“Chẳng phải đây là một trong những phương pháp đánh bài do Rossell Đại Đế phát minh sao?” Cậu thiếu niên hứng thú đáp, “Nhưng chị không phải người chia bài mà chỉ là một bậc thầy ảo thuật của gánh xiếc này thôi, nên em đoán chị đã đổi quả bóng đi đằng nào rồi. Tất cả các tách sứ đều trống!”
Falls cười tươi, cất lời:
“Chúc mừng em, vì đã đoán sai.”
Cô bỗng nhấc chiếc tách giữa lên, một cái bóng màu trắng bỗng bay vụt ra ngoài.
Đó là một con chim bồ câu!
Còn quả bóng nhỏ thì ở ngay tại chỗ chim bồ câu mới bay ra!
“Uầy!”
“Như thần ấy!”
“Ma thuật đẹp quá!”
“Ảo thật đấy!”
Giữa một tràng tiếng tán thưởng, Falls hơi tự đắc nhìn về phía chiếc chuông giáo đường đằng xa. Cô cất đạo cụ, quay lại lều của đoàn trưởng gánh xiếc.
“Cô thật sự muốn nghỉ việc à? Tôi có thể tăng tiền lương cô lên gấp đôi đấy!” Đoàn trưởng gánh xiếc bước tới chào đón cô và gấp gáp nói.
Xui thay, mình đã tổng kết ra Quy tắc “Bậc Thầy Ảo Thuật” từ giữa tháng ba và đã hoàn toàn tiêu hóa hết ma dược từ tuần trước rồi. Nếu hợp đồng công việc không kết thúc vào hôm nay thì mình đã chẳng đến đây…
Dù cảm giác được xem là một “Bậc Thầy Ảo Thuật” rất vui, nhưng nó chẳng ngăn được mục tiêu muốn thăng cấp lên “Nhà Chiêm Tinh” của mình. Thầy bảo tuần này sẽ gửi phối phương ma dược, vật liệu và một món quà cho mình… Sẽ là loại quà gì nhỉ?
Hầy, tiếng thì thầm đến từ trăng tròn càng lúc càng khủng khiếp. Nếu không có ngài ‘Kẻ Khờ’, chắc chắn mình đã mất khống chế và biến thành quái vật lâu rồi… Falls giơ tay phải che miệng, lười nhác ngáp một cái rồi cười đáp:
“À thì, thực ra tôi là một tác giả tiểu thuyết bán chạy. Đề tài cuốn sách kế tiếp của tôi có liên quan tới gánh xiếc, nên tôi mới đến chỗ các người ứng tuyển.”
“Một tác giả tiểu thuyết bán chạy sao?” Đoàn trưởng gánh xiếc sáng cả mắt lên, vừa lo lắng vừa mong đợi hỏi, “Liệu cô có viết gì xấu về chúng tôi không?”
“Ở đây có chuyện như thế hả? Hai tháng vừa qua tôi đã rất vui mà.” Falls bỏ chiếc mũ chóp nhọn màu đen xuống.
Đoàn trưởng gánh xiếc lộ ra một nụ cười từ tận đáy lòng:
“Quý-Quý cô Wall, cô có thể nhắc tới tên gánh xiếc chúng tôi trong sách của cô không? Tôi s-sẽ trả tiền quảng cáo cho cô. Đương nhiên, không được nhiều lắm đâu. Cô biết đấy, tôi phải nuôi rất nhiều người.”
Thế cũng được á? Đoàn trưởng thông minh phết đấy chứ… Lần đầu tiên Falls nhận ra tiểu thuyết cũng có thể “đăng” quảng cáo như báo và tạp chí. Vả lại, hình thức còn kín đáo và tự nhiên hơn.
…
Giữa những gợn sóng dập dềnh, một con tàu chở khách với hai hàng đại bác chạy trên tuyến hàng hải an toàn, không hề chệch hướng.
Tại các tuyến hàng hải phía đông Đảo Olavi, một khi đã chệch ra khỏi vị trí chính xác, đa phần đồng nghĩa với việc sẽ mất tích. Ngay cả đám hải tặc cũng không dám đi xa khỏi vùng an toàn.
Vùng biển này tràn ngập khu vực chưa được thăm dò, tràn đầy các loại truyền thuyết rùng rợn!
Sau hơn hai tháng làm tình nguyện viên và tìm được bốn cơ hội đóng vai chân thực, Klein từ biệt mấy công việc khiêng bệnh nhân, chà bồn cầu, dọn bãi nôn; rồi leo lên một chiếc tàu hướng tới Quần đảo Gargas.
