gả cho Vương gia, dù sao cũng cần chờ ngài gả cho Vương gia, thành chính thê mới có thể xua đuổi người hầu hạ bên cạnh Vương gia được.”
Trân Châu lập tức bị hai câu nói không nóng không lạnh của Tây Lương Mạt chặn họng không nói nên lời, vành mắt đỏ lên: “Ngươi… Ngươi… Ngươi ức hiếp người ta!”
Tây Lương Mạt nhìn tiểu cô nương chưa gì đã rơi lệ, sau đó nước mắt tuôn ra như suối, nàng có chút bất đắc dĩ.
Tiểu nha đầu này quá vô dụng rồi, không học được một nửa tinh thần tiểu cường đập mãi không chết của Trinh Nguyên gì cả!
Mà lúc này, một bóng người dẫn người hầu đi ngang qua, thấy bên này có tiếng tranh chấp mới đi tới.
Tây Lương Mạt vốn không có ý định sinh sự ở đây, đang định lui về phòng thì tiếng người kia kêu lên một tiếng hơi chói tai: “Ngươi… Người phía trước đứng lại!”
Tây Lương Mạt đã từng nghe giọng nói này, nàng có chút buồn cười, hôm nay là buổi tụ hội lớn sao, đều có mặt ở đây cả.
Có điều nếu đã gặp thì không cần tránh.
Nàng xoay người nhìn về phía người vừa đến, quả nhiên nhìn thấy thiếu niên mặc áo choàng hoa mỹ màu mây xanh thêu du long thúy trúc đang đứng phía sau Trân Châu, hai con mắt nhìn nàng chằm chằm.
Thấy Tây Lương Mạt xoay người lại đây, con mắt thiếu niên mở lớn, có điều vành mắt hơi thâm đen nhìn qua có vẻ bất thường, đầu tiên trên gương mặt gầy hơn nhiều nhưng không mất phần tinh xảo của hắn hiện lên sự vui mừng không cách nào che lấp, sau đó nữa là kinh ngạc, tiếp đó là đề phòng, những cảm xúc hỗn loạn này khiến gương mặt xinh đẹp của hắn có vẻ vặn vẹo.
“Là ngươi.”
Thiếu niên quý tộc cắn răng phun ra hai chữ, có phần nghiến răng nghiến lợi.
Tây Lương Mạt nhìn hắn, cũng cười cười: “Tại hạ ra mắt Thập Bát Hoàng Tử điện hạ.”
Bách Lý Tố Nhi nhìn nàng, bỗng cắn răng nói: “Ngươi…”
Hắn còn chưa dứt lời Trân Châu đã buông tay đang dụi mắt, hơi đề phòng liếc nhìn Tây Lương Mạt rồi lại nhìn Bách Lý Tố Nhi: “Ngươi biết hắn?”
Bách Lý Tố Nhi nhìn Tây Lương Mạt, ánh mắt như những tia sáng nhọn tàn bạo – tên thủ lĩnh địch quốc nhà ngươi dám đến đây, không sợ chết à?
Tây Lương Mạt nháy mắt với Bách Lý Tố Nhi mấy cái, tỏ vẻ – ha, sợ gì, như vậy ngươi phải bảo vệ ta đúng không?
Bách Lý Tố Nhi nhe răng cười – nằm mơ!
Tây Lương Mạt nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ, tuy nhìn nàng không có vẻ bất đắc dĩ hay sợ hãi chút nào – vậy ta cũng không còn cách nào.
Đối với hai người rõ ràng đã quên mất chuyện của nàng, đương nhiên Trân Châu rất tức giận, nàng trừng mắt với Tây Lương Mạt trước rồi lại trừng Bách Lý Tố Nhi: “Rốt cuộc các ngươi đang làm gì?”
Bách Lý Tố Nhi hung dữ nhìn Tây Lương Mạt, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Có quen, trước đây là môn khách của ta.”
