Hơi thở của rồng mang theo nhiệt độ nóng rực, bỏng đến Tịch Chân oa một tiếng kêu to, ngã vào trong nước.
“Tìm đường chết hả! Muốn nóng rơi da ta sao?” Tịch Chân lộ đầu ra từ trong nước, mắng to một trận với An Hoằng Hàn.
Tịch Tích Chi không nể mặt cười ra tiếng, “Sư phụ, cuối cùng nhìn thấy người biến thành bộ dáng ướt sũng rồi.”
Trước kia luôn là nàng nhếch nhác, bị sư phụ cười nhạo. Không nghĩ tới sẽ có một ngày, nàng cũng có thể trả thù ngược lại.
Đông Phương Vưu Dục nhìn tình thế đã nghịch chuyển, nhìn chằm chằm hạtchâu xanh lục trong tay Tịch Chân, do dự có nên tiếp tục cướp đoạt haykhông.
Nhưng là. . . . . .
Ánh mắt của hắn chuyển sang Cự Long bay trên bầu trời, hắn không phải là đối thủ của hắn ta.
Từ trước đến giờ, Đông Phương Vưu Dục là một người tiếc mạng, dưới tìnhhuống đánh không lại đối phương, sẽ dùng biện pháp ít tổn thương nhất để bảo toàn tánh mạng của mình. Cho nên dưới tình huống này, đánh khônglại, chỉ có thể rút lui trước.
Không cam lòng nhìn viên nội đan kia một lần, Đông Phương Vưu Dục xoay người liền bay về một hướng khác.
Tịch Tích Chi vừa nhìn thấy đối phương muốn chạy, la lớn: “Nhanh ngăn hắn lại!”
Phạm phải nhiều tội nghiệt như vậy, tại sao có thể nói đi là đi?
Không cần Tịch Tích Chi nhắc nhở, cái đuôi to lớn của An Hoằng Hàn liềnngăn lại, quạt cho Đông Phương Vưu Dục đang bay ra ngoài trở lại.
Bùm một tiếng, Đông Phương Vưu Dục rơi vào trong nước.
“Ở trong Phong Trạch quốc ta, tổn thương dân chúng nước ta, chuyện nàysao có thể dễ dàng chấm dứt như vậy được? Đông Phương Vưu Dục, ngươi coi trẫm là loại người gì?” Từ trước đến giờ, hắn ghét ác như cừu, phàm làngười chọc giận hắn không vui, không có một người có thể có kết quả tốt.
Huống chi người này nhiều lần khiến cho con chồn nào đó lâm vào trongnguy hiểm, sao có thể không giải quyết những chuyện này được? Từ trướcđến giờ, hắn không phải là người chịu để yên.
Lúc này Đông Phương Vưu Dục bị cái đuôi to lớn đánh bay ra ngoài rất xa, khóe miệng tràn ra máu tươi, hắn giơ tay xoa xoa, “Mặc dù ta làm nhiềunhư vậy, cũng không đạt được mục đích, không phải sao?”
Chết sớm hay chết muộn, đối với hắn còn có cái gì quan trọng? Chỉ là vấn đề thời gian.
Đông Phương Vưu Dục biết rõ tính tình An Hoằng Hàn, tuyệt đối không chophép có yêu ma làm loạn trong nước của hắn. Cho nên Đông Phương Vưu Dụcliền to gan tính toán An Hoằng Hàn. Lòng nghĩ để cho bọn họ đồng quy vutận với Giao Long, như vậy mình có thể ngồi ngư ông đắc lợi.
Chỉ là, hắn không có nghĩ tới chính là ở thời khắc quan trọng nhất, thậm chí có Tịch Chân xuất hiện, cùng với….. An Hoằng Hàn có thể hóa thânthành rồng. Vốn tưởng rằng An Hoằng Hàn sau khi từ trong miệng Phùngchân nhân biết được là Giao Long tác quái, nhất định sẽ mời kỳ nhân dịsĩ khắp nơi cùng tiêu diệt Giao Long, lại không nghĩ rằng cuối cùng ‘kỳnhân dị sĩ’ lại chính An Hoằng Hàn.
Lúc mới bắt đầu, từng bước một trong mưu kế đều là dựa theo hắn an bàimà tiếp tục. Cho đến sau khi hắn tới Phong Châu, mới biết hắn nghĩ sairồi. Tình huống cuối cùng xuất hiện vượt ra ngoài phạm vi an bài củahắn.
Đáy mắt hắn là một mảnh bi thương, nhận thua ngẩng đầu lên nói: “Muốnchém giết, muốn róc thịt thì cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được.”
Sau khi không có Giao Long cố ý tạo nước lũ gây khó dễ, lũ lụt đang từtừ thối lui. Mây đen trên bầu trời dần dần tản ra, lộ ra một mảnh quangđãng. Mưa to gió lớn đã dừng lại, mặt nước không còn có sóng lớn nhấclên.
“Trẫm tạm thời sẽ không giết ngươi, bởi vì trẫm sẽ không để cho ngươiđược chết dễ dàng như vậy” Vung đuôi một lần nữa, đuôi rồng khổng lồ vốn ở trên người của Đông Phương Vưu Dục, lực đánh mạnh mẽ khiến hắn văngra rất xa.
