Dư Phụ Nhân nói: “Trong phòng e là có biến, cẩn thận vẫn hơn.”
Kim Thu Phủ hừ lạnh: “Đây là địa bàn của Kiếm hội trung nguyên, năm mươi anh em Hỏa Vân Trại ta đã vây kín quanh đây, làm gì có chuyện bất ngờ chứ, tránh ra!”
Hắn định xông vào, Dư Phụ Nhân ngửi được mùi hương kia càng lúc càng nồng, dáng vẻ hung dữ đáng sợ của Trì Vân ngày ấy vẫn còn rành rành trước mắt, Dư Phụ Nhân lập tức nhấc chuôi kiếm Thanh Lạc lên: “Đợi đã!”
Hay lắm! Kiếm hội trung nguyên quả nhiên có chuyện mờ ám! Ta chỉ muốn vào cửa ngó trại chủ một cái, ngươi lại liều mạng ngăn cản ta, rốt cuộc có mưu đồ gì? Kim Thu Phủ thấy Dư Phụ Nhân động binh khí, liền hét to một tiếng, bổ thẳng một chưởng vào mặt Dư Phụ Nhân. Dư Phụ Nhân chau mày: “Kim tiên sinh, chuyện này nói ra thì rất dài dòng, xin đừng hiểu lầm…”
Kim Thu Phủ thấy hắn né tránh nhanh nhẹn, trong lòng âm thầm khen ngợi, hai tay thu lại, tung ra một chiêu Thanh Phong Thu Lộ nhắm vào dưới sườn Dư Phụ Nhân. Kiếm Thanh Lạc của Dư Phụ Nhân vẫn nằm trong bao, hắn bất đắc dĩ phải giơ kiếm ra đỡ, lùi lại ba bước. Bỗng sau lưng có làn gió lạnh thấu xương, hóa ra người của Hỏa Vân Trại bảo vệ bên ngoài thấy Kim Thu Phủ bị tập kích bèn nhao nhao rút đao xông lên. Dư Phụ Nhân đột ngột trở cổ tay, liên tiếp đỡ được ba đao. Kim Thu Phủ bật cười ha hả, chưởng lực đã nhắm vào chỗ hiểm sau lưng hắn.
“Bảo vệ trại chủ!” Kim Thu Phủ hô to, người của Hỏa Vân Trại đều ào ào đáp lại. Dư Phụ Nhân hoảng hốt, tình thế bỗng dưng mất khống chế, phải làm sao đây? “Kim tiên sinh dừng tay lại! Trì Vân hắn….”
Lời còn chưa nói xong, chưởng lực của Kim Thu Phủ đã ùa đến, hắn vội vàng chống đỡ, không nói được hết câu. Đội ngũ Hỏa Vân Trại đã có người xông vào cửa xem tình hình Trì Vân, Dư Phụ Nhân vung Thanh Lạc, thấy có người bước vào, hắn bất chấp chưởng lực mạnh mẽ của Kim Thu Phủ đang ập đến trước mặt, hét ầm lên: “Đừng vào!”
Một tiếng “ầm” vang lên, người vừa bước vào lập tức bay ra ngoài như một vệt sao băng, ngã xuống đất nằm thẳng cẳng. Mọi người kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy gương mặt hắn bốc lên từng luồng nhiệt nóng bỏng, đưa tay sờ thử thì thấy máu me đầm đìa.
Kim Thu Phủ khiếp sợ hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Trong nháy mắt tiếng bịch bịch vang lên liên hồi, người bước vào phòng bị đánh bay tứ tung, ngã xuống đất đã mềm oặt như bún, tất cả đều bị đánh chết bằng một chưởng!. Truyện Quân Sự
Kim Thu Phủ vội vàng bước vào phòng, chỉ thấy trên giường là một mớ hỗn loạn. Trì Vân ngồi trên giường, gò má ửng đỏ, hơi thở dồn dập, ánh mắt hung ác dữ tợn, đang trợn mắt lên nhìn hắn.
“Trại chủ?” Kim Thu Phủ gọi hắn, bóng Trì Vân lướt qua, Nhất Hoàn Độ Nguyệt đã xé rách bầu không. Kim Thu Phủ không kịp đề phòng, đành vội vã nghiêng người né tránh, ngân đao lập tức ghim vào vai phải, máu tươi chảy đầm đìa!
