Cơ vai căng lên cùng nắm tay phải, anh đưa tay vào giữa lỗ hổng và tung một cú đấm móc trúng tim Cự Nhân đá.
Đòn đánh trông đơn giản ấy lại mang tới hiệu quả vô cùng khoa trương. Cự Nhân đá tức thì cứng đờ tại chỗ, bên trong liên tục vang lên tiếng vứt vỡ, chỉ vài giây sau đã sụp đổ thành một đống đá vụn.
Một phát dứt điểm… Đồng tử Klein co rụt.
‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya thì chỉ bình thản đứng đó, chẳng lấy gì làm ngạc nhiên:
“Danh sách 5 của đường tắt ‘Thợ Săn’ tên là “Kẻ Thu Gặt”.
Hơn nữa sở trường của họ là tìm ra điểm yếu của con mồi.”
“Kẻ Thu Gặt”… Gặt mạng ấy hả? Bảo sao… Klein thoáng gật đầu.
Lúc này, Anderson ngồi xổm xuống lay lay bên trong thi thể Cự Nhân đá.
Rồi anh quay đầu lại, cười như mếu:
“Đây méo phải quái vật thật ạ.”
Đồng nghĩa với không có thu hoạch gì hết!
Khi Anderson đang tả lại tình hình, đống đá vụn kia cũng dần dần biến mất.
…Cái tên xui xẻo như ngươi thì đừng có đi mở rương hay lục đồ trên xác… Klein không khỏi cà khịa.
Anderson quay lại, huyên thuyên không dứt mồm:
“Vấn đề lớn nhất trên vùng biển này là thế đấy, không phải quái vật nào cũng mang đến gia tài cho các người!”
Bởi vì những loại quái vật được hiện thực hóa như này chính là một phần của loại quái vật mạnh mẽ hơn, cấp cao hơn. Đương nhiên, cũng có khả năng chúng là tàn dư từ phần sức mạnh và khí thế còn sót lại… Klein đã có phán đoán với chuyện này từ lâu.
Trong thời gian trải nghiệm chuyến du hành này, hắn phát hiện ra dấu vết của đường tắt phi phàm ‘Mặt Trời’, ‘Đêm Tối’, ‘Bão Táp’ và ‘Khán Giả’. Hắn lại nảy thêm suy đoán cụ thể hơn về giả thuyết ấy.
Hắn vốn cho rằng vùng biển này chính là chiến trường do các vị Cổ Thần từ Kỷ thứ Hai để lại: ‘Bão Táp’ thuộc về Tinh Linh Vương Soniathrym, ‘Khán Giả’ thuộc về Cự Long Vương Ankewelt, ‘Đêm Tối’ thuộc về Ma Sói Hủy Diệt Flegrea——qua nhiều lần được nhóc ‘Mặt Trời’ cung cấp thông tin về ghi chép thần thoại từ Thành Bạch Ngân, Klein đã phần nào biết rõ tám vị Cổ Thần ở Kỷ thứ Hai nắm giữ những quyền hành gì.
Tuy nhiên, hiện tượng thời gian luôn dừng tại ban trưa cũng như chiếc chiến xa Mặt Trời bằng vàng kia đã khiến Klein phải xem xét lại giả thuyết của mình. Bởi vì không ai trong tám vị Cổ Thần nắm giữ đường tắt ‘Mặt Trời’.
Chẳng mấy chốc, Klein đã liên tưởng tới cha của Amon và Adam, vị Chúa Sáng Thế của Thành Bạch Ngân mang danh hiệu Thần Thái Dương Cổ Đại.
Sau khi thức tỉnh, vị Chúa Sáng Thế ấy đã trải qua vô vàn trận chiến nảy lửa, để rồi thu hồi quyền hành của các vị Cổ Thần!
Và rồi để lại phế tích thần chiến như vậy sao? Klein lại nhớ đến bức bích họa không hoàn chỉnh mà mình thấy trong di tích Tinh Linh.
Tinh Linh Vương Soniathrym đang đối kháng với Chúa Sáng Thế của Thành Bạch Ngân – đồng thời là Thần Thái Dương Cổ Đại!
Trong lúc hắn đang suy tư, Anderson đã trở lại vẻ mặt hớn hở và cười với hắn:
“Tôi nên gọi anh là gì?”
“Gehrman Sparrow.” Klein đáp đơn giản.
“Gehrman Sparrow á?” Anderson thoạt sững sờ rồi bình thường ngay, “Tôi đã nghe người ta kể về anh rồi. Anh là nhà thám hiểm suýt thành công trong việc săn ‘Trung Tướng Bệnh Tật’, mang danh hiệu thợ săn điên cuồng nhất! Tháng trước đi tàu đến Quần đảo Rorsted và Đảo Olavi, tôi định tìm anh mời ly rượu, mà rồi chẳng biết anh ở đâu.”
Tháng trước ấy hả? Mình còn đang làm tình nguyện viên ở bệnh viện… Klein gật đầu:
“Giờ thì biết rồi đấy.
Với cả, tốt nhất ngươi đừng nói gì hết.”
