“Thuyền trưởng chúng tôi cho rằng Senor mang trên người một món vật phẩm thần kỳ vô cùng mạnh mẽ, nó khiến y trở nên hết sức may mắn, luôn luôn có thể được thần linh châm chước. Chẳng hạn như vào thời khắc mấu chốt, đối thủ đột nhiên trượt chân, hoặc năng lực bị mất đi hiệu quả, rồi thì đánh bạc sẽ thắng liền tù tì 21 ván.”
Một vật phẩm thần kỳ có thể khiến người dùng trở nên hết sức may mắn? Hiếm thấy thật… Bắt nguồn từ đường tắt ‘Quái Vật’ à? Hay là liên quan tới một vị Tà Linh nào? Klein suy đoán dựa trên tri thức thần bí học của mình.
“Tôi chưa bao giờ chiến đấu trực tiếp với Senor nên chỉ biết có thế thôi.” Danitz vốn định duỗi tay ra, nhưng bị cơn đau trên tay trái ngăn lại, “Y có khoảng bảy đến tám con tàu. Kỳ hạm là Tàu Cây Máu Thịt. Haha, khác hoàn toàn so với chúng tôi. Chúng tôi chủ yếu truy tìm kho báu, cũng không tùy tiện tuyển dụng cấp dưới, chỉ có duy nhất một con tàu là Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim.”
Bảo sao tiền truy nã của ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ lại cao hơn hẳn so với ‘Trung Tướng Núi Băng’, tận 42,000 bảng lận… Hẳn thực lực của y cũng nhỉnh hơn… Klein lập tức hiểu ra.
Hắn vẫn duy trì tư thế cũ, như thể chưa từng bị ảnh hưởng bởi tin tức tình báo liên quan tới ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’:
“Còn cấp dưới?”
Danitz đã chuẩn bị từ lâu, lập tức đáp:
“Senor có mười cấp dưới mạnh nhất, là lái chính, phó nhì và phó tam của kỳ hạm, với thuyền trưởng của mỗi tàu…
‘Sắt Thép’ Mavity là phó nhì kỳ hạm. Chúng tôi đoán gã ở Danh sách 6, cơ thể tựa như sắt thép, cứng rắn đến mức chống đỡ được đạn súng và đạn đại bác, không sợ lửa thiêu, không sợ đuối nước, không sợ nhiều loại ma pháp. Gã có sức mạnh khủng khiếp, thân thể nhanh nhẹn, có thể trực tiếp xé toạc đối thủ. Gã nắm giữ vài loại ma pháp tử linh nhất định, có thể thức tỉnh xác sống, nuôi dưỡng con rối…”
“Xác Sống”? Klein nghĩ ngay tới vị Maric đánh bài cùng đám xác sống kia.
Kết hợp với đặc điểm giống “Oan Hồn” của ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’, liệu có thể cho rằng thực ra nhóm hải tặc này chính là một bộ phận bên ngoài của Học phái Hoa Hồng không, hoặc nên nói đây bộ phận dùng để kiếm tiền? Tiếc quá, mình không có người đưa tin, cũng không hỏi tiểu thư Sharon có không, nếu không thì đã có thể liên hệ với cô ấy, xác nhận thân phận của ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’ rồi… Klein tiếc nuối suy đoán.
Kể cả chuyện này có dính líu đến Học phái Hoa Hồng thì hắn cũng không định từ bỏ. Dù sao sau sự việc này, hắn hoàn toàn có thể thay đổi khuôn mặt và danh tính. Hơn nữa, Hội Cực Quang, Giáo phái Ma Nữ, Tường Vi Cứu Rỗi, Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn hắn đều chọc vào cả rồi, giờ có đắc tội thêm một hội nữa cũng chẳng sợ.
Thật ra, cũng đâu phải mình chưa từng chống lại Học phái Hoa Hồng. Mình đã giết một “Oan Hồn”, một “Xác Sống” và một “Người Sói”, cướp đi Thâm Hồng Nguyệt Miện và Bình Độc Tố Sinh Học rồi còn gì… Klein chợt nhận thấy bản thân hắn đã từng gây ra thật nhiều chuyện.
“Có vẻ Mavity không sở hữu vật phẩm thần kỳ nào đặc biệt mạnh, nếu không thì vừa rồi tôi đã chẳng thể trốn thoát.” Danitz cảm thấy may mắn, nói tiếp, “Bên cạnh gã có cả một đống con rối và xác sống, gã còn mang theo một số cấp dưới Danh sách 8, Danh sách 7. Làm phó nhì kỳ hạm, nếu có mặt ở nơi đây thì hẳn gã là thủ lĩnh của đám nhân viên vùng lân cận. Chúng ta có thể cân nhắc tới việc săn gã trước.”
Dưới Danh sách cao, số lượng Người Phi Phàm càng nhiều, sự thay đổi về chất sẽ được sản sinh. Với sự phối hợp của nhiều loại năng lực, họ có thể đánh bại được Người Phi Phàm mạnh hơn mình. Giống như một tiểu đội Kẻ Gác Đêm chắc chắn sẽ hạ được một vị Danh sách 6, thậm chí là Danh sách 5… Dù có Đói Khát Ngọ Nguậy tăng thực lực lên, Klein cũng không đánh giá thấp ‘Sắt Thép’ Mavity và cấp dưới của gã, vẫn cẩn trọng như thường ngày.
