Nghĩ đến đây, Cao Diễm cảm thấy mình suy đoán có chút ác ý, đại khái bởi vì Trinh biểu đệ quyền cao chức trọng khôi ngô khỏe mạnh, thật sự hoàn mỹ, khiến người ta không thể tìm ra khuyết điểm.
Nàng trả bút cho Chu Tử, ngồi lại vị trí cũ, nói tên người: “Tam tiểu thư Từ A Na, con chính thất của Lại bộ Từ Thị lang.”
Cao Quân nghe vậy, thuận miệng nói: “Mời Từ A Na làm gì!”
Chu Tử cầm bút, nhìn về phía Cao Diễm, chờ nàng chỉ thị.
Cao Diễm hào hứng giải thích: “Từ A Na này, nói ra thật đáng cười! Lúc còn trẻ mẹ nàng ta là nha đầu thông phòng của Từ Thị Lang, chủ mẫu trước kia mất đi, thiếp thất phù chính*, lúc trước bị chủ mẫu cho uống quá nhiều canh tránh thai, kết quả mất đi khả năng sinh con. Mẹ nàng vì muốn có con, cầu y khắp nơi, uống rất nhiều thuốc, vất vả lắm mới sinh được Từ A Na, lại là sinh non, đến giờ đã mười lăm tuổi, vóc dáng mới chỉ được thế này thôi.
*phù chính: từ thiếp lên làm vợ cả, chính thất
Cao Diễm đưa tay ra đặt lên bả vai Chu Tử, thể hiện độ cao.
Trái tim Chu Tử run lên, cả người bắt đầu rét run – nàng uống canh tránh thai đã một năm.
Cao Quân không thích nghe những lời này, nàng cũng trổ mã không tốt, cắt đứt lời của đường tỷ: “Không cần viết tên Từ A Na!”
Ánh mắt châm chọc nhìn về phía Chu Tử.
Chu Tử vội cúi đầu thật thấp đáp một tiếng “Dạ.”
Cao Diễm nhìn phản ứng của Chu Tử, thở dài một hơi. Biểu đệ của nàng thật lợi hại, thân là hoàng tử thân vương, luôn ở biên cương, không ngừng lập công lớn cho xã tắc, trị quân thật tốt mà trị nhà cũng giỏi, một giọt nước cũng không hắt được vào Vương phủ, ngay cả thông phòng mình yêu thích cũng bị quản chế nghiêm nghiêm ngặt ngặt, còn bị ép uống thứ canh tránh thai tàn bạo đó – làm trước chuyện mà chủ mẫu nên làm.
Cao Diễm nhìn Tứ đường muội lạnh lạnh lẽo lẽo ngồi bên cạnh, trong lòng không thể không đồng tình: Nam nhân như vậy, người bên gối như vậy, ngươi quản được sao? Ngươi chịu đựng được sao? Ngươi không sợ sao?
Thật vất vả mới viết xong danh sách, Cao Diễm nhìn hai chân Chu Tử đều đang run lên, biết không thể làm quá, làm vậy tất cả đều sẽ rất khó coi, dù sao mục đích của mình cũng đã đạt được, vì vậy lộ vẻ vui mừng nói: “Chu Tử, hôm nay ngươi vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi!”
Chu Tử cong cong hai chân cứng ngắc, nỗ lực hành lễ.
“ Mỹ Liên, thưởng!”
Lần này Mỹ Liên trực tiếp cầm cả thỏi bạc đưa cho Chu Tử.
Chu Tử vội vàng tạ ơn rồi cáo lui.
Chu Tử cố sức ra khỏi cửa chính viện.
Mới ra khỏi cửa lớn, liền thấy Ngân Linh đang ở cửa chờ mình. Nàng đưa tay cho Ngân Linh: “Ngân Linh, đỡ ta!”
Ngân Linh vội vàng chạy tới đỡ nàng.
Cả người Chu Tự đều dựa vào Ngân Linh, chậm rãi bước đi. Cho dù bị như vậy nàng vẫn giữ đúng tư thế. Người khác nhìn vào chỉ thấy Ngân Linh và nàng thân thân thiết thiết vịn tay nhau mà đi.
Trên đường về Tùng Đào Uyển, Chu Tử lại nghĩ đến canh tránh thai, trái tim giống như bị ngâm trong Hoàng liên, khổ* không thể tả.
*Hoàng liên: một loại thuốc đông y, vị rất đắng; khổ = đắng
Nàng cố gắng dời lực chú ý của mình, tìm niềm vui trong nổi khổ, nếu như trong sách viết về trạch đấu, mình là tiểu thiếp lòng dạ hiểm độc của nam chủ, có phải cũng sẽ té xỉu ở chánh phòng nhằm hãm hại hai vị biểu tỷ không?
