Gặp Tịch Thiên Nguyên hướng phía mình đi tới, Dạ Vị Ương không thể tránh né liền ôm sát tiểu hồ ly vào ngực, cảnh giác nhìn đối phương.
“Là một phế vật, Tịch Thiên Thương chẳng những không giết ngươi, ngược lại còn để ngươi thăng quan tiến chức, lấy tính cách tàn nhẫn quyết đoán của hắn quả thực kỳ quái.”
Tịch Thiên Nguyên cười nói: “Dạ đại nhân sợ cái gì, ta nếu muốn giết ngươi thì đã sớm động thủ, chẳng lẽ còn giống như tên tiểu nhân đê tiện Tịch Thiên Thương thích giở trò đâm lén sau lưng người khác sao?”
Lời nói tràn đầy châm chọc Tịch Thiên Thương, Tịch Thiên Nguyên nhìn đồ ăn trên bàn, đối với Dạ Vị Ương rất có lễ độ nói: “Thời điểm ở Côn Châu ta nghe nói ngươi ở Quảng Nam xây dựng công trình thủy lợi, nhờ vậy Quảng Nam năm nay đại mùa thu hoạch, dân chúng không còn chịu cảnh lũ lụt thiên tai, cuộc sống so với năm vừa rồi đúng là một trời một vực.”
“Có thể nghĩ ra ở Quảng Nam xây dựng thủy lợi, Côn Châu kiến tạo đê đập, Dạ Vị Ương ngươi hiện giờ từ sủng thần thị sắc cầu vinh trở thành hảo quan lợi nước an dân.”
Này là khen hắn hay mắng hắn a? Dạ Vị Ương âm thầm buồn bực, một bên nghe Tịch Thiên Nguyên nói hết.
“Tịch Thiên Nguyên ta từ trước đến nay kính trọng người tài, cũng quý trọng nhân tài, chỉ cần ngươi về sau đi theo bên cạnh ta, ta nhất định không bạc đãi ngươi.”
Tịch Thiên Nguyên cười nói: “Dạ đại nhân không cần vội vàng trả lời, ngươi hiện giờ mất trí nhớ, đại khái không nhớ trước kia Tịch Thiên Thương như thế nào lừa ngươi.”
Ở trong biển nghỉ ngơi ba ngày, thời điểm Dạ vị Ương rời thuyền cảm giác so với mấy ngày trước dễ chịu hơn rất nhiều, chẳng qua thân mình vẫn còn chút uể oải, với bộ dạng yếu đuối lúc này cho dù buông tha cho hắn chạy trốn, hắn cũng không chạy được bao xa.
Đang trong thời gian dụ dỗ Dạ Vị Ương, Tịch Thiên Nguyên sẽ không để thuộc hạ trói Dạ Vị Ương, nhưng vẫn để hai nữ nhân tráng kiện kia canh giữ bên người hắn.
Dạ Vị Ương theo Tịch Thiên Nguyên lên đảo đi đến một chỗ cực kỳ xa hoa, người nọ an bài hắn ở trong tiểu viện thoạt nhìn rất thư thích, tuy rằng so ra kém thượng thư phủ ở thiên kinh, chính là với căn phòng đơn sơ khi trên thuyền thì tốt hơn nhiều lắm.
Dạ Vị Ương làm sao dám chọn ba lấy bốn, với tình cảnh và thân phận hiện tại của hắn, không có đem hắn tống vào lao ngục hắn đã cảm tạ trời đất.
Phỏng chừng cảm thấy tiểu hồ ly còn chưa dứt sữa kia sẽ không tạo thành nguy hại gì, Tịch Thiên Nguyên cũng không để ý tới Dạ Vị Ương thủy chung luôn ôm tiểu hồ ly trong lòng che chở giống như bảo bối, thuận nước giong thuyền, dứt khoát hào phóng để cho Dạ Vị Ương ôm tiểu hồ ly vào trong viện trú ngụ.
Dạ Vị Ương và tiểu hồ ly thư thư phục phục tắm rửa sạch sẽ, sau khi đổi qua quần áo mới, liền gọi người mang đồ ăn vào.
Ngày hôm sau thức dậy, Dạ Vị Ương không có nhìn thấy Tịch Thiên Nguyên, trong lòng hắn mang đầy lo lắng cùng bất an, ở trong phòng uy tiểu hồ ly ăn no, dùng chút điểm tâm liền thử ly khai phòng.