Trân Châu có chút ngạc nhiên, xoa đôi mắt to nói một cách kỳ quái: “Môn khách, ngươi…”
Nàng ta thoáng dừng, bỗng dùng một loại ánh mắt tức tối kỳ dị nhìn về phía Bách Lý Tố Nhi: “A, thì ra là ngươi, thì ra là ngươi, thì ra là ngươi giới thiệu tên xấu xa này cho tiểu hoàng thúc làm nam sủng, ngươi quá ghê tởm!”
Lời này vừa nói ra cả Bách Lý Tố Nhi và Tây Lương Mạt bỗng chốc nói không nên lời, đưa mắt nhìn nhau, tiểu Quận Chúa này trí tưởng tượng phong phú quá.
Bách Lý Tố Nhi vốn không phải một người kiên nhẫn, vươn tay kéo Tây Lương Mạt vào Thất Hải Điện, tiện thể đóng “sầm” cửa một cái.
Trân Châu không dám tin nhìn cửa sập vào mặt, vươn tay dùng sức vỗ cánh cửa kia, the thé khóc hô: “Bách Lý Tố Nhi, tên khốn kiếp nhà ngươi, mau mở cửa cho ta vào.”
Bách Lý Tố Nhi vốn là bảo bối mà Minh Hiếu Thái Hậu nâng trong lòng, lại được Bách Lý Hách Vân nuông chiều, hoàn toàn mặc kệ Trân Châu khóc nháo, cung nữ ngoài cửa cũng chỉ biết khuyên bảo dỗ dành mà không làm được gì khác.
Tây Lương Mạt ở bên cạnh nhìn hai tiểu tổ tông này ầm ĩ không khỏi buồn cười, nụ cười đó đương nhiên rơi vào mắt Bách Lý Tố Nhi, hắn tàn bạo trừng Tây Lương Mạt: “Cười cái gì mà cười, cũng tại tên lừa đảo nhà ngươi.”
Tây Lương Mạt không mấy thành ý nói: “À, vậy thì xin lỗi nhé.”
Nhìn người trước mặt không có một chút cảnh giác khi bản thân đang ở trong ngu hiểm, hoàn toàn mặc kệ khiến Bách Lý Tố Nhi càng thêm để ý, kéo nàng vào trong điện mới thấp giọng nói: “Rốt cuộc ngươi đến Tây Địch làm gì, thám tử chỗ các ngươi là lũ bất tài à, dò hỏi tình hình địch quốc cần phải dẫn cả chủ tử của mình vào miệng hổ?”
Tây Lương Mạt nhìn hắn nhưng không trả lời mà bỗng thay đổi chủ đề: “Ngươi, gần đây tốt cả chứ?”
Từ khi Bách Lý Liên Nhi chết, Bách Lý Tố Nhi giống như bị hút thứ gì đó ra khỏi linh hồn, trong nháy mắt biến thành người khác, thiếu niên hoạt bát ương ngạnh lại giả dối thoáng chốc biến thành người trầm lặng, không còn ngày ngày theo sau nàng bày chuyện xấu, luôn nhốt mình trong phòng ôm hộp tro cốt của Bách Lý Liên Nhi ngẩn người.
Không bao lâu thì bị đưa về Tây Địch.
Nghĩ lại đã bốn năm chưa gặp lại, cậu bé mười ba tuổi năm nào ngoại trừ cao lớn một chút, vẻ mặt thêm chút lạnh lùng bất thường thì dường như chưa từng thay đổi.
Bách Lý Tố Nhi thật sự không ngờ câu đầu tiên của Tây Lương Mạt là quan tâm hắn, hắn có chút xấu hổ: “Ta… vẫn tốt.”
Tây Lương Mạt cười cười, vươn tay xoa đầu hắn, giống như rất lâu trước kia từng làm: “Ừ, vậy là tốt rồi.”
Bách Lý Tố Nhi bỗng dưng cảm thấy muốn đỏ vành mắt, sau đó ngồi xuống kiên cường nói: “Đừng mơ dùng những chiêu thức này để mê hoặc người khác.”
Tây Lương Mạt cười cười, cũng ngồi xuống.