Trong tụ hội Tarot đầu tháng ba, hắn đã thành công thuê ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya thông qua một cuộc giao lưu đơn độc. Hắn sẽ gặp cô tại thủ đô Quần đảo Gargas, Thành Trắng – Naz, rồi đi thuyền của vị ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ này đến vùng hải dương viễn đông Biển Sonia, nơi gần như hư ảo và nguy hiểm nhất. Hắn sẽ tìm kiếm mỹ nhân ngư hoang dã sinh sống ở đó.
Có vẻ ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya rất hứng thú với việc gặp mặt thành viên Hội Tarot ở thế giới hiện thực. Khi đó, chỉ tư lự vài giây là cô chấp nhận yêu cầu của ‘Thế Giới’ ngay. Nhưng căn cứ vào mức độ nguy hiểm, cô đã đòi hỏi một cái giá khá chát:
3000 bảng!
Phản ứng đầu tiên của Klein là muốn từ bỏ và chuyển sang đi tàu ma của ngài ‘Người Treo Ngược’. Tuy nhiên, sau khi cân nhắc đến việc anh ta ở cùng với rất nhiều thủy thủ của Giáo hội Bão Táp và bị hạn chế sự tự do, mà quả thực vùng biển viễn đông Biển Sonia có mức độ nguy hiểm rất cao, cuối cùng hắn vẫn đồng ý với yêu cầu của quý cô ‘Ẩn Sĩ’. Còn cô sẽ chờ gần Quần đảo Gargas tầm một tháng từ khi bắt đầu vào tháng tư, vượt quá thời hạn đó thì đồng nghĩa với việc hợp tác bị hủy bỏ.
Để không lãng phí 1000 bảng tiền đặt cọc, Klein không đợi ma dược tiêu hóa xong mà rời Đảo Olavi tiến thẳng đến Quần đảo Gargas luôn.
Đương nhiên, nhờ đã tổng kết và có cơ hội đóng vai chân thực từ trước, hắn chỉ còn cách một khoảng ngắn là tiêu hóa triệt để ma dược “Người Không Mặt”. Kể cả không đóng vai chân thực, chỉ cần hoạt động dưới thân phận Gehrman Sparrow này, hắn cũng có thể hoàn thành chỉ trong hai tới ba tuần.
Căn cứ vào nguyên nhân này, cộng thêm chuyện danh tính của ‘Thế Giới’ đã gắn chặt với Gehrman Sparrow, nên sau khi rời khỏi bệnh viện, Klein đã biến trở lại thành nhà thám hiểm điên cuồng hùng mạnh, nhưng vẫn “giả trang” ở một trình độ nhất định.
Quan sát mặt biển nhấp nhô từ trong khoang thuyền, cuối cùng Klein cũng trông thấy một thành phố cảng tràn ngập những ngôi nhà chủ yếu được xây nên từ nham thạch trắng.
Thuộc địa nằm ở vùng viễn đông của Đế quốc Feysac, thủ đô của Quần đảo Gargas, Naz!
Xem như cuối cùng cũng xuất ngoại rồi… Klein ngắm nhìn một chiếc thuyền chở thịt cá voi đậu vào cảng, cảm giác thô kệch không hề che giấu.
Đồng thời, hắn cũng phát hiện ra rất nhiều tàu treo cờ hải tặc đỗ ở bến cảng mà chẳng hề kiêng kị.
Quả nhiên, phía đông Olavi chính là sân chơi của hải tặc… Klein đội mũ, xách hành lý, rời khỏi khoang thuyền. Sau khi tàu chở khách đã dừng hẳn, hắn xuống thang treo bước lên cảng.
Klein mới đi được mấy bước, đập vào mắt đã là một toán người giông giống hải tặc đang choảng nhau với một băng đảng địa phương. Đôi bên đều rút vũ khí, bắn chém ầm ĩ.
Klein bình thản bước qua, không có ý định can ngăn dù chỉ một chút.
Đúng lúc ấy, hắn trông thấy một kẻ có vẻ là người bản địa móc từ trong túi ra mấy món đồ hộp, mở nắp rồi ném ra giữa đường.
Thế là để làm gì? Klein suýt bật cười, nhưng chợt nghĩ tới một đồ vật tai tiếng trên biển.
Cá Sói đóng hộp!
Đặc sản của bờ đông Feysac và Quần đảo Gargas chính là Cá Sói đóng hộp!
Ý nghĩ này vừa lóe lên, một mùi thối hoắc đã lọt ngay vào mũi Klein.
Cơ mặt co giật mấy cái, hắn kiên trì ép sự khó chịu trong cơ thể xuống, nhanh chân rời khỏi khu vực này.
Một phần những tên hải tặc bị tập kích lập tức nôn mửa ngay tại trận, số còn lại thì cuống cuồng kéo đồng bọn đi, như thể chúng đã mất sạch sức chiến đấu.
Một phút sau, trong một cái góc khuất nào đó, nhà thám hiểm điên cuồng Gehrman Sparrow đang ngồi xổm xuống, lặng lẽ nôn khan.