Tường sóng lần này cao hơn lần trước rất nhiều, Dạ Vị Ương hô to một tiếng, mọi người đều nhắm mắt ôm lấy thân cây, sóng biển hung mãnh từ trên người bọn họ phát qua, đứa nhỏ khóc lớn đảo mắt bị sóng biển cuốn trôi đi.
Lý phu nhân tê tâm liệt phế khóc thành tiếng, nước biển đã sớm biến tóc tai nàng tán loạn, nếu không phải binh lính bên cạnh nắm chặt nàng, chỉ sợ nàng đã nhảy theo.
“Đại nhân!” Đột nhiên phát hiện người bên cạnh không thấy đâu, Chước Hoa quay đầu liền thấy Dạ Vị Ương nhảy vào trong nước.
Nam nhân trong cơn sóng xuất ra mấy cái đuôi, một cái quấn lấy thân cây, còn hai cái khác bao lấy đứa nhỏ thiếu chút nữa bị nước biển cuốn đi.
Nước biển cuồn cuộn không ngừng trùng kích phía sau, thân cây bị nước biển liên tục đánh vào văng ra vài mảnh vỡ, nam nhân hô hấp có chút khó khăn, Dạ Vị Ương không gặp được vật thể nào có thể quơ lấy, chỉ có thể gắt gao bám vào thân cây kéo đứa nhỏ về phía mình.
“Chiếu cố hài tử của phu nhân.”
Đuôi đau đến lợi hại, Dạ Vị Ương đem đứa nhỏ đưa cho Chước Hoa trên cây, Chước Hoa một tay ôm lấy, vừa nhấc mắt, liền thấy nhánh cây gãy theo nước biển vọt tới đây.
“Đại nhân!”
Thình lình xảy ra va chạm mãnh liệt lập tức khiến Dạ Vị Ương đập vào trong nước, tiếng hét của Chước Hoa trên mặt nước rơi vào lỗ tai Dạ Vị Ương như thực như huyễn.
Dạ Vị Ương theo bản năng cúi đầu ôm lấy bụng mình, đuôi trên người bò lên mặt nước đụng phải nhánh cây, hắn ghé vào nhánh cây thở phì phò, giãy dụa một hồi nhánh cây hiện ra vết nứt, hắn quay đầu nhìn đám người Chước Hoa, trong nháy mắt ngắn ngủi cơ hồ nhìn thấy Lý phu nhân bọn họ.
,,,,,,,,,,
,,,,,,,,,,
“Ân…”
Rõ ràng trên bầu trời là ánh dương xán lạn, nhưng dưới mặt đất lại là tai họa to lớn.
Dạ Vị Ương ngọ ngoạy từ trên mặt đất hỗn độn đứng lên, đau quá!
Hắn cúi đầu nhìn, cái đuôi bị rách không ngừng chảy máu, hắn nhắm mắt chịu đựng cơn đau thu đuôi trở về.
Hoàn hảo, không phải rất đau.
Hắn thoáng thở nhẹ một hơi, may mắn bản thân chính là cửu vĩ hồ cơ thể đặc biệt, nếu đổi lại là người khác chỉ e lành ít dữ nhiều.
Sau khi đứng lên Dạ Vị Ương khẩn trương ôm bụng, hoàn hảo, tiểu hồ ly vẫn còn, hắn có thể cảm giác được hơi thở của tiểu hồ ly.
Trong lòng tối vướng bận chính là tiểu hồ ly, không có việc gì khiến Dạ Vị Ương thoáng an tâm, hắn nhìn quanh bốn phía, không biết chính mình bị sóng biển đánh dạt vào đâu, xung quanh hoang tàn đổ nát không một bóng người.
Cũng chẳng biết sóng thần còn có thể tới hay không, Dạ Vị Ương không vội trở về tìm đám người Chước Hoa, theo phi điểu trên không dẫn dắt hắn tìm được một sơn động nhỏ có thể tạm thời nghỉ ngơi.
Trong sơn động có một cỗ hương vị chẳng mấy dễ chịu thuộc về phân động vật, Dạ Vị Ương đại khái đoán được sơn động này hẳn là “nhà” của động vật nào đó.
Quả nhiên, thời điểm bước vào Dạ Vị Ương thấy được một đôi mắt màu xanh lục phát ra trong bóng đêm, rất nhanh Dạ Vị Ương liền nhìn rõ động vật trong động là dạng gì.
Một lão hổ.
“Ngao ngô” lão hổ hướng Dạ Vị Ương khẽ gầm một tiếng, có chút khẩn trương ở trước mặt Dạ Vị Ương đi tới đi lui.