…
Lại nói đến bên này, Bách Lý Hách Vân, Bách Lý Thương Minh cùng Minh Hiếu Thái Hậu đang dùng cơm trưa, bầu không khí trên bàn ăn nhìn có vẻ hòa hợp, ít nhất thì nhìn có vẻ như vậy.
Mà lúc này, một cung nữ bỗng nhiên khom người tiến tới, nói thầm bên tai Minh Hiếu Thái Hậu gì đó, rồi thấy trên gương mặt luôn dịu dàng thanh nhã của Minh Hiếu Thái Hậu hiện lên một tia lạnh lẽo: “Cái gì, thật là nực cười, còn không mau dẫn ai gia qua đó!”
Sau đó, Minh Hiếu Thái Hậu ngay cả cơm cũng không dùng, đặt xuống nói với Bách Lý Hách Vân: “Đôi tiểu oan gia Tố Nhi và Trân Châu không biết lại cãi cọ cái gì, ai gia đi xem thử.”
Rồi Minh Hiếu Thái Hậu nhìn Bách Lý Thương Minh một cái, thấy hắn bất động như núi mới khẽ cười khẩy, xoay người rời đi.
Ý tứ hết sức rõ ràng, là âm thầm cảnh cáo Bách Lý Thương Minh đừng mơ nhúng chàm Trân Châu.
Bách Lý Hách Vân đứng dậy đưa mẫu thân mình tới cạnh cửa, nhẹ giọng nói: “Mẫu thân, ngài đi thong thả.”
Minh Hiếu Thái Hậu gật đầu, sau đó nhìn về phía Bách Lý Hách Vân, cúi đầu nói: “Hoàng nhi, Bách Lý Thương Minh này thâm sâu khó lường, không phải lương thần, nếu nuối tiếc võ công và bản lĩnh thống trị của hắn chỉ sợ sẽ dưỡng hổ thành hoạn, nếu có thể ngươi vẫn nên loại trừ binh quyền của hắn mới được, hoàng nhi nhất định phải ghi nhớ.”
Bách Lý Hách Vân nhìn hai mắt lạnh như băng của mẫu thân mình, cười cười: “Vẫn là mẫu hậu sát phạt quả quyết, thông minh cơ trí, nếu hài nhi phát hiện manh mối khác thường nhất định sẽ làm như lời ngài nói.”
Giọng điệu qua loa cho xong rõ ràng không khiến Minh Hiếu Thái Hậu hài lòng, bà ta lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Mẫu hậu chỉ không hy vọng ngôi vị hoàng đế này mất vào tay một người ngoài.”
Sau đó bà ta phẩy tay áo bỏ đi, nhóm cung tỳ lập tức theo sau.
Còn Bách Lý Hách Vân xoay người vừa vặn thấy Bách Lý Thương Minh đang đứng lên đi tới, chắp tay với hắn: “Bệ hạ, vi thần có chút mệt mỏi, cho nên muốn về hành cung trước.”
Bách Lý Hách Vân vừa gật đầu Bách Lý Thương Minh đã lướt qua hắn, xuống tháp.
Trường Nhật nhìn bóng lưng Bách Lý Thương Minh, đáy mắt hiện lên tia lửa giận: “Bệ hạ, Bách Lý Thương Minh này thật sự quá vô lễ.”
Bách Lý Hách Vân nhìn bóng lưng Bách Lý Thương Minh, bỗng như có chút suy nghĩ nhìn ra cửa sổ, gió biển vừa vặn thổi bay tấm rèm, lộ ra bình ngọc xanh tươi, trong bình ngọc cắm một cành hoa mai tinh xảo chạm từ ngọc đang nhẹ nhàng đung đưa.
…
“Đây là có chuyện gì!” Giọng nói dịu dàng dễ nghe nhưng có một loại cảm giác khiến người ta cảm thấy áp lực.
Đám cung nhân vây xung quanh Trân Châu Quận Chúa thở phào một hơi, đồng loại cung kính quỳ xuống đất: “Thái Hậu nương nương.”