Trên đường đi tuy rằng gặp người nhưng không ai ngăn cản hắn, Dạ Vị Ương ở trong viên tản bộ dưới ánh dương quang, tối ngày hôm nhất định đã xảy ra chuyện, bằng không sẽ không có nhiều người cầm đuốc chạy tới chạy lui như vậy.
Khuya đêm hôm qua giống như có nhiều người tìm kiếm gì đó, không ngừng ầm ĩ.
Ngay tại lúc Dạ Vị Ương đứng dưới thái dương phát ngốc, cửa viện bị người đẩy ra.
Tịch Thiên Nguyên cầm trong tay phong thư hướng Dạ Vị Ương đi tới, trên mặt là tiếu ý thản nhiên lạnh lùng.
“Không nghĩ tới Tịch Thiên Thương đang ở Côn Châu, đúng là trời cũng giúp ta.”
Dạ Vị Ương trong lòng lộp bộp hai tiếng, hành tung Tịch Thiên Thượng đã bại lộ?
Gặp Dạ Vị Ương trên mặt có dị sắc, Tịch Thiên Nguyên cười nói: “Dạ đại nhân tựa hồ rất kinh ngạc a?”
“Có lẽ Dạ đại nhân đã quên, còn tưởng rằng Tịch Thiên Thương sủng ngươi, bất quá Dạ đại nhân nên biết, lúc trước Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề chẳng qua đem ngươi trở thành quân cờ, để ngươi thay bọn họ làm chuyện xấu, đợi ngươi vô dụng, bọn họ liền sai người ngụy trang thành thích khách đẩy ngươi xuống vách núi, cho nên mới khiến ngươi bị mất trí nhớ.”
Chuyện này Dạ Vị Ương đương nhiên biết, năm đó Kiến An công chúa trước khi đẩy hắn xuống hồ đã nói với hắn, sau đó quay lại thiên kinh, Tịch Thiên Thương cùng Lưu Bá Hề cũng thẳng thắn nói rõ cho hắn.
Mặc dù như thế, Dạ Vị Ương vẫn giả bộ kinh ngạc: “Vương gia cho rằng ta sẽ tin tưởng lời ngươi nói sao?”
“Ta tự nhiên biết ngươi sẽ không tin tưởng lời ta, nhưng ta nhớ rõ, Dạ đại nhân vì Tịch Thiên Thượng tự mình đi Quảng Nam khởi công xây dựng thủy lợi, kết quả bị người Bắc Thần quốc bắt đi, hiện giờ tới Côn Châu suýt nữa bị sóng thần dìm chết.”
Tịch Thiên Nguyên cười lạnh một tiếng: “Ha hả, Dạ đại nhân, Tịch Thiên Thương để ngươi bôn ba vất vả như thế, đáng giá sao?”
Tịch Thiên Nguyên phỏng chừng biết một ít chuyện xảy ra trong một năm này của Dạ Vị Ương, nhưng dù sao cũng là người ngoài cuộc, không biết rằng giữa Dạ Vị Ương cùng Tịch Thiên bọn họ tồn tại mối quan hệ phức tạp kia, càng không biết Dạ Vị Ương hiện tại đã không còn là Dạ Vị Ương lúc trước.
“Vương gia muốn nói gì?”
“Ngươi có thể không tin ta, nhưng không thể không tin thư tay của Tịch Thiên Thương.” Tịch Thiên Thương cầm phong thư giao cho Dạ Vị Ương, nói: “Ta đề ra ba điều kiện, nếu hắn đáp ứng, ta để ngươi trở về.”
“Phong thư này, chính là câu trả lời của hắn.”
Dạ Vị Ương tiếp nhận phong thư, hắn một tay ôm tiểu hồ ly, một tay nhìn chữ trong thư.
Tịch Thiên Nguyên cấp Tịch Thiên Thương đề ra ba điều kiện:
Thứ nhất, muốn Tịch Thiên Thượng tự mình đến đổi lại an toàn cho Dạ Vị Ương.
Thứ hai, dùng Từ Thương Hải trao đổi Dạ Vị Ương.
Thứ ba, đem tất cả binh lực rút khỏi Côn Châu.
Không cần đáp ứng cả ba điều kiện, chỉ cần đáp ứng một trong số đó, Tịch Thiên Nguyên cũng sẽ thả Dạ Vị Ương, chính là Tịch Thiên Thương hồi âm đem cả ba điều kiện đều phủ quyết.
“Chữ viết của hắn, ngươi hẳn là có thể nhận ra.” Trong mắt dẫn theo vài phần trào phúng, Tịch Thiên Nguyên cười lạnh nói.
Hết chương thứ ba mươi ba