Lời kịch phải là thế nào đây?
“Vương gia, không phải lỗi của hai vị biểu tiểu thư, là do thiếp thân không cẩn thận, hài tử của chúng ta … hic, hic …”
Trong lòng cười khổ hai tiếng, nàng lại nghĩ: trong sách viết về trạch đấu, đều là chủ mẫu chèn ép tiểu thiếp và thông phòng, buộc phải uống canh tránh thai gì đó, nhưng trong cuộc sống thực của mình, những việc nên do chủ mẫu lợi hại làm, Vương gia của mình đã đoán mà làm trước.
Nếu xem chính thê là nữ chủ trong sách trạch đấu, Vương gia chính là nam chủ hoàn mỹ; nếu xem tiểu thiếp là nữ chủ trong sách trạch đấu, Vương gia chính là nam chủ cặn bã!
Như vậy xem ra, mình thật thê thảm, vương phi tương lai lại rất hạnh phúc!
Chu Tử suy nghĩ muốn tìm vui trong nổi khổ, tâm lại giống như ngâm trong hoàng liên từ từ chìm xuống, vừa buồn bực vừa đau đớn vừa ngột ngạt.
Buổi tối Triệu Trinh mới trở về Vương Phủ.
Mấy năm nay hắn Nam chinh Bắc chiến, lập không ít chiến công, lần này lại dẹp yên phản loạn Tây Bắc. Hắn vốn chính là thân vương, lại nắm binh quyền, hoàng thượng không khen cũng thưởng, chắc cũng dễ nhường luôn ngôi vị hoàng đế cho hắn làm chứ?
Cho nên khi hắn nói muốn huấn luyện một nhóm Tân quân ông ta liền đồng ý.
Chỉ là dường như thái tử không được vui cho lắm.
Triệu Trinh im lặng suy nghĩ.
Cho tới bây giờ, điều hắn muốn không phải là ngôi vị hoàng đế, mà là năng lực nắm giữ vận mạng của mình và những người thân cận.
Thái tử thì tính là gì? Không được liền đổi người làm.
Ngược lại đề nghị của Nhị Hoàng Huynh có thể suy tính đến.
Triệu Trinh vốn rất ngông cuồng kiêu ngạo, nhưng trên mặt vẫn trầm tĩnh như nước.
Bởi vì trong lòng có chuyện để suy nghĩ, Triệu Trinh trở lại Tùng Đào Uyển, mãi đến khi tắm xong ra ngoài, vẫn luôn im lặng, một câu cũng không nói. Dù sao Chu Tử hầu hạ hắn đã thành thói quen, hắn không cần nói gì cũng làm hết mọi việc ổn ổn thỏa thỏa.
Chu Tử buồn buồn hầu hạ Triệu Trinh.
Khi nàng nhìn lại, Triệu Trinh lộ vẻ như có điều suy nghĩ, nhất định là đang suy nghĩ âm mưu quỷ kế gì đó, không biết ai lại sắp gặp xui xẻo đây.
Buổi chiều sau khi Chu Tử trở lại, phát hiện trong phòng rất ấm áp, trên giường cũng đổi chăn đệm dày mềm hơn.
Trong không khí ấm áp, giường gỗ lê tỏa ra mùi thơm, Chu Tử có chút buồn ngủ, vốn muốn nằm trên giường nghỉ ngơi một lát, ai ngờ vừa ngủ là ngủ liền ba canh giờ.
Khi nàng tỉnh lại, phát hiện thân thể đã khôi phục gần như bình thường.
Lúc Triệu Trinh trở về phòng, Chu Tử liền nghĩ đến canh tránh thai, trong lòng mang theo oán giận, lúc nàng hầu hạ Triệu Trinh, dùng sức rất lớn.
Triệu Trinh lại lộ vẻ không biết gì, sau khi ném túi nhỏ bọc gấm trong tay lên giường, liền yên lặng đứng trong phòng chờ Chu Tử hầu hạ mình.
Sau khi Chu Tử mạnh tay lau khô tóc dài cho Triệu Trinh, hung ác cầm lược ngọc chải tóc cho Triệu Trinh, không nghĩ tới tóc hắn vừa đen vừa bóng vừa mượt, Chu Tử chải mấy cái liền suông thẳng, xõa xuống như một thác nước đen.
Mang theo tức giận nhìn Triệu Trinh, thấy hắn vẫn đang suy nghĩ, nhìn một bên mặt, lông mi thật dài xòe ra, cằm hơi nâng lên, đường nét gương mặt như vẽ – tim Chu Tử chợt thịch một cái.
Nàng hận mình yêu thích sắc đẹp này, vì vậy rất không dịu dàng giúp hắn khép vạt áo cột trung y, kéo hắn bước đến mép giường, sau đó dùng lực đẩy ngã.