Minh Hiếu Thái Hậu nhìn về phía Trân Châu đang nhào tới, hơi nhăn mày: “Trân Châu, làm sao vậy?”
Trân Châu cắn môi, nước mắt đổ xuống ào ào, muốn uất ức bao nhiêu thì có bấy nhiêu: “Tố Nhi giới thiệu nam sủng của mình cho tiểu hoàng thúc, hôm nay còn vì nam sủng kia mà nhốt Trân Châu ngoài cửa, ngài nói xem thế là thế nào!”
Lời này vừa nói ra trong không khí tràn ngập cảm giác hít thở không thông – chơi nam sủng là chuyện bình thường, thế nhưng vì chơi nam sủng mà đắc tội Trân Châu Quận Chúa, còn liên lụy tới Hải Minh Vương và Thập Bát hoàng tử, toàn những nhân vật lớn trong cung thì đó là chuyện khó lường.
Sắc mặt Minh Hiếu Thái Hậu không có bất cứ thay đổi gì, vẻ mặt chỉ hơi cứng lại: “Trân Châu, ngươi nói thật chứ?”
Trân Châu càng tủi thân: “Thái Hậu nương nương, ngài đi xem rồi sẽ biết…”
Nàng còn chưa dứt lời đã thấy cửa chính cọt kẹt mở ra, Bách Lý Tố Nhi nhanh chân bước ra, tức tối trừng mắt với Trân Châu: “Nha đầu thối nhà ngươi, nói bậy bạ gì đó!”
Trân Châu bị hắn mắng càng thêm tủi thân, nước mắt rơi không ngừng.
Minh Hiếu Thái Hậu vốn muốn Trân Châu gả cho Bách Lý Tố Nhi, thấy tình hình này vẻ mặt cũng âm trầm, nhìn Bách Lý Tố Nhi dịu dàng trách cứ: “Tố Nhi, Trân Châu là nữ tử, con không thể vô lễ như vậy.”
“Mẫu hậu, nàng ta toàn nói bậy.” Bách Lý Tố Nhi lạnh lùng nói, không hề nể mặt Minh Hiếu Thái Hậu.
Minh Hiếu Thái Hậu ngập ngừng, sau đó cười nói: “Hai tiểu oan gia các con cãi nhau, quả thật không thể nói lung tung được.”
Sau đó, bà ta nhìn về phía những cung nhân bên cạnh Trân Châu, nhàn nhạt nói: “Việc hôm nay, ai gia không muốn có kẻ nào nói luyên thuyên.”
Đám cung nhân lập tức câm như hến, chỉ đồng thanh nói: “Vâng.”
Bách Lý Tố Nhi nhìn Minh Hiếu Thái Hậu xử trí, cười lạnh một tiếng xoay người định đi, lại nghe Minh Hiếu Thái Hậu đuổi những người khác đi rồi, thản nhiên nói: “Mời vị vông tử ở trong Thất Hải Điện ra đi.”
Bách Lý Tố Nhi dừng chân, đang định ngăn cản đã thấy Tây Lương Mạt thản nhiên chậm rãi bước ra, nhìn về phía Minh Hiếu Thái Hậu, mỉm cười chắp tay hành lễ: “Tại hạ tham kiến Thái Hậu nương nương.”
Minh Hiếu Thái Hậu lẳng lặng đánh giá thanh niên trước mặt, Tây Lương Mạt cũng mặc bà ta quan sát không hề cố kỵ, chỉ bình thản ung dung mà đứng.
Minh Hiếu Thái Hậu nhìn Tây Lương Mạt một lát, bỗng cười nói: “Ngươi chính là vị công tử mà Hải Minh Vương mang về à, nhìn thế nào cũng là một nhân vật lan chi ngọc thụ, mắt ngọc mày ngài.”
Bách Lý Tố Nhi hơi cảnh giác nhìn về phía Minh Hiếu Thái Hậu, lại không nói gì, hắn thật sự quá hiểu vị mẫu hậu này của mình.
