Cũng có nghĩa là, cái khối thi thể đã thối rữa đến tận xương kia chính là lão Dương…
Nhưng mà không đúng, nếu ba năm trước lão Dương đã chết ở trong này, vậy thì kẻ đang đứng nhìn tôi sau tảng đá kia là ai?
Cổ tôi cứng đờ, chầm chậm ngoái đầu y như một cái máy, nhìn nửa khuôn mặt lộ ra sau khe hở của tảng đá, bỗng dưng có cảm giác sợ hãi mơ hồ.Khuôn mặt lão Dương dưới ánh đèn pin lấp lóe mang đầy nét quỷ dị, xem ra còn có vài phần giống con cự xà đen thui ngoài kia.
Tôi bất giác lùi dần vào trong động, không dám lại gần tảng đá kianữa. Lão Dương vẫn không hề nhúc nhích, chỉ trừng trừng nhìn tôi, còntôi cũng lặng thinh như một pho tượng đá.
Với tính tình của hắn, nhìn thấy bộ dạng này của tôi, nhất định sẽmắng tôi như mắng con mắng cháu. Nhưng cái vẻ mặt kia của hắn… chẳng lẽlà vì thân phận bại lộ nên không biết phản ứng ra sao?
Lúc này trong lòng tôi càng thêm hoài nghi cái người bên ngoài kia,tuy rằng diện mạo tính tình đúng là giống lão Dương, nhưng có thể khôngphải lão Dương thật. Những chuyện xảy ra từ khi tôi rời Hàng Châu đếnđây bất giác tái hiện trong đầu như một luồng điện xẹt: tôi thấy rõ mồnmột những lời nói dối, những câu mập mờ, nhất là những gì hắn nói vớitôi trên đỉnh cây thanh đồng; giờ đây những điểm nghi ngờ đã bắt đầusáng tỏ từng chút từng chút một.
Tôi luôn luôn cho rằng lòng dạ của lão Dương không thể thâm sâu nhưvậy. Thứ nhất với quan hệ giữa tôi với hắn, hắn căn bản không cần lừagạt tôi; thứ hai khi hắn nói những lời dối trá, lúc nào cũng tỏ ra hếtsức chân thành, nếu không phải tính tôi quá cẩn thận thì căn bản khôngthể phát hiện ra. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người này thực sự quágiống lão Dương, tôi không thể tìm ra điểm nào sơ hở. Trong lòng tôi đãtrăm mối hoài nghi nhưng vẫn cứ cho là vì tính cách của hắn thay đổi,không ngờ hắn căn bản không phải lão Dương.
Đúng lúc này, “lão Dương” rốt cuộc đã chịu mở miệng, hắn lùi lại phía sau một chút, nói với tôi: “Lão Ngô, vừa rồi tôi không muốn để cậu vàođó nhưng cậu một mực không nghe, chỉ có thể trách bản thân cậu quá cốchấp. Cậu không nghe người ta nói sao? Có một số chuyện, hiểu quá rõchưa chắc đã tốt.”
Lòng tôi trùng xuống, thầm nghĩ hắn ta quả nhiên có vấn đề, nhưngngoài mặt vẫn cố giữ cho giọng nói không run rẩy, hỏi hắn: “Ngươi khôngphải lão Dương… Vậy ngươi rốt cuộc là ai?”
Lão Dương bỗng nhiên nở một nụ cười cổ quái: “Ta là ai ư? Ta chính là lão Dương, là Giải Tử Dương từ nhỏ đã lớn lên bên ngươi, sau lại ngồitù ba năm. Nếu ngươi không tin, có thể đi điều tra lý lịch của ta.”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Nói láo, thi thể của lão Dương ở ngay bêncạnh ta, hắn đã chết ba năm rồi, làm sao ra ngoài mà ngồi tù được? Mẹkiếp, rốt cuộc ngươi là ai?”
Nửa khuôn mặt của “lão Dương” lại vô thanh vô tức xuất hiện nơi khehở của nham thạch, nở nụ cười đáng sợ: “ Không sai, hắn quả thực đã chết ba năm, nhưng ta còn đang sống, có gì khác nhau đâu?”
