Nam nhân này vào mỗi sáng sớm đều chạy đến phủ của hắn, ban đầu chỉ là lẳng lặng bên cạnh xem hắn rửa mặt chải đầu, nhìn hắn ăn điểm tâm, sau đó được hắn ngầm đồng ý hỗ trợ hắn chải đầu quấn tóc, tiếp theo là cùng ăn điểm tâm, cùng đi tản bộ dưới nắng sớm.
Ngày qua ngày, bất luận là ngủ trưa hay vẽ tranh ngoạn nhạc, Bắc Thần Diêu Quang đều yên lặng bồi bên người hắn, thời gian lâu dần, thế nhưng đã chậm rãi tiếp nhận sự tồn tại của nam nhân từng làm hắn sợ hãi này.
“Nhìn ngươi kinh ngạc như vậy, thế nào, luyến tiếc ta sao?” Trong mắt hiện lên hài lòng cùng đắc ý, Bắc Thần Diêu Quang giống như mọi khi cấp nam nhân trước mặt chải tóc, “Ta nói a, ngươi chính là yêu ta, chẳng qua bản thân ngươi không phát hiện mà thôi.”
“Ngươi không biết hai chữ khiêm tốn viết thế nào sao?” Dạ Vị Ương thừa nhận hắn đối với Bắc Thần Diêu Quang có chút hảo cảm, chuyện tới nước này hắn cũng không muốn lừa mình dối người.
Hắn trước nay thích người có tài văn chương, mà Bắc Thần Diêu Quang chính là kẻ có tài văn chương tràn đầy, tràn đầy đến mức biến thái. Cứ việc nhìn cách hành sự không giống thường nhân kia, chính là loại tác phong độc hành độc đoán lại khiến nam nhân tràn ngập mị lực bất đồng.
“Cẩn thận tính toán, ngươi đã rời khỏi Bắc Thần quốc hai tháng, hẳn là nên quay về, hoàng đế chung quy không thể lưu lại quốc gia khác quá lâu.”
Dạ Vị Ương xuyên qua gương nhìn nam nhân hết sức chăm chú chải tóc cho hắn, việc chải tóc vô cùng đơn giản nhưng Bắc Thần Diêu Quang lại biến nó trở thành sự tình cỡ nào trọng yếu, vẻ mặt cẩn thận tỉ mỉ, động tác chậm rãi, một sợi tóc cũng không bị đứt.
Thoáng chốc, Dạ Vị Ương nhịn không được mỉm cười.
“Biết ta sắp ly khai, còn cao hứng như vậy?” Giúp Dạ Vị Ương búi tóc, Bắc Thần Diêu Quang từ trong ngực xuất ra một cây trâm trầm hương theo phong cách cổ xưa không mấy tinh xảo cài lên tóc Dạ Vị Ương.
Bạn đang
âTa chÃnh là cảm thấy rất tá»t, còn nhá» lúc chúng ta vừa gặp nhau không? Ngươi khi Äó không phải bá» dạng giá»ng như bây giá».â
Dạ VỠƯơng ÄÆ°a tay sá» cây trâm lạ mắt kia, cưá»i nói: âÄây là cái gì, Äừng nói vá»i ta là tÃn váºt ÄÃnh ưá»c nha. Bắc Thần Diêu Quang cÅ©ng biết lãng mạn sao?â
âChá» cần ngươi thÃch.â Bá» dáng Dạ VỠƯơng cưá»i rá» lên khiến ánh mắt Bắc Thần Diêu Quang khẽ Äá»ng, hắn Äá»t nhiên cúi Äầu hôn lên môi nam nhân, cảm giác ÄÆ°á»£c Äá»i phương có ý tránh né, liá»n thân thá»§ ôm chặt Äại há» ly.
Nụ hôn cÅ©ng không kéo dà i, khi Dạ VỠƯơng còn chưa phục há»i tinh thần thì Äã xong, nếu là trưá»c kia hắn khẳng Äá»nh có Ãt nhiá»u bà i xÃch, nhưng hôm nay tuy rằng trong lòng không muá»n, nhưng thân thá» lại không há» phản kháng.
Tháºm chÃ⦠còn có chút ham muá»n.
Dạ VỠƯơng âm thầm buá»n bá»±c, chẳng qua chá» má»i hai tháng không là m chuyá»n kia, hắn như thế nà o giá»ng như thiếu phụ cÆ¡ khát như váºy, nhẹ nhà ng sá» bụng, Dạ VỠƯơng oán thầm, sẽ không là vì tiá»u há» ly Äi?
Tá»±a như ngươi Äói bụng Äại não sẽ phát tÃn hiá»u, tiá»u há» ly trong bụng dinh dưỡng không Äá»§, có khả nÄng muá»n Äá»c thúc Dạ VỠƯơng là m chuyá»n gì Äó.
Nhưng cho dù Dạ VỠƯơng biết cha Äứa nhá» không chá» má»t ngưá»i, cÅ©ng không có biá»n pháp Äá»t nhiên má» lòng, chá»§ Äá»ng cùng ngưá»i khác phát sinh quan há».
Ngẩn ngưá»i há»i lâu, Dạ VỠƯơng chợt nghe thanh âm Bắc Thần Diêu Quang từ trên Äá»nh Äầu truyá»n Äến: âNgươi là thÃch bá» dáng hiá»n tại cá»§a ta, hay bá» dáng trưá»c kia cá»§a ta?â
âNgươi Äoán xem? Ta là ngưá»i bình thưá»ng, không phải kẻ cuá»ng ngược.â Dạ VỠƯơng nhá»n không ÄÆ°á»£c xù lông, Bắc Thần Diêu Quang trưá»c kia tháºt sá»± rất Äáng sợ, tuy rằng yêu hắn nhưng cÅ©ng không thá» dùng danh nghÄ©a yêu Äi giam cầm và thương tá»n ngưá»i khác.