Tây Lương Mạt cười khiêm tốn: “Thái Hậu quá khen.”
Người phụ nữ trước mặt vui buồn không hiện lên mặt, loại người này khiến nàng nhớ tới một người – Tây Lương Tiên.
Có điều, Minh Hiếu Thái Hậu hiện nay đứng trên vạn người có kinh nghiệm và năng lực hơn Tây Lương Tiên rất nhiều.
Minh Hiếu Thái Hậu gật đầu: “Tốt lắm.”
Sau đó, bà ta bỗng quay mặt về phía cung nhân bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Kéo xuống dưới đánh chết, không, thắt cổ.”
Ngữ khí hời hợt giống như chỉ đang sai người đổ một chén nước thiu.
Ngay cả Tây Lương Mạt cũng sửng sốt, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, đúng là một năng lực khiến nàng mở rộng tầm mắt.
Vị Thái Hậu này quả xứng danh sạt phạt quả quyết.
Đánh chết quá chậm, cho nên chọn thắt cổ đúng không?
Mà người bên cạnh Minh Hiếu Thái Hậu có vẻ đã quá quen với hành động của bà ta, không chút do dự bắt đầu trói Tây Lương Mạt.
Tây Lương Mạt cũng không phản kháng, để mặc đối phương bắt lấy cánh tay mình, mà hai thị nữ này chỉ vừa cử động nàng đã phát hiện thì ra toàn bộ thị nữ bên cạnh Minh Hiếu Thái Hậu đều có võ công, còn tương đối tốt.
Bách Lý Tố Nhi tức giận ra mặt, bước về trước túm tay Tay Lương Mạt, giận dữ trừng Minh Hiếu Thái Hậu: “Bà dám!”
Hai thị nữ bị Bách Lý Tố Nhi cản đường, không cách nào kéo Tây Lương Mạt đi, đành phải đứng tại chỗ.
Còn Minh Hiếu Thái Hậu thì thở dài một hơi, nhìn về phía Bách Lý Tố Nhi: “Tố Nhi, đừng tùy hứng, mẫu hẫu cũng chỉ muốn tốt cho con.”
Bách Lý Tố Nhi như con thú nhỏ bị giẫm lên cái chân đau, lập tức kích động: “Bà câm miệng, tốt cho ta cái gì, tất cả chỉ vì chính bà thôi!”
Chống đối không hề cố kỵ như vậy khiến sắc mặt Minh Hiếu Thái Hậu lập tức cứng đờ, nhưng rất nhanh sau đó khôi phục lại vẻ lịch sự nhã nhặn thường ngày, bà ta như một vị mẫu thân bất đắc dĩ nhìn người con trai bốc đồng nghịch ngợm của mình: “Tố Nhi, con không cần lo lắng, lập tức sẽ tốt ngay thôi.”
Sau đó, bà ta nhìn về phía hai thị nữ đầy võ lực kia, thản nhiên nói: “Trực tiếp hành hình ở đây cũng được.”
Rất khó tưởng tượng một giọng nói dịu dàng mềm mại khiến người ta tắm trong gió xuân lại nói ra những lời nói như thế sẽ có hiệu quả thế nào, sự tương phản cực lớn khiến người ta cảm giác lạnh đến tận xương tủy.
Tây Lương Mạt than khẽ trong lòng, quả nhiên nữ nhân thành công vĩnh viễn là miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Vị Minh Hiếu Thái Hậu này rất có phong thái của Lã Hậu.
Còn Minh Hiếu Thái Hậu rõ ràng cũng chú ý rằng người trẻ tuổi trước mặt dường như hoàn toàn không để chuyện này trong lòng, vẻ mặt rất bình tĩnh, không quan tâm hơn thua, khiến Minh Hiếu Thái Hậu bỗng nheo mắt nhìn về phía Tây Lương Mạt, dáng người dung mạo của người trẻ tuổi này không có điểm nào đủ trình độ của nam sủng, nhất là cái loại thong dong này khiến Minh Hiếu Thái Hậu đắm mình trong tranh đấu quyền lực nhiều năm theo bản năng cảm giác được một loại hơi thở gần như nguy hiểm.