Trì Vân nhìn thấy máu chảy thì cười như điên: “Ha ha ha… ha ha ha ha…” Hắn lướt qua bên cạnh Kim Thu Phủ, bất ngờ rút ngân đao trên vai phải hắn ra rồi lập tức xông ra khỏi cửa. Dư Phụ Nhân đứng ở cửa vội vàng rút kiếm ngăn cản, Trì Vân phất tay áo, gan bàn tay Dư Phụ Nhân bị thương không giữ nổi kiếm, Thanh Lạc bay ra khỏi tay hắn. Trì Vân lướt đi như bay, Dư Phụ Nhân xoay người lại vội vàng đỡ Kim Thu Phủ, “Ngươi…”
Vết thương trên vai phải của Kim Thu Phủ máu tuôn như suối, hắn đẩy Dư Phụ Nhân ra, nghiến răng nghiến lợi phất tay áo, bắn một vệt lửa lên trời, rồi dốc sức đanh giọng hô to: “Hàng vân phách hồng, vũ mai hãn hồn, lệ huyết….”
Tiếng quát đanh thép lay động cả núi rừng. Hiên Viên Long và Ân Đông Xuyên đang đi dạo bên ngoài phòng khách tức thì biến sắc. Đám đệ tử vẫn đang lặng lẽ chờ bên ngoài Thiện Phong Đường nghe tiếng quát thì nhào lên, trong tiếng hô chém giết như dời non lấp biển, vô số bóng người đã nhảy qua tường vây, xông vào Thiện Phong Đường.
Tiếng trống trận vang lên rào rào như mưa xối, đội ngũ Hỏa Vân Trại hát lên bài ca mà bọn họ thường hát trong khi tập kích cướp bóc, “Hàng vân phách hồng, vũ mai hãn hồn, lệ huyết rơi khắp núi sông, đất trời mình ta ngang dọc…” Tiếng hô hào vang dội đất trời rung chuyển rừng núi, gần như khiến núi Hảo Vân run rẩy, gió mây tụ lại, cây cối đung đưa. Đệ tử Kiếm hội hoảng sợ nhìn nhau, chỉ thấy hàng hàng lớp lớp nam tử hán cường tráng uy vũ như sói như hổ xông vào, nhất thời không biết làm sao mà chống đỡ.
Đường Lệ Từ đang ngồi trong phòng chợt nghe có tiếng hét chói tai, năm ngón tay y bóp chặt, ly thủy tinh trong tay răng rắc vỡ tan, mảnh thủy tinh vỡ hòa cùng huyết dịch mới ngưng tụ được một nửa, đâm sâu vào lòng bàn tay y, nhuộm đỏ nửa ống tay áo. Trống trận Hỏa Vân Trại nổi lên, y phất tay áo đứng lên, đang định ra cửa lại thấy bóng áo đào lướt qua, một người mỉm cười yêu kiều đứng cản trước cửa: “Đường công tử, ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy giữa ta và ngươi vẫn cần phải nói cho rõ.”
Tay phải bị thương của Đường Lệ Từ buông thõng bên người, tay trái vẫn khoác hờ lên ghế tựa. Hai tay hắn đều có vết thương, dòng máu đỏ thắm chảy ròng ròng xuôi theo năm ngón tay thon dài, từ đầu ngón tay mảnh mai rỏ từng giọt xuống đất, khiến mặt đất và mặt ghế giống như âm thầm nở ra vô số đóa hoa bé xíu màu đen đỏ. Y không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Tây Phương Đào. Ttrong căn phòng u ám hoa lệ đầy những mảnh thủy tinh vỡ, vết máu như hoa, nam nhân hai tay nhuốm máu… Tất cả vẽ ra một bức tranh yêu dị mang cái đẹp ma quỷ, ấp ủ một cảm giác nguy hiểm âm u.
“Ôi chao…” Ánh mắt Tây Phương Đào chuyển từ trên mặt Đường Lệ Từ xuống nền đất, lại chuyển sang hai cánh tay nhuốm máu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hóa ra Đường công tử bận luyện yêu pháp tà thuật… Huynh đệ của ngươi đang giết người ngoài kia kìa, ngươi nấp trong đây làm gì đấy?”
Trong giọng nói dịu dàng của nàng mang theo nét châm chọc khó tả: “Ngươi không cứu được hắn… Khi ngươi để hắn một mình đi tìm người kia, mạng của hắn đã được định đoạt rồi…. Khi hắn nhảy xuống Trà Hoa Lao đã hết thuốc chữa rồi, phải chăng ngươi cũng nên dừng lại đúng lúc, nên từ bỏ đi thì hơn?”