May mắn Bắc Thần Diêu Quang mặc dù Äiên cuá»ng, nhưng vẫn còn sót lại chút lý trÃ, cho nên Dạ VỠƯơng cÅ©ng không quá chán ghét ngưá»i nà y.
Nếu như Bắc Thần Diêu Quang là má»t kẻ Äiên mất trÃ, thì bất luáºn ngưá»i nà y thương hắn thế nà o, yêu hắn thừa sá»ng thiếu chết ra sao, hắn cÅ©ng nhất Äá»nh không Äá» Äá»i phương tiếp cáºn hắn, huá»ng chi là chải tóc.
Nhẹ nhà ng vá» hai má nam nhân, Bắc Thần Diêu Quang khẽ nói: âTa vẫn còn má»t câu táºn Äáy lòng, nếu như bây giá» ta lén lút mang ngươi quay vá» Bắc Thần quá»c, nhá»t trong má»t cÄn phòng xinh Äẹp, chá» có ta má»i ÄÆ°á»£c nhìn thấy ngươi.â
Khóe môi nhếch lên, Bắc Thần Diêu Quang há»i: âHá» ly, ngươi có sợ không?â
âNghe như ngươi nói ÄÃch thá»±c là cảm thấy Äáng sợ, nhưng kỳ quái là hai tháng nay ta nhìn Äến ngươi, ta Äá»u không có cảm giác sợ hãi hay bất an.â Dạ VỠƯơng cÅ©ng khó hiá»u, hắn Äứng dáºy, xoay ngưá»i cưá»i nói: âNghe có chút buá»n cưá»i, bất qua ta cảm thấy ngươi sẽ không thương tá»n ta và tiá»u há» ly.â
Lá»i nói thẳng thắn trá»±c tiếp là m cho Bắc Thần Diêu Quang hÆ¡i sá»ng sá»t, Äáy mắt thâm thúy nam nhân hiá»n lên tia ấm áp nhà n nhạt.
âNgươi Äây là tiếp nháºn ta sao?â
âÄáp án hiá»n tại cá»§a ta có lẽ không phải Äiá»u ngươi rất muá»n, chẳng qua lúc nà y ta Äá»i vá»i ngươi không còn cảm giác sợ hãi, nhưng không có nghÄ©a vá» sau sẽ không tiếp nháºn ngươi.â Dạ VỠƯơng ÄÆ°a tay sá» trâm cà i trên tóc, ánh mắt cong thà nh hình bán nguyá»t, nói: âTrâm cà i không tá», ta thÃch, ngươi tiếp tục cá» gắng a.â
Bá» dáng Äắc ý vênh váo khiến ngưá»i ta vừa yêu vừa háºn, chÃnh là Äá»i vá»i Bắc Thần Diêu Quang, chá» sợ chá» có yêu.
Bắc Thần Nguyá»t má»t tháng trưá»c Äã quay vá» Bắc Thần quá»c, chá» có Bắc Thần Diêu Quang á» lại thiên kinh, hiá»n giá» Bắc Thần Diêu Quang cÅ©ng muá»n ly khai.
Hai ngà y sau, Bắc Thần Diêu Quang sắp khá»i hà nh vá» nưá»c, vẫn giá»ng như ngà y xưa, nam nhân chạy Äến phá»§ cá»§a Dạ VỠƯơng giúp hắn chải tóc, cấp hắn cà i trâm.
âKhông tiá» n ta má»t Äoạn sao?â Bắc Thần Diêu Quang vừa lòng nhìn búi tóc hắn vừa buá»c cho Dạ VỠƯơng.
âTa ghét nhìn là cảnh tượng biá»t ly, hÆ¡n nữa, ta không tin ngươi Äi rá»i sẽ không trá» lại.â Tuy rằng hắn luôn nói không muá»n Bắc Thần Diêu Quang xuất hiá»n trưá»c mặt hắn, nhưng hôm nay lại có cảm giác luyến tiếc.
Hai tháng trưá»c lặng lẽ ÄÆ°a tiá» n Äại tưá»ng quân, hiá»n giá» lại bắt hắn tiá» n ÄÆ°a lần nữa, Dạ VỠƯơng không muá»n.
âTrưá»c khi ta Äi, có thá» Äáp ứng ta má»t viá»c không?â Bắc Thần Diêu Quang nhếch môi cưá»i nhạt.
Trong ánh mắt lá» ra và i phần cảnh giác, Dạ VỠƯơng nhìn chằm chằm Äá»i phương, thá» dà i nói: âNgươi muá»n gì?â
Mắt phượng nhất thá»i hÃp lại, Bắc Thần Diêu Quang ý cưá»i á» khóe miá»ng liên tục khuếch trương: âDạ VỠƯơng, ngươi Äang nghÄ© gì a, ta chá» muá»n trưá»c khi Äi nghe chút Äá»ng tÄ©nh cá»§a Äứa nhá» thôi.â
Äại há» ly nà o Äó láºp tức Äá» mặt, tuy rằng rất muá»n giải thÃch, nhưng vẫn nén xuá»ng, quay Äầu ngá»c ngá»c nói: âVáºy, váºy ngươi nghe Äi.â
Không thá» trách hắn suy nghÄ© miên man, Bắc Thần Diêu Quang hai tháng qua chưa từng là m gì quá pháºn, tháºt sá»± vượt qua má»i lý giải cá»§a Dạ VỠƯơng Äá»i vá»i Bắc Thần Diêu Quang.
Nếu là trưá»c kia, ngưá»i nà y nhất Äá»nh mặc ká» má»i thứ trá»±c tiếp nhà o tá»i.
Hết chương thứ hai mươi ba