Dạ Vị Ương xuyên qua cửa sổ nhìn người bên ngoài, tuy rằng binh lính đã điều động không ít dân chúng rút lui, nhưng vẫn có một số hộ dân không chịu rời đi.
“Chẳng qua lên núi tạm thời tránh một chút, vì cái gì còn có người không muốn đi.” Dạ Vị Ương ngồi trên xe ngựa sốt ruột, hắn hiện tại bị Lý tướng quân hạn chế tự do, nếu bây giờ nhảy xuống, chỉ khiến người ta càng thêm phiền phức mà thôi.
“Đại nhân có điều không biết, phản tặc Côn Châu cùng với một số dân chúng có liên quan, thời điểm Đại tướng quân quét sạch phản tặc cũng không đối với đám dân này xuống tay, nhưng bọn điêu dân này chẳng những không biết ơn, còn dưới sự mê hoặc của phản tặc căm thù chúng ta,” Một gã lính ngồi trên lưng ngựa ở bên ngoài nói.
Dạ Vị Ương đại khái có chút hiểu được, sự tình Côn Châu lợi ích bị tổn hại không phải chỉ có một hai người, tựa như thủy quân cùng đại đầu huyện quan Côn Châu, phía dưới cũng sẽ có tiểu đầu phố phường bình dân.
Những lợi ích điêu dân này nhận được, chính là từ phía trên ban xuống.
,,,,,,,,,
,,,,,,,,,
“Đại nhân, thật sự sẽ có sóng thần sao?” Gã lính do dự hỏi.
Lúc này không trung một mảnh sáng sủa, trừ bỏ gió lớn một chút tựa hồ chẳng có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào là sắp có đại nạn, trong nhận thức của đa số người, khi đại dương nổi giận thì sẽ sấm chớp rền vang, mà không phải loại thời tiết tốt đẹp thế này.
Dạ Vị Ương gật đầu, động vật không như con người, sẽ không nói dối.
Hắn tựa vào xe ngựa cúi đầu siết chặt quần áo, nếu Bá Hề ở trên đảo cùng hải tặc, không biết có bị ảnh hưởng hay không, nếu có ảnh hưởng, hy vọng đừng quá lớn.
Hít sâu một hơi, Dạ Vị Ương nhắm mắt cầu nguyện hết thảy bình an.
“Lạp, lạp”
Trên bầu trời một đàn chim chóc thất kinh bay vút qua, âm thanh phách phách nhất thời làm cho Dạ Vị Ương mở mắt, hắn xoay người nắm chặt cửa sổ xe ngựa.
“Đại nhân…” Chước Hoa nhíu chặt mày.
Xe ngựa bọn họ hơi lắc lư, không phải vì chạy trốn mà lắc lư, mà là hàng loạt thanh âm chấn động dần hiện ra, thật giống như là địa phương phía sau bọn họ, có thiên quân vạn mã như thủy triều đang vọt tới.
Có thiên quân vạn mã hay không thì không biết, nhưng khẳng định có thủy triều.
“Mau! Mau!” Ngoài xe ngựa truyền đến từng đợt âm thanh hoảng hốt.
Dạ Vị Ương cùng Chước Hoa đồng thời ghé vào xe ngựa nhìn ra phía sau, địa phương cách đó không xa không biết từ khi nào xuất hiện nước biển cuồn cuộn hướng bọn họ phun tới.
Vô số phòng ốc bị nghiền nát, gia cầm không kịp chạy trốn bị nước biển quét đi, nước biển trùng kích vượt xa tốc độ con người, cho dù phát hiện từ lâu cũng khó lòng đào thoát.
Dạ Vị Ương gắt gao siết chặt xe ngựa, tuy rằng sớm biết sóng thần nguy hại, thậm chí đã từ thấy trên TV, chính là thời điểm tất cả xảy ra trước mắt mới hiểu được, nhân loại trước thiên nhiên quả thực chỉ giống như con kiến, quá mức nhỏ bé yếu ớt.