Mình phải lên kế hoạch và chuẩn bị kỹ lưỡng. Ừm, chuyện lấy được phổ tần số và mật mã từ ‘Cá Mập Trắng’ có thể phát huy tác dụng. Chờ tới khi tiểu thư ‘Ma Thuật Sư’ gửi đài phát thanh không dây đến, mình sẽ cho Danitz nghe lén hằng ngày, xem có thể lấy được tình báo tương ứng, giúp mình nhanh chóng bắt lấy cơ hội thu hoạch không… Mà mình thì có thể lợi dụng khoảng thời gian này, tìm kiếm khả năng đóng vai chân thực… Chẳng bao lâu sau, Klein đã hình thành nên một phương án, tiếp tục nghe Danitz thuật lại tình báo về các cấp dưới khác của ‘Thượng Tướng Đẫm Máu’.
Một lúc lâu sau, Danitz đã nói xong, rồi vui vẻ tổng kết lại:
“Nếu có thể giết chết ‘Sắt Thép’ Mavity, để lại tên tôi, thì chuyện này chắc chắn sẽ lên báo. Một khi tin này được lan truyền rộng rãi, tôi sẽ không cần phải lo phát sầu lên làm sao để báo cáo cho thuyền trưởng nữa!”
Gã sợ có gián điệp trong hàng ngũ nhà mình và tất cả mối liên lạc của hải tặc ở Quần đảo Rorsted đều nằm dưới quyền kiểm soát của kẻ thù. Do đó gã không dám tùy tiện liên lạc, đang khổ sở phiền não về vấn đề cảnh báo thuyền trưởng.
Vẫn biết dùng não cơ đấy… Klein gật đầu:
“Ngươi chịu trách nhiệm thu thập thông tin mọi mặt về ‘Sắt Thép’.”
“Đồng ý luôn!” Nghĩ tới cú đấm suýt đục lủng trái tim mình hồi chiều tối, Danitz đáp lại với một nụ cười dữ tợn.
Klein thong thả đứng dậy đi đến bên cửa sổ, chỉ thấy sắc trời bên ngoài tối sầm, cuồng phong thét gào, nước mưa cuộn trào, như thể tận thế sắp tới gần.
Nghĩ đến những việc mình sắp làm kế tiếp, hắn không khỏi cảm thấy mình đang đóng vai theo một nghĩa nào đó, liền mỉm cười, thấp giọng nói một câu:
“Tối nay, Gehrman tham gia cuộc săn.”
…
Thành Khảng Khái – Bayam, bên trong giáo đường Sóng Biển.
Đã nhận được Khí Gây Mê của Huyết tộc, Alger Wilson đang chuẩn bị giong buồm ra biển, thu hoạch một món vật liệu chính khác của ma dược “Bề Tôi Của Gió”, kết quả lại bị Giám mục của giáo khu bản địa triệu tập.
“Gần đây có tin ‘Trung Tướng Núi Băng’ đã lấy được Chìa Khóa Tử Thần. Toàn bộ hải tặc trên biển Sonia đang sôi trào.” Giám mục giáo khu trầm giọng xuống, “Cậu hãy đi điều tra chuyện này.”
Đây là một ông già tóc trắng xóa, nhưng tinh thần vẫn nhanh nhẹn, thậm chí còn có tốc độ nói nhanh hơn cả thanh niên, cứ như bất kỳ lúc nào ông ta cũng có thể xông xáo lao ra, tự mình giải quyết hết thảy vấn đề.
Vóc người của ông ta cường tráng, cơ bắp căng lên dưới lớp áo choàng Giám mục. Mỗi lần ông ta hít thở, xung quanh lại vang tiếng gió vù vù, không khí trở nên ẩm ướt.
Mỗi năm đều có tin đồn tương tự, kết quả đều là tin vịt… Trên biển lúc nào cũng thích lan truyền những thứ như thế… Mà kể cả là thật đi nữa, mình cũng chẳng có tư cách gì dính vào. Không cần phải mạo hiểm, ở vòng ngoài nghe ngóng là được rồi… Alger thầm nhủ.
Anh ta trang trọng nắm tay lại, đánh vào ngực trái:
“Vâng, thưa ngài Chogori!
Bão Táp ở bên ngài!”
Giám mục giáo khu Chogori rất hài lòng trước thái độ của Alger, cũng đáp lại với lễ nghi giống thế:
“Bão Táp ở bên cậu!”
Được động viên, Alger Wilson nhanh chóng rời khỏi giáo đường, trở lại bên ngoài quảng trường.
Cơn bão tối qua đã ngừng lại, chỉ còn một chút lá cây rải rác trên mặt đất và những vũng nước đọng to nhỏ như bằng chứng cho cơn bão đã tới.
Alger hít một hơi sâu, lấp đầy phổi bằng bầu không khí mát mẻ sau cơn mưa, quyết định sẽ ghé qua vài nơi mà đám hải tặc hay lui tới. Anh ta muốn hỏi thăm một chút tin tức, tỏ vẻ đang rất cố gắng.
Nếu có thể gặp được mấy tên có tiền thưởng trăm bảng, anh ta cũng chẳng ngại bắt chúng. Dưới góc nhìn của anh ta, đó chính là tiền di động, tiền dự trữ.