Tôi thấy vẻ mặt của hắn, đột nhiên mơ hồ nhận ra điều gì, nhíu màysuy nghĩ, miệng bỗng nhiên há hốc, lắp bắp nói: “Chết tiệt, ngươi khôngphải người! Ngươi… chẳng lẽ là do hắn hiện thực hóa mà thành…?”
“Lão Dương” lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Sao ngươi không nói làchính ta đã hiện thực hóa ra hắn chứ? Ai mà biết được? Ta và hắn giốngnhau như đúc, sao ngươi biết người nào có trước người nào có sau?”
Tôi cơ hồ không khống chế nổi chính mình, nhặt một hòn đá nhằm thẳngvào hắn mà ném. Hắn nhanh nhẹn né được, còn nói thêm: “Lão Ngô, quả thật ta và hắn giống nhau như đúc, ngươi không cần để ý đâu.” Tôi hét lớn:“Đương nhiên là khác nhau chứ, ai mà biết dùng cái năng lực hiện thựchóa kia sẽ tạo ra thứ gì.”
“Lão Dương” đột nhiên trầm lặng, sắc mặt trở nên rất khó coi, cứ thếnhìn tôi chằm chằm một hồi, bỗng dữ tợn gằn từng tiếng: “Mẹ kiếp chó mánhà ngươi! Ông đây chính là lão Dương, ngươi và hắn chẳng qua chỉ là một thứ hàng hóa, đừng có trách ta.”
Trong lòng tôi có dự cảm không lành, bỗng thấy một nòng súng lách qua khe hở chĩa thẳng vào mình. Tôi vội vàng xoay người nấp vào góc chết,“lão Dương” bắn một phát trúng vào phiến đá, tạo thành một vệt cắt lớn,rồi tiếp tục quay súng vào góc chết nơi tôi đứng mà bóp cò, viên đạn cơhồ sượt qua cổ tôi.
Không gian trong khe núi này thực sự quá nhỏ, cho dù có góc chết cũng không thể che chắn toàn bộ cơ thể. Tôi thấy tình thế này có gì đó không ổn, vội tắt đèn pin đang cầm trong tay, khiến hắn không thấy được mình. Hắn cuống cuồng bắn mấy phát đều trượt, tôi bèn xoay người vọt tới bêncạnh tảng nham thạch, nhặt một khối đá nện cật lực vào nòng súng, mớinện vài cái nòng súng của hắn đã bị bẻ cong đến 90 độ.
“Lão Dương” không thể rút súng ra khỏi khe hở được, tức giận chửirủa, tôi cười lạnh nói: “Giống nhau như đúc cái nỗi gì, lão Dương mà tabiết không đời nào nổ súng về phía ta, mẹ kiếp ngươi chỉ là hàng rởmthôi!” Từ khi “lão Dương” nói với tôi về chuyện hiện thực hóa ra ngườisống, trong lòng vẫn tôi vẫn có chút khúc mắc, luôn luôn cảm thấy câythanh đồng ngàn năm được đặt ở nơi này không thể không có mục đích gìđược. thứ sinh vật do loại năng lực khủng khiếp này tạo ra liệu có phảilà người bình thường? Có đúng là giống chúng tôi như đúc không? Hay làmột loài yêu quái nào đó?
Hiện giờ tuy không biết “người” này có giống chúng tôi hay không,nhưng rõ ràng hắn biết bản thân mình là do hiện thực hóa mà thành; không hiểu vì sao tôi bắt đầu cảm thấy mọi chuyện đang chuyển biến xấu đi.
“Lão Dương” chửi nhau với tôi một hồi, bỗng nhớ đến điều gì, độtnhiên im lặng. Tiếp đó hắn tắt đèn pin, trong khoảnh khắc toàn bộ khônggian tối sầm lại, bóng đêm vô tận đổ xuống, ở trong khe núi nhỏ hẹpkhông một tia sáng này tôi lại càng cảm thấy nặng nề khác thường.