“Đừng sợ, chúng ta ở trong này không có việc gì, sóng thần sẽ không đánh tới đây.” Dạ Vị Ương đi đến vươn tay sờ đầu lão hổ, đại lão hổ hung mãnh rất nhanh ngay tại trong lòng bàn tay Dạ Vị Ương biến thành đại miêu nhu thuận.
Vừa rồi tinh thần bị buộc chặt Dạ Vị Ương không cảm thấy mệt mỏi, hiện tại bình yên vô sự, bản thân thả lỏng liền có chút hư thoát vô lực, hắn dựa vào thân thể mềm mại của lão hổ ngồi xuống.
“Tiểu hồ ly, thực xin lỗi, ta lại khiến ngươi chịu khổ.” Cúi đầu nhẹ nhàng xoa bụng, Dạ Vị Ương áy náy thì thầm, “Ta không đủ tư cách làm một phụ thân, đúng không?”
“Không nên trách phụ thân không đem ngươi trở về, phụ thân rất thương ngươi, chẳng qua… phụ thân không có biện pháp nhìn thấy những thân nhân khác mất đi hài tử.”
Như vậy thực khổ, Dạ Vị Ương đã từng trải qua.
Nguyên nhân chính là đã trải qua, mới biết được loại khổ sở này không phải người bình thường có thể tiếp nhận được, hắn không muốn nhìn thấy có người chết trước mặt hắn, nhất là khi hắn có thể vươn tay cứu.
Dạ Vị Ương yên lặng cầu nguyện, nếu lão thiên gia nghe thấy lời hắn, hắn hy vọng ngài sẽ phù hộ cho Lưu Bá Hề đang không rõ nơi nào, còn có Tịch Thiên Thương trên biển, những người gặp nạn trong thảm họa lần này, cùng với đứa nhỏ trong bụng hắn.
“Thực xin lỗi, tiểu hồ ly, thực xin lỗi!”
Bụng đột nhiên nhói lên, Dạ Vị Ương tưởng tiểu hồ ly đáp lại hắn, chính là bình thường tiểu hồ ly đáp lại hắn cũng không đau như vậy, cơn đau vẫn chưa chịu lắng xuống.
Chẳng lẽ tiểu hồ ly xảy ra vấn đề!
Dạ VỠƯơng không dám nghÄ© nhiá»u, trong lòng má»t mảnh lạnh lẽo, Dạ VỠƯơng loan thắt lưng không ngừng vá» vá» bụng muá»n cho tiá»u há» ly chút ấm áp, nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng Äau Äá»n.
Äừng dá»a phụ thân, tiá»u há» ly.
Ngươi sẽ không có viá»c gì, váºt nhá».
Dạ VỠƯơng ngẩng Äầu nhìn xem bá»n phÃa, trừ bá» lão há» là m bạn bên ngưá»i hắn thì không có ai cả, Dạ VỠƯơng nhất thá»i cảm thấy má»t tráºn mất mác cùng sợ hãi.
Bất luáºn là ai, hắn Äá»u hy vá»ng hiá»n tại có ngưá»i bên cạnh bá»i hắn.
âÄau quá!â
Má»t hôi lạnh trên trán từng giá»t chảy xuá»ng, Dạ VỠƯơng cắn môi ngã xuá»ng trên ngưá»i lão há», lão há» có chút nôn nóng khẽ kêu má»t tiếng, rá»i lại không biết là m thế nà o trợ giúp nam nhân nà y.
Cái Äuôi Äỡ lấy thắt lưng hÆ¡i phiếm Äau, Dạ VỠƯơng quay Äầu nhìn cái Äuôi Äá»t nhiên xuất ra, vừa rá»i còn chảy máu Äầm Äìa hiá»n tại Äã khôi phục hoà n hảo như ban Äầu, nhưng hắn chưa có muá»n xuất Äuôi ra, Dạ VỠƯơng cháºm rãi phát hiá»n chÃnh mình Äã biến trá» lại nguyên thá» cá»u vÄ© há».
Äầu tiên là Äuôi, sau Äó là từ chi, chá» chá»c lát sau Dạ VỠƯơng vừa rá»i còn là con ngưá»i liá»n biến thà nh Äại há» ly chÃn Äuôi.
Dạ VỠƯơng cúi Äầu nhìn bụng mình, thá»i Äiá»m là m ngưá»i bụng nhô lên cÅ©ng không rõ rà ng, sau khi biến thà nh cá»u vÄ© há» liá»n to tròn thấy rõ, không ngừng phát ra từng tráºn Äau Äá»n.
Chẳng lẽâ¦
Không thỠnà o?!
Dạ VỠƯơng nhất thá»i kinh hãi, hắn không phải là ⦠sắp sinh Äi?!
Hết chương thứ hai mươi chÃn