Hoàng Phủ Ngạo không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng Thanh Việt trấn an.
Có lẽ, vốn Thanh Việt không hiểu tình cảm, không hiểu yêu thương, lại không sợ trời không sợ đất, tùy hứng làm bậy đã hiểu được chút bi thương của Minh Khê.
Ám lực cùng tình cảm chôn sâu trong lòng, những năm này ở chung ngay cả Thanh Việt tỉnh tỉnh mê mê cũng có thể cảm nhận được một chút đi.
Đại khái cũng vì thế nên Thanh Việt luôn mặc kệ sống chết của người khác mới nhịn không được muốn giúp Minh Khê.
…
“Phụ hoàng có rời khỏi Việt nhi không?”
“Đương nhiên không!”
“Phụ hoàng sẽ luôn ở cùng Việt nhi sao?”
“Ân, đương nhiên.”
“Phụ hoàng…”
“Ân, sao vậy?”
“Việt nhi, hình như đã hiểu cái gì là hạnh phúc…”
Thanh Việt im lặng, dịu ngoan dựa vào lòng ngực Hoàng Phủ Ngạo, khóe môi khẽ nhếch nhỏ giọng nỉ non.
…
Giống như Thanh Việt đoán, Hoàng Phủ Minh Khê là người có chừng mực, sau khi tỉnh lại không lâu liền chủ động bảo A Thất cùng Tiểu Thần nâng mình về viện Nam Viện—— Dĩ Lệ viên.
Vừa vặn là lúc dùng cơm tối.
Hoàng Phủ Ngạo, Thanh Việt, Hoàng Phủ Vu Mạc, Hoàng Phủ Trác Diệu, Hoàng Phủ Hàm Vi đều ngồi quanh bàn, Minh Khê muốn về phòng phải đi ngang thính phòng, vì thế, mọi người vừa lúc chạm mặt.
Sắc mặt Minh Khê vẫn còn tái nhợt, có thể thấy cơ thể vẫn còn rất suy yếu.
Nhưng Thanh Việt có thể thấy ánh mắt đen láy của Minh Khê sáng ngời, là loại ánh sáng khi cởi bỏ áp lực, bẻ gãy gông xiềng, hoặc là dã thú vừa thức tỉnh.
Đó là loại ánh sáng khi tìm được mục tiêu, tự tin mà chấp nhất.
“Nhi thần gây ra phiền toái cho phụ hoàng, nhi thần biết tội.”
Tất cả mọi người còn chưa mở miệng nói chuyện, Minh Khê đã tự động quỳ xuống thỉnh tội.
“Biết tội?”
“Đúng vậy, phụ hoàng.”
“Vậy nói tội của ngươi đi.”
“Nhi thần…”
Minh Khê ngẩn người, có chút không biết nói từ đâu, chỉ đành nói.
“Nhi thần làm danh dự Nam Việt bị hao tổn… nhi thần…”
“Ngươi là Nam Việt Đại hoàng tử, thân phận này có một số việc hiện giờ ngươi tuyệt đối không thể làm, có hiểu không?”
“Dạ, nhi thần hiểu.”
Tuy đoạn đối thoại của hai người cứ như một câu đố, cũng không nói thẳng, nhưng mọi người đều nhận ra tin tức ngầm trong đó.
Đối với chuyện của Hoàng Phủ Minh Khê lần này, phụ hoàng không tính toán truy cứu, chăng qua chỉ cảnh cáo Hoàng Phủ Minh Khê một chút mà thôi.
Hiện giờ Nam Việt cùng Đông Chích đang bị mọi người ngầm chê cười, đối với người khởi xướng ra mọi chuyện, phụ hoàng chỉ cảnh cáo như vậy đã là ân điển rất lớn.
“Đứng lên đi.”
Hoàng Phủ Ngạo vừa dứt lời, Tạp Ân đứng bên cạnh thăm dò ý tứ lập tức bước tới đỡ Minh Khê.
“Ngươi mới tỉnh lại, trở về phòng nghỉ ngơi đi, cần cái gì liền phân phó người hầu.
Sau đó Hoàng Phủ Ngạo lại phân phó Tạp Ân.
“Ngươi sai người truyền ngự y sư đến, kiểm tra cho Đại điện hạ.”
“Tạ ơn phụ hoàng.”
“Dạ, bệ hạ.”
Minh Khê cùng Tạp Ân đều kính cẩn lui xuống.
Đợi đến lúc trở về phòng mình, Minh Khê mới thở ra.
Tuy Hoàng Phủ Ngạo không truy cứu chuyện lần này, cũng không quở trách, cơ hồ dùng vẻ mặt ôn hòa nói chuyện, nhưng e ngại của Hoàng Phủ Minh Khê với Hoàng Phủ Ngạo cứ như trời sinh, không thể nào tiêu trừ.
Chỉ sợ, trừ bỏ Ngũ đệ, mình và nhóm hoàng nhi khác trước mặt phụ hoàng đều mất tự nhiên, khẩn trương như vậy, cứ như chuột thấy mèo vậy.
…
Hoàn Chương 136.