Sau đó, đoàn người thuận gió khởi hành, thủy thủ và thuyền trưởng đều là tay lão luyện cho nên rất nhanh đã theo kịp phía sau đội thuyền hoàng gia, không xa không gần.
Gió biển lạnh lẽo lẳng lặng phất qua làm cho Tây Lương Mạt hơi nheo mắt lại, lấy ống nhòm bên hông nhìn về phía đội tàu ở xa xa.
Nhìn lá cờ chữ màu vàng chói mắt trên buồng nhỏ trên tàu, người kia lúc này chắc đang ở trong khoang thuyền, hoặc đang ở cùng Trân Châu Quận Chúa xinh đẹp trẻ tuổi?
Tây Lương Mạt nhắm mắt lại, hít sâu một hơi gió biển lạnh toát để cho trái tim mình bình tĩnh lại.
Mị Tinh có chút lo lắng nhìn chủ tử mình không biết nên an ủi ra sao, nàng theo Quận Chúa nhiều năm, có thể nhận ra trong lòng Quận Chúa còn cho rằng người kia là Thiên Tuế gia, mặc dù không có bất kỳ lý do gì.
Nhưng nếu người kia không phải thì sao?
Nếu đúng là người kia, vậy tình hình hôm nay phải làm thế nào? Thiên Tuế gia vẫn còn là Thiên Tuế gia ư?
Thế nhưng không đợi Mị Tinh nghĩ nhiều, tốc độ đội thuyền hoàng gia ở phía trước đột nhiên chậm lại, giảm tốc độ quá nhanh làm cho dì Hương và lão Trương thuyền trưởng phát hiện sự khác thường, ông cũng lập tức bảo thủy thủ của mình giảm bớt tốc độ.
Sau đó không bao lâu, đội tàu hoàng gia bỗng nhiên dâng lên tất cả buồm, mà cùng lúc đó, lão Trường đứng bên cạnh dì Hương cũng lập tức mang vẻ mặt nghiêm trọng, ném ống nhòm ông đang cầm cho thuyền phó: “Nhanh gọi người căng buồm lên, nhắm thẳng về phía trước!”
Tây Lương Mạt là loại người nào sao không phát hiện chuyện khác thường, lập tức xoay mặt nhìn lão Trương: “Làm sao vậy?”
Lão Trương nhăn mày, không trả lời mà nhìn chằm chằm thủy thủ bò lên cột buồm, thủy thủ đó bỗng nhiên ra hiệu kỳ lạ.
Lão Trương vừa nhìn sắc mặt càng nghiêm trọng, cũng ra hiệu vài cái, thủy thủ kia lấy ông nhòm nhìn một lúc, qua một lúc lâu hắn lại ra hiệu mấy cái.
Sắc mặt Lão Trương lập tức thay đổi, xoay người định đi, Tây Lương Mạt nhướng mày, quạt giấy trên tay nhấc lên liền móc vào cổ áo lão Trương: “Lão Trương!”
Lão Trương dùng vẻ mặt sốt ruột giải thích: “Đại công tử, đội tàu hoàng gia gặp hải tặc, hơn nữa còn là Hải Qủy Vương mạnh nhất, ta phải mau sai người chúng ta kéo buồm chuẩn bị trở về điểm xuất phát hoặc đi đường khác, đội tàu hoàng gia có pháo, thuyền chúng ta thì không!”
Tây Lương Mạt vừa mới buông lão Trương ra, lão Trương đã chạy nhanh như chớp.
Tây Lương Mạt nhìn dì Hương, nhíu mày nói: “Không phải nói Hải Minh Vương là khắc tinh của hải tặc sao, thuyền của hắn hải tặc cũng dám cướp? Huống chi không phải nói hải tặc đã không còn làm càn như trước, ta nhớ thuyền chúng ta mới chỉ đi nửa canh giờ, còn chưa xa bờ biển, xem ra Hải Minh Vương cũng không lợi hại như trong truyền thuyết.”