Bởi vì trước đó xe ngựa kịp chạy tới bãi đất cao phụ cận, Dạ Vị Ương bọn họ may mắn tránh khỏi nước biển trùng kích, sau khi dừng lại, Dạ Vị Ương cùng Chước Hoa nhảy xuống xe ngựa.
Nước biển rất nhanh đem con đường bọn họ đi qua bao phủ, những ngôi nhà yếu ớt không chịu nổi bị thủy triều phá thành từng mảnh nhỏ, trôi lênh đênh trên mặt nước, bọn họ chỉ có thể trơ mắt bất lực nhìn dân chúng không chịu bỏ đi bị nước biển nuốt chửng.
“Đại nhân” Chước Hoa khẽ hô một tiếng.
“Ân” Dạ Vị Ương phục hồi tinh thần, hắn nhìn khắp nơi chung quanh, đại bộ phận dân chúng đều bị cưỡng chế chạy tới trên núi, số ít người vừa rồi còn mắng chửi bọn họ hiện tại ngậm miệng trợn mắt há mồm nhìn hết thảy phát sinh.
“Cứu ta! Mau cứu hài tử của ta!”
Dạ Vị Ương đột nhiên nghe thấy tiếng la thất thanh của nữ nhân, ngoài ra còn có tiếng khóc của trẻ con, bọn họ quay người nhìn ra, Dạ Vị Ương nhất thời thất kinh.
“Lý phu nhân?” Chước Hoa cũng hoảng hốt.
Trên chiếc xe ngựa là một mỹ phụ trung niên ôm đứa nhỏ, nàng một tay gắt gao ôm lấy đứa nhỏ một tay nắm lấy đỉnh xe ngựa không bị nước biển xô đẩy.
“Phu nhân!” Một binh lính thấy thế liền muốn nhảy xuống.
Dạ Vị Ương vội hô: “Đừng nhảy!”
Ngay tại thời điểm gã lính nhảy xuống nước may mắn được Chước Hoa nắm kéo lại, gã lính lỗ mãng kia trên mặt tràn đầy bọt nước, không ngừng chảy xuống.
“Trong nước đều là nhánh cây cùng đá nhọn, ngươi nhảy vào như thế cũng không cứu được ai.” Dạ Vị Ương chạy qua hỗ trợ kéo người lên.
“Này, vậy phải làm sao bây giờ? Phu nhân sắp giữ không được.” Gã lính gấp muốn chết, Dạ Vị Ương khẩn trương thở hổn hển, hắn nhìn xung quanh Lý phu nhân, thoáng thấy căn nhà bị ngập trong nước, trong mắt hiện lên tia vui mừng, hướng Lý phu nhân la lớn: “Phu nhân, mang đứa nhỏ nhảy lên nóc nhà đi!”
Mỹ phụ nghe được tiếng hét của Dạ Vị Ương, nàng tựa hồ đã bị thương, vị trí trên lưng đỏ au một mảnh, nhưng vẫn cắn răng ôm đứa nhỏ đang không ngừng khóc trong ngực, lúc xe ngựa trôi tới gần nóc nhà liền dùng sức nhảy lên, cùng đứa nhỏ ngã trên nóc.
Một tay ôm đứa nhỏ, một tay nắm lấy rìa nóc nhà, hơn nửa thân vẫn còn rơi trong nước, ở lúc một người vô cùng khẩn trương, Lý phu nhân rốt cuộc cũng giãy dụa bò lên, mà xe ngựa vừa nãy nàng ngồi đã đụng vào thân cây vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Một hồi lâu sau, nước biển dần rút đi, hết thảy tựa hồ bình ổn xuống.
“Hiện tại vẫn chưa thể xuống núi, thủy triều chỉ vừa mới rút, theo lý thuyết mà nói, phía sau còn có sóng thần dũng mãnh hơn.”
Dạ Vị Ương lệnh cho mọi người tiếp tục ở trên núi, sau đó cùng với binh lính đi cứu người, hắn thông hiểu thú ngữ, có thể trước khi cơn sóng kế tiếp ập đến mang người trở về.
Trong lúc này, có thể cứu được người nào thì hay người đó.
Hết chương thứ hai mươi tám