Lần này, thương thế Đông Phương Vưu Dục càng nặng hơn, trực tiếp phun ra một ngụm máu. Lơ lửng ở trên mặt nước, không bò dậy nổi nữa.
Tịch Chân suy nghĩ lấy nội đan trong tay ra, giơ tay lên ném cho An Hoằng Hàn.
“Vật này ngươi xem xử lý đi, ta cầm cũng thấy ghét.”
An Hoằng Hàn duỗi móng vuốt rồng, chính xác không lầm tiếp được nội đan, dùng sức bóp một cái, nội đan vỡ thành bột.
Nhìn tất cả hi vọng của mình tan biến trong tay An Hoằng Hàn, mắt ĐôngPhương Vưu Dục toát ra vẻ thất vọng. Xem ra, cuối cùng mình vẫn khôngthoát khỏi số chết. Lúc còn rất nhỏ, hắn liền biết được, tuổi thọ củahắn có hạn.
Hắn hoang mang sợ hãi tìm kiếm biện pháp khắp nơi, lật xem vô số cổ thưmới nghĩ ra một biện pháp cắn nuốt nội đan. Sau khi biến thành yêu loại, liền có thể khiến cho chính mình sống sót.
Thời điểm đó hắn thật rất không cam tâm. Từ khi ra đời đến này, hắn liền được phong làm thái tử, cả đời vinh hoa phú quý. Dựa vào cố gắng củamình, thật vất vả lấy được khẳng định của dân chúng, lấy được địa vị của hôm nay.
Mà thời hạn của tất cả thứ này, lại chỉ có hai mươi lăm năm!
Tương lai của mình rõ ràng có thể càng tươi đẹp, thế nhưng hắn lại không cách nào hưởng thụ, cho nên vì có thể tiếp tục sống nữa, hắn chỉ có một biện pháp duy nhất. Cho dù mình phụ thiên hạ, hại chết vô số dân chúngvô tội, hắn cũng sẽ không tiếc.
Đáng tiếc sống nữa thật rất khó.
Có lẽ bị tuyệt vọng trong mắt Đông Phương Vưu Dục, Tịch Tích Chi cảmgiác được người ở trước mắt này có lẽ cũng không phải là quá xấu. Muốnthay đổi số mạng, không có sai, sai là ở hắn trong lúc nghịch thiên cảimệnh, hại chết nhiều mạng sống của người vô tội như vậy.
Tịch Tích Chi đột nhiên nhớ đến thuật sĩ thường nói một câu, không thểtính ra trước được số mạng, lại không biết rằng tất cả đều sẽ tùy thờisinh ra biến hóa. Nhưng nếu nhất định biết thiên mệnh, nói như vậy sốmạng nhất định sẽ không thể đổi nữa.
“Trước tiên giải hắn về đã.” An Hoằng Hàn phun khí rồng, mở miệng nói.
Thân phận của Đông Phương Vưu Dục khá đặc biệt, nếu vô duyên vô cớ chết ở trong Phong Trạch quốc sẽ gây phiền toái không cần thiết, đặc biệt làĐông Phương Vưu Dục lại là nhi tử được yêu thích nhất của Luật Vân quốc.
Ở trong nước thời gian dài, Tịch Tích Chi cảm thấy cả người bị trương phình lên rồi, đã sớm muốn trở về đất bằng.
Nhưng An Hoằng Hàn cũng không thể lấy hình rồng đi ra ngoài gặp người chứ?
“Ta có mang theo y phục để thay, ở trên đỉnh núi phía xa. Nếu bệ hạ không ngại thì mặc quần áo của ta đi.” Phùng chân nhân nói.
Lúc này làm sao có thể để ý? Có y phục mặc, dù sao cũng tốt hơn trần truồng đi trở về.
“Sau khi vượt qua thiên kiếp, ngươi liền chân chính thừa kế huyết mạchcủa rồng rồi. Bên trong cơ thể ngươi có được lực lượng cường đại, thậmchí lợi hại hơn chúng ta rất nhiều. Huống chi vượt qua thiên kiếp, liềncó thể phi thăng.” Ánh mắt của Tịch Chân nhìn An Hoằng Hàn khác hẳn,lòng nói vận số người này thật là đặc biệt tốt. Người có thể có cơ hộinhư An Hoằng Hàn, ít lại càng ít.
Chỉ có thể nắm chắc cơ hội vượt qua thiên kiếp, tất cả đều dựa vào ý chí và thực lực của hắn. Ở thời điểm hai đạo thiên lôi chồng lên, nếu đổithành người bình thường, đã sớm tan thành mây khói rồi.
Cho nên, ít nhiều gì Tịch Chân cũng tán thưởng An Hoằng Hàn.
Phùng chân nhân lấy dây thừng dùng riêng cho yêu vật ra, trói chặt ĐôngPhương Vưu Dục, lần này cũng đã không thể để cho hắn trốn nữa. Tuy nóihắn không thể tạo sóng gió nữa, nhưng cũng không thể phớt lờ.