Dì Hương có chút bất đắc dĩ: “Ngài không biết đó thôi, bắt đầu từ năm trước có một thủ lĩnh hải tặc bỗng nhiên xuất hiện, chiếm Hải Ma Đảo khó tấn công nhất, chuyên đối nghịch với thủy sư Tây Địch, hoặc nên nói là đối nghịch với người của Hải Minh Vương, thủ đoạn của bọn chúng rất lợi hại, mạnh hơn đám hải tặc trước kia, hơn nữa bọn chúng cướp giết đội thuyền hoàng gia hoặc thương thuyền đều chưa bao giờ thất thủ bất kể trả giá thế nào, không biết có phải đám hải tặc này đặc biệt nhằm vào Hải Minh Vương để trả thù hay không!”
Tây Lương Mạt nghe vậy, nhếch khóe môi cười như có như không: “Cái này gọi là ở đâu có áp bức, ở đó có phản kháng!”
Dì Hương ngẩn ra, sau đó cảm thấy lời này nghe tuy rất có đạo lý nhưng cũng cảm thấy là lạ.
Tây Lương Mạt không nói nhiều chỉ hỏi đơn giản đám hải tặc này có tùy tiện giết người hay không?
Xác định đám hải tặc này không phải người nào cũng giết, chỉ hạ sát thủ vào hoàng tộc Tây Địch.
Tây Lương Mạt bèn chậm rãi cười cười: “À, vậy thì tốt, như vậy chúng ta không cần quay đầu chạy, chỉ làm ra vẻ chạy thôi, sau đó chậm rãi tìm chỗ thích hợp để xem cuộc vui đi.”
Dì Hương sửng sốt, bất an nói: “Có ổn không ạ, quá nguy hiểm, hôm nay nếu không phải bọn hải tặc hướng tới Hải Minh Vương mà vì bọn chúng không biết Hải Minh Vương ở trên thuyền, Hải Minh Vương lại không mang chiến thuyền của mình, chỉ có đội tàu hoàng gia thiếu kinh nghiệm chiến đấu, chỉ sợ sẽ có một trận sống chết.”
Tây Lương Mạt cười như không cười: “Ta chỉ muốn xem Hải Minh Vương đụng với tử địch của hắn thì hươu chết trong tay ai mà thôi, chúng ta đều là dân thường, bọn hải tặc chưa đến mức làm gì chúng ta, bọn chúng muốn đồ của chúng ta, chúng ta cho cũng được.”
Dì Hương do dự chốc lát, thế nhưng nhớ tới Phượng Tỷ Nhi nhà mình đã thông báo nhất định phải nghe Tây Lương Mạt sắp xếp nên không nói thêm nữa, chỉ gật đầu lập tức đi chuẩn bị.
Nhưng…
Người tính luôn luôn không bằng trời tính, Tây Lương Mạt không nghĩ rằng mình chỉ muốn xem một tuồng kịch, cuối cùng tuồng hay này là đội tàu hoàng gia bị hải tặc vây công đốt cháy chỉ còn lại một con thuyền hốt hoảng chạy trốn, thuyền hải tặc quay đầu theo dõi thuyền của nàng, quyết định tiện thể kiếm thêm chút chiến lợi phẩm.
Nàng từ khán giả đang hả hê xem cuộc chiến biến thành diễn viên xui xẻo bị cuốn vào cuộc chiến.
Hơn nữa nhóm diễn viên bọn họ còn – bị bắt làm tù binh.
Dù sao sau khi bị hải tặc phát hiện, thuyền chở hàng nặng nề bị thuyền hải tặc nhẹ nhàng đuổi theo bắt được cũng là chuyện hết sức bình thường.
“Các ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, tất cả các ngươi xuống khoang đáy cho lão tử!” Tên đầu trọc cao lớn ngăm đen, trên vai vác đại đao dẫn bọn hải đạo cũng mặc trang phục kỳ lạ hung tợn nhìn chằm chằm tù binh lần lượt từ trên thương thuyền đi tới.
Tây Lương Mạt chậm rãi đi theo phía sau dì Hương yên lặng đánh giá chiếc thuyền hải tặc này, thuyền hải tặc trông không mới nhưng được duy tu vô cùng tốt, hơn nữa nước sơn màu đen có mùi tanh nồng nặc, không biết vì dính quá nhiều máu người hay bởi bôn ba trên biển nhiều năm cho nên thấm vào mùi biển kỳ lạ.