Bà ta cũng không thích nhất loại nguy hiểm này tồn tại, Minh Hiếu lạnh như băng nói: “Kéo Thập Bát Hoàng tử ra.”
Bách Lý Tố Nhi mới khẽ động đã bị hai cung nhân khỏe mạnh kéo sang một bên, Trân Châu thì rõ ràng bị dọa sợ, nàng không ngờ rằng Thái Hậu nương nương dịu dàng nhất, yêu thương mình nhất lại muốn giết người ngay trước mặt mình, không phải nàng chưa từng xử phạt nô tỳ, thế nhưng giết người…
Nàng ta hơi sợ hãi nhìn về phía Tây Lương Mạt, nàng không phải thật sự muốn hại chết người này đâu!
Chỉ là, nàng không có dũng khí cầu xin với vị Thái Hậu nương nương vừa xa lạ vừa đáng sợ này.
Bách Lý Tố Nhi điên cuồng đỏ mắt gào lên: “Ngươi dám, ngươi hại chết Liên Nhi còn chưa đủ, ngươi còn muốn hại chết bao nhiêu người mới chịu dừng tay, nữ nhân tàn nhẫn.”
Lời nói của Bách Lý Tố Nhi khiến sắc mặt Minh Hiếu Thái Hậu khựng lại, sau đó bà ta chậm rãi vuốt tóc mai mình, trìu mến nhìn Bách Lý Tố Nhi bất đắc dĩ than khẽ: “Mẫu hậu đều vì tốt cho con thôi, đứa bé ngốc.”
Sau đó bà ta không nhìn Bách Lý Tố Nhi nữa, xoay mặt nhìn về phía người của mình, khoát tay áo lạnh nhạt nói: “Sao còn chưa động thủ, các ngươi muốn chôn cùng phải không?”
Mấy cung nhân cứng đờ, trực tiếp rút một đoạn lụa trắng trong tay áo ra vòng về phía cổ Tây Lương Mạt.
Tây Lương Mạt có chút buồn cười, đang định động thủ lại nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau mọi người: “Thái Hậu nương nương, vị này là quân sư bản vương ba lần mời về đây, đang định dẫn tới gặp bệ hạ, ngài đang muốn làm gì.”
Qua bả vai Minh Hiếu Thái Hậu, Tây Lương Mạt nhìn về phía Bách Lý Thương Minh đằng sau bà ta, cười cười nói: “A, thì ra Vương gia đã trở về.”
Dáng vẻ Tây Lương Mạt nào có nửa phần giống người sắp chịu cực hình, Bách Lý Thương Minh lạnh lùng nhìn nàng một cái không nói gì.
Thân hình Minh Hiếu Thái Hậu cứng đờ, lạnh lùng nhìn về phía Bách Lý Thương Minh: “Thật không, người này mạo phạm uy nghiêm hoàng tộc, nếu ai gia nói hắn không thể không chết thì sao?”
Có một loại trực giác kỳ quái nói cho bà ta, thanh niên này tồn tại sẽ mang đến rất nhiều những chuyện không ngờ đến, bà ta chưa từng muốn một người chết như thế này.
Ngoại trừ hơn hai mươi năm trước…
Bách Lý Thương Minh nhìn bà ta, nhàn nhạt nói: “Bản vương nói, hắn là người của bản vương.”
Sau đó, thậm chí hắn không xin cáo lui với Minh Hiếu Thái Hậu, kéo Tây Lương Mạt đi vào trong Thất Hải Điện, thuận tiện đóng sầm cửa Thất Hải Điện lại.
Chỉ để lại toàn trường âm lạnh đến mức khiến người ta không dám ngẩng đầu lên và sắc mặt chết chóc của Minh Hiếu Thái Hậu.
Cách đó không xa, một bóng người màu vàng kim đứng đó nhìn tất cả.