Tôi đề phòng hắn giở trò quỷ, bèn lùi vào góc chết trốn thật kỹ, chợt nghe hắn nói: “Lão Ngô, tôi nhớ trước đây cậu rất sợ chỗ tối tăm, bâygiờ có còn sợ nữa không? Nhưng sợ đến đâu thì cậu cũng tuyệt đối khôngđược nghĩ linh tinh, phải nhớ cho kỹ những lời tôi nói với cậu ban nãy. Ở đây nếu cậu cứ nghĩ lung tung, không chừng vừa bật đèn lên trước mắt đã lù lù một khuôn mặt người chết đó nha.”
Tôi thầm mắng chết tiệt, hắn ta rõ ràng muốn lợi dụng nỗi sợ bóng tối của tôi để hiện thực hóa ra thứ quái vật gì đó đây mà.
Trong lòng tôi tự nhủ mình tuyệt đối không thể để hắn đắc ý, nhưngnỗi sợ hãi trong lòng lại dần dần lớn lên. Vừa rồi hắn nói chỉ cần bậtđèn pin sẽ thấy một khuôn mặt người chết hiện lên ngay trước mắt, khiếndây thần kinh của tôi lập tức căng như dây đàn. Tôi bỗng cảm thấy ngaytrước mắt mình, chỉ cách có vài li, dường như xuất hiện thứ gì đó: hơithở nóng hổi của tôi phả vào vật kia rồi tản trở lại mặt tôi mang theomùi tanh hôi khó chịu.
Không linh nghiệm đến thế chứ? Tôi nghĩ, theo như biểu hiện lúc trước của “lão Dương” thì năng lực hiện thực hóa rất khó kiểm soát, nếu không vừa rồi chúng tôi đã không phải chật vật đối phó với con cự xà kia;theo lẽ đó một con quái vật không thể dễ dàng mà biến ra được.
Đây chỉ là ảo giác, tôi tự trấn an bản thân. Mình tuyệt đối khôngđược mắc mưu hắn ta, trong một cái hầm tối om lại kín mít như thế nàythì sợ hãi là chuyện đương nhiên.
Tôi hít sâu một hơi, bỗng nhiên cảm thấy mặt mình hơi hơi ẩm ướtgiống như có thứ gì đó lạnh như băng trườn qua. Toàn thân tôi đổ mồ hôilạnh, cơ hồ són tiểu ra quần, cẩn thận sờ lên ngực cũng thấy trái timđập loạn, thân thể mềm nhũn ra. Con mẹ nó, xem ra hắn nói không sai,trong bóng tối quả nhiên vừa có thứ gì đó xuất hiện.
Tôi không dám bật đèn pin, người từ từ lui về phía sau, dựa lưng vàovách tường đá. Nhưng vừa mới dựa lưng, tôi lập tức phát hiện ra đâykhông phải bức tường đá ban đầu, mà hình như là vảy xếp từng mảng… Tôithậm chí còn có thể cảm nhận được cơ thịt dưới lớp vảy đang nhấp nhôchuyển động.
Trời ạ, tôi đang nghĩ ngợi lung tung cái gì đây, sao tự nhiên saulưng lại có vảy? Tôi vội vàng nhắm tịt hai mắt, nắm thật chắc đèn pintrong tay, vừa định bật lên thì đột nhiên nghe “lão Dương” ra vẻ sợ hãikêu lên: “Lão Ngô, sao không bật đèn pin lên? Để tôi soi giùm cậu nhé!”
Khi đèn pin của hắn bật sáng, đập vào mắt tôi là thứ đang kề sát chóp mũi. Một cái đầu mãng xà bự chảng đang ngóc lên, thân thể lớn bằng cáithùng nước của nó cuộn tròn quanh huyệt động, lớp nham thạch sau lưng và trên đỉnh đầu tôi nhanh chóng biến thành lớp tường vảy, đen như bảothạch. Bị đèn pin của lão Dương chiếu đến, lớp vảy bốn phía giần giật,thân thể nó chậm rãi ma sát, phát ra tiếng rào rào khiến người ta dựngtóc gáy