Tuyết sơn xích giác xà tuy rất thưa thớt nhưng không phải vật cực kì khó tìm, Tạp Cách Tra vương quốc cũng thường xuyên sai người bắt giữ để tìm mật và sừng, nó là một trong những lễ vật trân quý làm quà tặng cho các quốc gia.
Nhưng, đại khái khoảng trăm năm trước bắt đầu, tuyết sơn xích giác xà liền ngày càng ít, cuối cùng giống như đột nhiên bốc hơi, không còn ai thấy bóng dáng chúng nó nữa.
Vì thế, hiện giờ tuyết sơn xích giác xà cơ hồ đã trở thành truyền thuyết của Tạp Cách Tra.
Hiện giờ đem loại hắc xà cổ quái cùng xích giác xà truyền thuyết, cùng vị trí của tuyết sơn thất sắc liên kết hợp lại, thực dễ dàng làm người ta sinh ra liên tưởng như vậy.
Trăm năm trước, trong huyệt mộ đó nở ra một đóa tuyết sơn thất sắc liên.
Hương thơm của tuyết sơn thất sắc liên nở rộ hấp dẫn một ít xích giác xà vào trong huyệt mộ, sau đó không biết huyệt mộ đó đã xảy ra chuyện gì, chúng nó vẫn tiếp tục ở lại đó, sinh sản, sau đó lại xuất phát từ một nguyên nhân nào đó, chúng nó bắt đầu sinh ra biến dị.
Nếu thật là vậy thì trên đời này rất có khả năng đã không còn xích giác xà tồn tại, nghĩ như vậy, sắc mặt Hoàng Phủ Ngạo trở nên khó coi, không còn xích giác xà, vậy hàn tật trên người Việt nhi…
Vô luận thế nào, y cũng phải tới huyệt mộ kia một phen.
“Việt nhi…”
Hoàng Phủ Ngạo lại gọi Thanh Việt một tiếng, ngồi xuống giường cạnh bé, sau đó ôm bé vào lòng mình, đông tay linh hoạt tiến vào trong quần áo Thanh Việt, vuốt ve qua lại, da thịt nõn nà như mỹ ngọc, chạm vào có cảm giác trơn bóng lạnh lẽo.
Vật nhỏ này tuy chưa từng oán giận, nhưng Hoàng Phủ Ngạo biết rõ, Thanh Việt vẫn luôn chịu đựng hàn khí đã xâm nhập vào tận xương cốt giày vò.
Hiện giờ bé con này ngay cả một chút mát lạnh cũng không chịu nổi, độ ấm cơ thể cũng thấp đến dọa người, nếu không phải trong cơ thể có sức mạnh cường đại chống đỡ, vật nhỏ này chỉ sợ lúc còn rất nhỏ đã không sống sót nổi.
“Phụ hoàng?”
Thanh Việt cảm giác được tình tự của Hoàng Phủ Ngạo, lập tức ngừng việc luyện tập không gian ma pháp, đôi tay bé nhỏ tự động ôm lấy cổ Hoàng Phủ Ngạo, thân thể cũng dán chặt vào lòng ngực y, không ngừng hấp thu hơi ấm từ nơi đó truyền tới.
“Việt nhi, nếu phụ hoàng tìm không thấy xích giác xà, Việt nhi…”
“Phụ hoàng không cần lo lắng, Việt nhi chưa từng nghĩ tới việc tìm xích giác xà.”
Thanh Việt thành thật nói ra suy nghĩ của mình.
“Việt nhi không nghĩ tới? Chính là, chỉ có xích giác xà còn sống mới có thể chữa khỏi hàn tật trong cơ thể Việt nhi…”
“Như vầy cũng tốt lắm, phụ hoàng, Việt nhi như bây giờ cũng đã tốt lắm, Việt nhi không muốn thêm gì nữa…”
Ngữ khí Thanh Việt rất nhẹ, giống như nỉ non, gương mặt nhỏ nhắn cũng chôn vào phần cổ Hoàng Phủ Ngạo, tiếp tục nói.
“Phụ hoàng, Việt nhi bây giờ đã tốt lắm, thật sự, trước kia, Việt nhi nằm mơ cũng không nghĩ mình có được cuộc sống như vậy, phụ hoàng, con người không thể quá tham lam, Việt nhi không thể quá tham, Việt nhi đã có quá nhiều rồi, nếu ngay cả hàn tật trên người cũng trị hết, Việt nhi lo lắng sẽ bị ông trời ghen tị…”
“Đứa ngốc!”
Hoàng Phủ Ngạo vỗ vỗ đầu Thanh Việt, kéo bé ra khỏi lòng ngực mình, hung hăng hôn hai cái lên gương mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, bật cười nói.
“Hóa ra, Việt nhi không sợ trời không sợ đất thế nhưng cũng sợ chuyện ảo tưởng này sao?”
“Phụ hoàng, Việt nhi muốn tắm, chúng ta đi ôn tuyền ngoài hoa viên đi.”
Đối mặt với trêu chọc của Hoàng Phủ Ngạo, Thanh Việt lúng túng vội vàng chuyển đề tài.
“Hiện giờ? Việt nhi, giờ đã khuya rồi.”
Thấy Thanh Việt làm bộ dáng không thể không đi, Hoàng Phủ Ngạo cuối cùng cũng đành gật đầu đồng ý, ôm Thanh Việt ra khỏi phòng ngủ, còn chưa đi được mấy bước liền nghe thấy mùi hương kì lạ kia.
Nó rõ ràng lơ lửng trong không khí nhưng lại nhạt tới mức dường như không có.
Tuyệt đối không phải hương son phấn, tuy ngòn ngọt liêu nhân tới cực hạn, nhưng lại vô cùng tự nhiên, tươi mát, không chỉ làm người ta không thể sinh ra cảm giác phản cảm, ngược lại còn tỉ mỉ thưởng thức, quý trọng, thật giống như chỉ cần không cẩn thận một chút thôi nó sẽ hoàn toàn biến mất…
Loại mùi này, một lần nữa đột ngột xuất hiện trong Dĩ Lệ viên.