Nhìn đám thương lữ rõ ràng không dễ đối phó trước mặt nay từng người an phận giơ tay lên đi vào nhà tù ở khoang đáy, điều này làm cho A Ni Cô tới đốc xúc bắt tù binh rất không vui, bởi vì … điều này có nghĩa là thứ nhất trên thuyền không có hàng hóa gì tốt, thứ hai đám người này không có vẻ an phận, thứ ba hắn không thể giết ai cho nên cũng không có tiền thưởng.
Nói chung là con mẹ nó đều không phải chuyện tốt!
“Đám này con mẹ nó đúng là đám bất lực, ngay cả dao nhỏ còn chưa động tới thuyền trưởng đã lập tức đầu hàng, hơn nữa toàn bộ nam nhân trên thuyền cũng đầu hàng!” A Ni Cô lầu bầu nói.
Nhưng chưa được một lúc, một gã thủy thủ chạy tới hưng phấn nói với A Ni Cô: “Tin tức tốt, có tin tức tốt đây A Ni Cô!”
A Ni Cô sửng sốt, cũng hưng phấn hoit: “Làm sao, bắt được tên Hải Minh Vương đó rồi? Hay bắt được Trân Châu Quận Chúa làm áp trại phu nhân cho vương chúng ta rồi hả?”
Gã nam nhân kia nghe A Ni Cô hỏi liên tục có chút dở khóc dở cười nói: “Hải Minh Vương không hề lên thuyền hoàng gia, mà vì có chuyện tạm thời đổi đi đường bộ, chúng ta cũng không bắt được Trân Châu Quận Chúa, thuyền của nàng chạy mất rồi, mà là trên thương thuyền này phát hiện không ít thứ tốt!”
A Ni Cô nghe vậy cũng phấn khích: “A, bắt được cá lớn rồi!”
Sự cuồng nhiệt hưng phấn thô lỗ của đám hải tặc chẳng những không thu hút Tây Lương Mạt, lại làm cho Tây Lương Mạt lập tức cảm thấy trong lòng lạnh lẽo – Hải Minh Vương không lên thuyền!
Nàng thực sự quá sơ suất rồi!
Sau đó, nàng và dì Hương trao đổi một ánh mắt, nàng khẽ thở dài một cái, xem ra phải chuẩn bị kế thoát thân, vốn còn muốn tiếp xúc gần gũi một chút với vị Hải Minh Vương này.
Đứng trong khoang thuyền tối đen, nghe tiếng nước biển đánh vào bên ngoài khoang thuyền, nàng nhắm mắt lại, không biết là thất vọng hay là bất đắc dĩ.
Thế nhưng tâm tình phức tạp còn chưa kịp biến mất, một tiếng cười như có như không âm mị lạnh lẽo lại làm cho nàng tức khắc mở mắt.
Giọng nói kia từ trên tàu truyền tới cửa lao: “Thế nào, thu hoạch rất tốt nên vui mừng quá à?”
Tiếp đến là giọng nói lớn của hải tặc A Ni Cô: “Vương, ngài xem, chúng ta thu hoạch được rất nhiều đồ tốt, có vẻ là thương lữ Thiên Triều!”
“Đồ ngu, thương lữ Thiên Triều cái gì, ngươi đã gặp thương lữ nào mang nhiều… binh khí thế này chưa, hơn nữa đám người này rất cường tráng, ngươi xem mấy thứ kia, đều là ngọc trai, đây là đám trộm ngọc trai, vương, ngài nói xem có đúng không ạ!” Một hải tặc khác khinh thường nói.
Giọng nói âm lạnh dường như đến từ đáy biển vang lên lần nữa nói: “Trộm ngọc trai? Hừ, nếu là trộm ngọc trai thì hơi sạch sẽ thái quá rồi, đem thủ lĩnh của bọn chúng ra đây.”
Trong mắt Tây Lương Mạt hiện lên tia sáng cực kỳ phức tạp cùng mờ mịt.
Giọng nói này… Giọng nói này cả đời nàng cũng không quên.
Rõ ràng là giọng nói của Bách Lý Thanh, thế nhưng Hải Minh Vương không phải là Bách Lý Thanh sao? Nàng tuyệt đối không nhận sai!