Hai khóe miệng Frank Lee dần nhếch lên, cười không thấy mắt đâu:
“Tôi đã luôn tò mò về cấu tạo máu thịt của một “Giám Mục Tường Vi”.
Tôi vẫn luôn nghĩ, giả mà dùng loại máu thịt tương tự để làm dung môi cho việc lai giống, sẽ ra kết quả thế nào.”
Một ngày nào đó, ngươi sẽ chết trong chính thí nghiệm của mình. May mà ta sắp rời con thuyền này rồi… Klein vô thức cảm tưởng như mấy ông nhãi con bước chân vào kho vũ khí, ngông nghênh không biết sợ.
Khuôn mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt của Heath Doyle ngây ngốc khoảng hai giây, gã chợt chân thành cất tiếng:
“Cảm ơn.”
“Ủa tại sao?” Frank Lee ngu ngơ gãi đầu.
Chắc gã đang cảm ơn ngươi vì đã kiềm chế lòng hiếu kỳ lại, vì vẫn chưa dùng máu thịt gã làm vật thí nghiệm đấy. Chắc gã đang muốn khen ngươi quả là bạn đồng hành đáng tin cậy… Khóe miệng Klein giật giật khi giải nghĩa lời nói. Hắn nhận ra hướng suy nghĩ của ngài lái chính và ngài phó nhì Tàu Tương Lai quả là không giống bình thường.
…
Thị trấn Noon, trong tòa giáo đường sụp đổ một nửa.
Colin đứng bên tư tế mặc áo choàng bào trắng, trầm giọng hỏi:
“Các vị Vua gồm những ai?
Đại nạn gì?
Người nào đã dụ dỗ Sasrir?”
Tư tế kia chẳng có vẻ gì là nghe thấy lời ông mà cứ mãi nằm rạp tại đó, liên tục lặp đi lặp lại lời sám hối như một ảo ảnh còn sót lại do hoàn cảnh.
Oan hồn, bóng ma, hay ác linh vậy? Derrick nhìn về hướng ấy mà lòng dạ nôn nao.
Thấy tư tế không có phản ứng gì, “Kẻ Săn Ma” Colin đưa tay phải rút thanh kiếm bạc đã bôi dầu ra, đâm thẳng mũi kiếm về phía đối phương.
Vậy mà, dù mũi kiếm sắc bén đã chạm tới gáy, tư tế vẫn ở nguyên chỗ ăn năn, chẳng có gì thay đổi.
Colin Iliad thu thanh kiếm thẳng, đôi con ngươi hiển hiện hai ký hiệu xanh sẫm đảo qua khu vực.
Thế rồi, ông bước chéo về Thánh đàn phía trước, dừng tầm mắt ở ngọn nến đang tỏa ra ánh sáng vàng mờ nhạt.
Sau một hồi trầm mặc, ông duỗi tay trái ra, dập tắt toàn bộ nến.
Pho tượng thần vỡ vụn đặt giữa Thánh đàn bỗng trở nên tối tăm hẳn, cuối cùng người đàn ông mặc áo choàng bào trắng cũng ngừng hối lỗi.
Gã chầm chậm ngẩng đầu lên. Gương mặt xanh xao u ám ngập chìm trong nỗi căm hận.
Derrick, Haim và Joshua còn chưa kịp phản ứng, tư tế thành kính nọ đã lao phắt ra với tốc độ khủng khiếp, kéo theo cả dư ảnh.
Dường như “Kẻ Săn Ma” đã chuẩn bị sẵn. Ông bước chân phải chéo về trước, thuận thế xoay nửa người, bàn tay trái cầm thanh kiếm bạc từ đằng sau quét ngược về trước.
Trên lưỡi kiếm, từng quầng sáng nổi lên, trong tích tắc tạo thành một cơn gió lốc kinh hoàng.
Cơn bão tạo nên từ ánh sáng thuần khiết càn quét tứ phía, khiến tư tế kia cứng ngắc giữa không trung rồi hoàn toàn bị nuốt chửng.
Lốc xoáy nhanh chóng kết thúc, “Kẻ Săn Ma” Colin nhìn gã tư tế đang bị vô số điểm sáng bình minh len lỏi khắp cơ thể, hỏi lại một lần nữa:
“Các vị Vua gồm những ai?
Đại nạn gì?
Người nào đã dụ dỗ Sasrir?”
Với thân hình trở nên mơ hồ cực điểm, tư tế đáp lời bằng vẻ ngây dại:
“Các vị Vua bao gồm Sasrir, Ouroboros, Medici…”
Vừa lúc gã đang định nói cái tên thứ tư, giữa cơ thể đột ngột bùng lên một ngọn lửa trong suốt!
Trong nháy mắt, quầng lửa nuốt sạch cơ thể gã, đốt cháy gã thành một luồng khí đen.
Hóa ra các vị Vua là chỉ Vua Thiên Sứ… Cái tên thứ tư là gì? Sao đúng thời khắc định nói ra thì gã tự hủy? Do vị đã dụ dỗ Sasrir làm sao, hay do ai khác? Đầu Derrick tràn ngập câu hỏi.
Tư tế kia vừa chết, khu phố bên ngoài và toàn bộ thị trấn Noon thình lình vang lên một tiếng gầm rú như của dã thú.
Theo bản năng, Derrick nhìn ra cửa sổ và trông thấy một khuôn mặt khổng lồ.
Tại nơi vốn có kính thủy tinh là một gương mặt rậm rạp lông đen ngắn với một con mắt duy nhất.
Bịch! Bịch! Bịch! Một con quái vật tương tự từ trong giáo đường chạy ra. Nó có vóc dáng giống người bình thường, song toàn bộ cơ thể cũng mọc đầy lông đen ngắn, hệt như một con thú hoang.
“Một thị trấn sa ngã đã bị ô nhiễm hoàn toàn…” “Kẻ Săn Ma” Colin thở dài, nghênh đón một con quái vật.
Derrick, Haim và Joshua cũng hợp thành đội hình chiến đấu hòng ngăn cản con quái vật còn lại.
…
Tiếp tục cuộc hành trình trong yên bình, Tàu Tương Lai lại đón chào một buổi đêm ngắn ngủi.
Sau khi Klein tiến vào thế giới mơ, hắn nhận ra mình lại quay về vị trí trước đó—đứng cạnh ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya.
Đang định quan sát hình chiếu của Vương đình Cự Nhân ở phía ngọn núi đối diện nhằm tìm kiếm manh mối khả thi, hắn bỗng nghe thấy giọng nói ưu sầu của Cattleya khi cô vẫn ngồi ôm gối:
“Anh gặp người rồi sao?”
Klein “Ừm” một tiếng, không giấu giếm gì.
Cattleya mím môi:
“Người đang ở trên thuyền à?”
“Phải.” Klein quay đầu nhìn ‘Thượng Tướng Ánh Sao’, thuận miệng lên tiếng, “Tình cảm cô dành cho cô ta sâu nặng thật.”
Vẻ mặt Cattleya không còn mê mang và mất mát như trước. Cô cắn môi, cười tự giễu:
“Đúng rồi đó.
Từ khi lên ba tôi đã ở bên người rồi. Haha, đấy là họ nói thế, chứ giờ tôi chẳng còn nhớ gì nữa.
Người dạy tôi học, nắm tay tôi cùng đi thám hiểm, nhìn tôi trưởng thành. Đối với tôi, người vừa là thuyền trưởng, vừa là cô giáo, cũng-cũng vừa là mẹ…”
Nói đến đây, Cattleya chợt chìm vào im lặng.