“…” Anderson cười gượng, “Tôi biết, vận xui của tôi thường khiến mấy câu tiêu cực tôi nói trở thành sự thật. Rồi rồi, đừng nhìn tôi nữa, tôi im thật này, anh bỏ bùa chú xuống đi.”
Vì sự xuất hiện của quái vật loại Cự Nhân đá nọ, thời gian nghỉ ngơi của đám hải tặc bị rút ngắn. Tàu Tương Lai nhanh chóng nhổ neo, tiếp tục tiến sâu vào vùng biển này.
Dọc đường, Klein vẫn chỉ đứng nguyên trên boong và dựa người vào mạn thuyền quan sát tình hình xung quanh. Còn Anderson thì đi dạo khắp nơi trên tàu, trao đổi với đám hải tặc bằng kỹ năng giao tiếp tài tình.
Được phết nhỉ, chỉ một lát đã biết rõ tình trạng trên thuyền… Klein vừa phóng ánh nhìn về phía Anderson đang uống rượu với mấy tên hải tặc trong bóng tối, vừa thầm thở dài từ tận đáy lòng.
Đương nhiên, dù có là ‘Thợ Săn Mạnh Nhất’ thì hắn cũng chẳng thể đoán ra được loại rượu mình đang uống chứa thuốc an thần không rõ nguồn gốc gì… Klein nín cười, xấu xa nghĩ.
Với sự trợ giúp của Anderson, Tàu Tương Lai vòng qua hai xoáy nước ngầm và một phế tích cung điện trôi lơ lửng, tiếp tục giương buồm trên tuyến hàng hàng hải an toàn.
Khoảng ba giờ sau, đêm tối lại kéo đến.
Klein mau chóng tỉnh táo và lý trí khi chìm vào cơn mơ. Hắn mở mắt nhìn quanh.
Tầm mắt hắn bị bao trọn một màu đen kịt, không thể thấy bất cứ thứ gì.
Đừng bảo mình bị mù rồi nhé… Klein nghĩ bằng phản xạ có điều kiện rồi thoạt thò tay vào túi áo lấy ra một hộp diêm.
Đây là món vật liệu vô cùng thiết yếu đối với “Ảo Thuật Gia”.
Klein thành thạo lấy diêm và đánh quẹt. Một đốm lửa yếu ớt lập tức xuất hiện trước mắt hắn.
Ngọn lửa chập chờn khi bùng cháy, mơ hồ chiếu sáng xung quanh.
Đây là một phòng giam, phòng giam gắn cửa song sắt bằng kim loại khép hờ!
Sao mình lại ở đây? Mình không đứng gần ‘Thượng Tướng Ánh Sao’, cũng chẳng ở đại sảnh chỗ có bức bích họa và Anderson… Mình bị dịch chuyển ngẫu nhiên đến một địa điểm nào đó chăng? Suy nghĩ vừa xoay như chong chóng, Klein vung cổ tay dập tắt que diêm suýt đốt bỏng đầu ngón tay hắn.
Một luồng sáng thuần khiết và xán lạn như ánh dương bùng lên từ tay trái hắn, còn đôi tròng mắt hắn thì như biến thành hai mặt trời nho nhỏ.
Dùng linh hồn “Tư Tế Ánh Sáng”, hắn có được năng lực từ “Thệ ước thần thánh” để nhìn thấy trong bóng đêm.
Khi quan sát xung quanh, Klein nhận thấy phòng giam mình đang ở không quá chật hẹp nhưng sàn phòng rất bẩn thỉu và lộn xộn. Nó in đầy dấu chân, không biết chuyện gì đã từng xảy ra chuyện gì.
Hầu hết đều là dấu chân người, chỉ một số lớn hơn giống như của Cự Nhân… Chiếc giường đơn trong góc bị gãy còn chìa khóa nằm bên cửa… Tức là có ai vượt ngục thành công rồi? Klein bước tới trước cánh cửa sắt khép hờ, cẩn thận nhìn ra ngoài.
Ngục tù ngập trong tăm tối, bóng đêm len lỏi khắp hành lang đá. Đằng trước là vách tường cứng và lạnh băng, hai bên trái phải tiếp tục trải dài, có vẻ như vẫn còn rất nhiều phòng giam khác.
Klein dời mắt, nhặt chìa khóa lên và đóng chặt cánh cửa song sắt lại.
Hắn không thử mở cửa mà chỉ tiếp tục đợi trong phòng giam.
Hắn nhớ như tạc rằng Will Oncetine đã cảnh báo rằng nhất định không được thăm dò thế giới mơ. Vì vậy, hắn định sẽ ngồi đợi ở đây cho tới khi trưa đến!
Ngục giam thì sao chứ? Mình cũng đâu có ý định tẩu thoát… Klein co mình trên nửa chiếc giường đơn trong góc, tựa như đã hòa làm một với màn đêm dày đặc chung quanh.
Trong bầu không khí tĩnh lặng đến cực điểm, Klein chợt nghiêng đầu. Hắn mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ!
Tiếng chân mang dáng vẻ thong dong vang lên từ nơi rất sâu và xa đang ngày một gần thêm.
_________
(*) Trụ băng: có thể tìm kiếm bằng hình ảnh với từ khóa “icicle”.