Con Mắt Đen Kịt lập tức chìm vào chất lỏng vàng sậm, khiến mặt nước bắt đầu sủi bọt.
Bọt nổi lên càng nhiều, ma dược càng tối màu dần. Chỉ tầm mười giây sau, sự biến đổi đã hoàn tất.
Trong nồi nấu sữa, ma dược ở dạng một chất lỏng đen tựa hắc ín. Dường như bên trong nó chứa vô vàn những con trùng li ti ngo ngoe bay nhảy không thể thấy bằng mắt thường.
Klein lấy một xu vàng ra, nhanh chóng bói toán để xác nhận.
Nhận được lời giải đọc kết quả thành công, hắn mới thở phào một tiếng, đổ ma dược “Bậc Thầy Điều Khiển Rối” vào trong một chiếc bình kim loại được chuẩn bị từ trước và cất kỹ trong túi.
Hắn cũng chẳng vội vã sơ sẩy mà vẫn làm theo trình tự định sẵn, nhanh chóng thu dọn tế đàn trong phòng tắm, cất còi đồng của Azik cùng hạc giấy của Will Oncetine đi.
Xong xuôi, Klein thoáng nhanh chân rời khoang bước lên boong tàu.
Giờ khắc này, ký hiệu tượng trưng và tiêu thức ma pháp trên Tàu Tương Lai một lần nữa sáng lên, hình thành nên một biển sao lấp lánh. Nó làm suy yếu hẳn tiếng hát của mỹ nhân ngư.
——Tương truyền rằng tiếng ca của loài sinh vật này có thể khiến nhân loại đánh mất lý trí, trở nên cuồng loạn, sau đó là nhảy khỏi tàu và trở thành mồi ngon cho bọn chúng.
Klein ngước lên cửa sổ phòng thuyền trưởng, vô thức gật đầu.
‘Thượng Tướng Ánh Sao’ đứng đó với cơ thể được bao quanh bởi các điểm sao đang lượn lờ. Cô đáp lại hắn với ánh mắt đôi phần phức tạp.
Đã nhớ lại mình từng nói và làm gì trong mơ rồi hở? Klein thầm đùa trong đầu, nhưng ngoài mặt thì vẫn điềm nhiên:
“Tôi cần một chiếc xuồng.”
“Đã chuẩn bị cho anh rồi.” Chẳng lấy gì làm lạ, Cattleya chỉ vào vị trí mạn thuyền.
Lúc thuê chỗ trên Tàu Tương Lai, Gehrman Sparrow đã đề cập đến mục đích của mình, chính là tìm kiếm mỹ nhân ngư!
Chẳng bao lâu sau, Klein đã rời Tàu Tương Lai, rời khỏi sự bảo vệ của biển sao óng ánh, hướng thẳng ra biển trên con xuồng nhỏ.
Âm thanh bay bổng ngày càng lớn dần, tựa như xuyên thấu linh thể hắn, khiến cơ thể hắn run lên, làm hắn chỉ muốn nghe thêm.
Nhưng thứ này vẫn còn xa mới ảnh hưởng đến Klein. Mặt khác, trực giác linh tính mách bảo rằng hắn cần phải tới gần hơn, để nghe tiếng ca rõ ràng hơn nhằm thỏa mãn yêu cầu của nghi thức.
“Báo táp!”
Klein lấy ra một tấm bùa chú bằng thiếc, triệu hồi một cơn lốc nhỏ có thể điều khiển để đẩy xuồng tiến về phía trước.
Không biết qua bao lâu sau, âm lượng của tiếng hát mỹ nhân ngư tăng lên. Nó rõ ràng như thể vọng ngay bên tai Klein, mỗi nốt nhạc đều chạm sâu tới linh thể, mỗi giai điệu đều mê hoặc lòng người.
Klein cảm thấy tâm trí dần lu mờ, gần như muốn nhảy luôn xuống biển để bơi tới nguồn gốc tiếng ca cùng giai điệu du dương kia.
Hắn cật lực khống chế bản thân, phát hiện ra có rất nhiều rặng đá ngầm đằng trước cùng những bóng hình vừa ngồi bên mép đá, vừa ngân nga.
Loại sinh vật xinh đẹp này sở hữu một cái đầu nhân loại cùng đôi mắt trong sáng thanh thuần. Chúng có bờ ngực phổng phao nhô cao, song làn da phủ lớp vảy đỏ sẫm, thân dưới là một chiếc đuôi cá khổng lồ đang vỗ lên vách đá ngầm theo nhịp.
Các mỹ nhân ngư có ngoại hình khác nhau, sở hữu màu vảy khác nhau. Từ góc nhìn của nhân loại, mỗi cá nhân lại mang một vẻ đẹp khác biệt.
Klein thả trôi xuồng, chạm tay phải vào chiếc bình ma dược trong túi.
Ngay khoảnh khắc ấy, đám mỹ nhân ngư cảm nhận được sự hiện diện của hắn, đồng loạt ngoảnh đầu lại.
Thế rồi, thứ sinh vật cũng được xem như một loại yêu quái biển ấy sửng sốt đến mức ngừng hát. Toàn bộ đều nhảy tùm xuống nước.