“Bệ hạ… Đó là…” Trường Bình không dám tin, thu hồi ánh mắt mình nhìn về phía chủ tử.
Bách Lý Hách Vân bất đắc dĩ cười một tiếng, giống như tất cả không có gì đáng ngạc nhiên, hắn khẽ thở dài: “Ừm, nhành mai Bắc quốc, xem ra, điều gì nên tới sẽ phải tới.”
Vô tình, Bách Lý Hách Vân và Bách Lý Thương Minh đều cảm thán giống nhau.
Cửa lớn vừa đóng lại, Bách Lý Thương Minh âm trầm nhìn về phía Tây Lương Mạt: “Được lắm, bản lĩnh của ngươi lớn thật, mới nửa ngày mà đã trêu chọc tất cả đại nhân vật rồi.”
Tây Lương Mạt lười biếng gác chân ngồi trên ghế bát tiên, vẻ mặt vô tội nói: “Ai nha, ta nào có muốn đâu, có điều ở đây gặp được cố nhân vui quá đó mà, không phải sao?”
Trên trán Bách Lý Thương Minh nổi lên hai gân xanh, không nhịn được tiến lên nắm cằm nàng, ánh mắt âm u nói: “Có phải ngươi muốn chết hay không, muốn chết thì nói sớm, bản tọa có thể cho ngươi như nguyện.”
Vừa nói ra lời này hắn đã biết, mình vẫn là…
Trong nháy mắt, đáy mắt Tây Lương Mạt tuôn ra ánh sáng rực rỡ, nàng cầm lấy tay hắn, nhìn về phía hắn, nói từng chữ một: “Rốt cuộc ngươi cũng thừa nhận rồi?”
Vẻ mặt Bách Lý Thương Minh lập tức lạnh nhạt, nhưng Tây Lương Mạt sao có thể cho phép hắn trốn tránh lần thứ hai, nàng bỗng trở tay đẩy Bách Lý Thương Minh lên tường, hai tay chống lên người hắn, ngẩng đầu nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn nói: “Ngươi còn muốn giả bộ đến bao giờ, ngươi thích loại trò chơi ngươi đoán ta đoán này lắm đúng không, nếu ngươi thích thì chúng ta tiếp tục chơi, dù sao ở đây ta biết rất nhiều người, sẽ có người bằng lòng cho ta một đáp án, ví dụ như Bách Lý Hách Vân!”
Bách Lý Thương Minh nhìn nàng, sự cáu giận âm trầm trong mắt đã yên lặng thối lui, chỉ còn thản nhiên lặng như nước.
Hắn không nói gì, chỉ vươn tay nhẹ nhàng đặt lên gương mặt nàng, dịu dàng xoa nhẹ, giống như đang sờ một bảo bối trân quý nhất, chỉ sợ làm đau nàng.
“Ngươi nói gì đi chứ!” Chỉ một cử động dịu dàng thâm tình này đã khiến mắt Tây Lương Mạt ngập nước, giọt nước mắt thật lớn rơi xuống.
“Ngươi nói gì đi được không, sư phụ, vì sao, vì sao lại bỏ lại ta?” Tây Lương Mạt nhắn hai mắt đẫm lệ, lắp bắp nói, nàng cho rằng mình đã rất siêu thoát rồi, có thể không để ý, nhưng vẫn không nhịn được nói ra những lời mềm yếu như bị vất bỏ này.
“Có phải trong lòng ngươi…”
“Xin lỗi.” Âm thanh trầm thấp, lành lạnh, như hoàng hôn âm trầm nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu nàng, theo đó là vòng tay ấm áp vừa quen thuộc vừa xa lạ của người kia.
“A Cửu…”
Đầu ngón tay hắn mềm nhẹ lướt trên tóc nàng, giọng nói dịu dàng trầm thấp như thôi miên không hiểu sao mang theo chút âm u: “Đừng nghĩ, đừng nhìn, đừng đoán, đừng hỏi, nếu ngươi còn muốn Bách Lý Thanh quay trở về nhân gian.”