Tà áo nàng bay phất phơ, dáng người yêu kiều xinh đẹp khó tả, “Ván cược Trì Vân, ta đã thắng rồi, hơn nữa ta còn để cho ngươi ngồi trong căn phòng ngày mà nghe, mà nhìn… Nghe tiếng kêu rên của những người bị hắn giết, nhìn dáng vẻ giết người sảng khoái điên cuồng của hắn, nhưng ngươi không cứu nổi hắn… Thậm chí không cứu được bất kỳ ai trong Kiếm hội trung nguyên.” Nàng dịu dàng nói: “Có phải ngươi nên phục ta rồi không? Đã bắt đầu hối hận vì mình khăng khăng đối nghịch với ta chưa?”
Đường Lệ Từ khép hờ đôi mắt, hàng mi dài ngước lên, sau đó mở mắt ra, cất giọng vô cùng bình tĩnh, “Ngươi tưởng mình có thể giữ chân ta ở đây à?”
Tay trái y khoác lên lưng ghế chầm chậm nhấc lên, ngón tay nhuốm máu chỉ vào Tây Phương Đào. Máu tươi men theo ngón tay rỏ xuống đất như những sợi tơ, khiến móng tay đỏ thắm trở nên sáng bóng rực rỡ khác thường, giống như ngón tay của quỷ sứ chốn địa ngục, thật sự có thể câu hồn đoạt phách.
Đôi môi anh đào đỏ thắm của Tây Phương Đào nở một nụ cười tàn khốc: “Ngươi ấy à… Lại để cho ta phát hiện ra một nhược điểm rồi.”
Ngón tay Đường Lệ Từ đang trỏ vào nàng duỗi ra, năm ngón tay nhanh như gió thổi, nhát mắt đã tóm lấy cổ nàng, căn bản không thèm nghe rốt cuộc nàng muốn nói gì. Tây Phương Đào nhấc tay lên đỡ chiêu này của y, quyền chưởng hai người đan nhau, đã động thủ rồi. Chỉ thấy bóng người trong phòng lay động, nhưng không để lộ một tiếng gió nào, ngay cả làn khói bay lên từ huân hương trên bàn cũng không chịu ảnh hưởng.
Hai người giằng co lâu ngày trong Kiếm hội trung nguyên, vì nhiều loại lý do nên chưa từng giao đấu chính diện, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là không nắm chắc thực lực của đối phương đến đâu, tùy tiện ra tay không phải quyết định sáng suốt. Dù Đường Lệ Từ đã từng nói muốn giết nàng, nhưng phải chờ đến khi y chiếm được ưu thế tuyệt đối. Hôm nay Trì Vân phát độc đả thương người khác, Tây Phương Đào lại chặn cửa, Đường Lệ Từ ra tay phá vòng vây, đã không tránh khỏi một trận giao phong.
Ngoài cửa, người của Hỏa Vân Trại đã phá hủy phần lớn Thiện Phong Đường trong nháy mắt. Dư Phụ Nhân tập hợp hơn sáu mươi đệ tử Kiếm hội cố thủ ở Vấn Kiếm Đình, đối mặt với cơn giận lôi đình của Hỏa Vân Trại, Kiếm hội trung nguyên trong lòng có trăm mối ưu tư, khó mạnh tay đánh cược một trận. Dư Phụ Nhân vung kiếm gác ngoài cổng, giằng co với Hiên Viên Long, mà bên kia là xác chết ngổn ngang, Trì Vân nổi điên đang vung cả đao lẫn chưởng, cười há há liên hồi, hắn đi đến đâu thì không cần biết là đệ tử Kiếm hội hay người của Hỏa Vân Trại, hai phe đều thương vong nặng nề.
Lẽ nào Kiếm hội trung nguyên không mất trong trận chiến với Phong Lưu Điếm mà lại tan tành dưới thiết kỵ của Hỏa Vân Trại sao? Dư Phụ Nhân nghe tiếng gào thét kêu khóc của người trong Hỏa Vân Trại, thấy nét mặt bàng hoàng đan xen với giận dữ trên gương mặt Hiên Viên Long và Ân Đông Xuyên, lại nhìn sang Kim Thu Phủ máu me đầm đìa đang hôn mê bất tỉnh, cõi lòng hắn lạnh toát. Đường Lệ Từ đâu rồi? Vào thời khắc nguy nan này, y đang ở đâu?