Đừng đi mà… Klein yếu ớt đưa tay ra.
Chẳng phải các ngươi dùng tiếng ca để dụ dỗ nhân loại làm mồi sao? Sao giờ có người lại chuồn hết rồi? Ta có phải người xấu đâu, ta chỉ đến đây nghe các ngươi hát thôi mà… Bấy giờ, lòng Klein tràn ngập bối rối.
Hắn nhanh chóng nhận ra tiếng ca trầm bổng của mỹ nhân ngư cũng không dừng hẳn. Ở rặng đá ngầm đằng xa kia vẫn còn vài mỹ nhân ngư quay lưng về phía hắn. Vì không nhận ra đồng loại đã bỏ chạy dưới hoàn cảnh sóng gió nọ, chúng vẫn tiếp tục mạnh dạn ca hát.
Tâm trí Klein chao đảo, hắn ngẫm nghĩ rồi rút một tấm bùa chú ra.
Đây là bùa chú lĩnh vực “Hải Thần” mang lại hiệu ứng thân thiết với sinh vật dưới nước!
“Bão táp!”
Câu niệm chú vừa vang lên, ánh lửa xanh dương phủ kín tấm bùa bằng thiếc, xóa nó khỏi thế giới hiện thực.
Dù đám mỹ nhân ngư còn lại đã nhận ra Klein, chúng cũng không còn bỏ trốn trong hoảng sợ nữa. Tức thì, Klein lấy chiếc bình kim loại đựng ma dược “Bậc Thầy Điều Khiển Rối” ra và vặn nắp.
Phải giành giật từng giây từng phút, hòng tránh gặp phải sự cố nào!
Lúc uống ma dược, hắn nếm được vị ngăm ngăm đắng cùng vị mốc chảy thẳng vào cổ, cuống họng và dạ dày mình.
Bất chợt, Klein bỗng thấy người cứng đơ như thể đã quay về Tingen, về thời điểm mà mình bị điều khiển bởi con rối kỳ dị còn được biết đến là Vật Phong Ấn 2-049.
Hắn cố cử động các khớp nối trên cơ thể, song lại cảm giác chúng như bị nhồi đầy chì.
Cùng lúc, cảm tưởng về một biển trùng luồn lách len lỏi vào từng ngóc ngách tế bào trên cơ thể và linh thể nhấn chìm các giác quan của hắn.
Não bộ hắn mất đi quyền kiểm soát cơ thể, kéo theo suy nghĩ của hắn cũng từng bước đứt rời.
Nhưng khi tiếng ca êm ái của mỹ nhân ngư truyền tới, nó khuấy đảo phần khát vọng, lòng cuồng nhiệt và niềm say mê đã tích tụ từ lâu, giúp Klein duy trì được những cảm xúc cuối cùng. Thông qua sự cám dỗ ấy, hắn chậm rãi thoát khỏi trạng thái hóa đá.
Màn sương màu xám trắng nhanh chóng xuất hiện trước tầm mắt hắn, còn bên tai hắn thì văng vẳng tiếng thì thầm “Hornacis… Flegrea… Hornacis… Flegrea…”. So với thời điểm thăng cấp “Thầy Bói”, “Tên Hề” và “Ảo Thuật Gia”, tiếng lẩm nhẩm này rời rạc thấy rõ, như thể bị thứ gì quấy nhiễu, loại bỏ.
Khác với khi mình trở thành “Người Không Mặt”, tiếng lầm bầm này lại mạnh hơn hẳn. Vậy ra nó không thể liên tục đột phá các trở ngại được hình thành nên từ sự kết hợp giữa sức mạnh của sương xám và thế giới hiện thực… Ơ mình lại suy nghĩ được rồi này! Klein mừng rỡ, thử giơ tay lên.
Khớp xương hắn vẫn cứng như gỗ, song cảm giác ấy đang yếu dần!
Cùng lúc, Klein “trông thấy” hình ảnh hiện tại của bản thân:
Màu da vàng nâu, hệt như một con rối quấn trong băng vải cũ đã bị chôn sống lâu năm;
Từng mẩu thịt nho nhỏ ẩn dưới lớp da hắn đang ngọ nguậy, hết tách rời lại hợp nhất.
Klein lập tức nghĩ tới vô số quả cầu ánh sáng trong đầu, dùng suy tưởng để bình ổn trạng thái hiện tại.
Trong suốt quá trình, tiếng hát mê li của mỹ nhân ngư vẫn liên tục vọng vào lỗ tai hắn. Nhờ đó mà các khớp cơ bắt đầu giật cục, tình trạng cứng ngắc cũng dần thối lui.
Trải qua một khoảng thời gian, Klein mở mắt. Cơ thể hắn đã hoàn toàn bình thường trở lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, thầm thở dài:
Cuối cùng…
Cuối cùng cũng lên Danh sách 5!
Cuối cùng cũng trở thành “Bậc Thầy Điều Khiển Rối”!
__________
707DefenderOfJustice: chúc mừng Klein của chúng ta đã lên Danh sách 5:>