Mộ Chỉ Ly lẳng lặng đứng ở một bên, nhìn hình ảnh duy mỹ và cảm động không có tiến lên, sợ quấy rầy hết thảy.
Cho đến khi Bạch Mạt Lăng khôi phục thái độ bình thường nàng mới tiến lên, nhìn Mộ Thiên Tĩnh, mặt nàng cũng lộ ra nụ cười, nhẹ giọng nói: “Phụ thân, con đưa mẫu thân đến, hiện tại phụ thân nên vui vẻ !”
“Con biết phụ thân nhất định rất muốn ôm mẹ, con sẽ mau sớm làm cho phụ thân tỉnh lại , đến lúc đó một nhà chúng ta cũng sẽ rất hạnh phúc.”
. . . . . .
Mộ Chỉ Ly ở Mộ gia cũng không có ở lâu, bởi vì nàng cùng Bạch Mạt Lăng giống nhau muốn đi xin tội!
Vốn là Mộ Chỉ Ly chuẩn bị để cho Bạch Mạt Lăng ở tại trong viện của mình, cứ như vậy dễ dàng nhất, Mộ Kình Lệ cũng tính toán như vậy, song Bạch Mạt Lăng lại muốn ở trong mật thất tại sau núi, như vậy nàng có thể ngày ngày ở cùng Mộ Thiên Tĩnh.
Bọn họ là vợ chồng, vốn là nên ở cùng một chỗ. Với nàng , Mộ Thiên Tĩnh tỉnh hay là ngủ cũng không quan trọng, bởi vì trong lòng của nàng, hắn vẫn luôn sống .
So với tư niệm đau khổ trước kia, bây giờ có thể thấy hắn thật sự là hạnh phúc lớn nhất của nàng. Nàng ở chỗ này chờ Mộ Chỉ Ly trở lại, chờ nàng làm Mộ Thiên Tĩnh tỉnh lại, đợi đến khi đó Mộ Thiên Tĩnh mở mắt ra trước tiên liền có thể nhìn thấy nàng.
Đây chính là chuyện tình hạnh phúc nhất của nàng.
Vốn Mộ Kình Lệ không đồng ý, dù sao phía sau núi nơi đó vốn không thích hợp cho người ở lại, huống chi Mộ Thiên Tĩnh là ở bên trong quan tài băng, bên trong nhiệt độ không cần phải nói cũng rất lạnh, nhưng mà Bạch Mạt Lăng chuyện gì cũng nghe lời với chuyện này lại kiên quyết không đồng ý.
Cuối cùng, Mộ Kình Lệ thấy Bạch Mạt Lăng cố chấp như vậy sau cũng đồng ý. Trong lòng không khỏi cũng tăng thêm mấy phần cảm động, không phải không thừa nhận nhi tử cưới được vợ cũng không tệ lắm, chỉ là phần này tình cảm đã so với người bên cạnh hơn quá nhiều.
Một chuyện không ngờ , thái độ người Mộ gia đối Bạch Mạt Lăng cũng không có chút nào oán hận. Khi bọn hắn thấy hành động của Mộ Chỉ Ly hết thảy đã đủ để triệt tiêu chuyện lúc ban đầu.
Điều này làm cho Mộ Chỉ Ly yên tâm không ít, nàng không hy vọng mẹ ruột của mình ở Mộ gia sống quá khổ. Nhưng nếu thường xuyên có người ở sau lưng nói …, đương nhiên làm cho người ta khó chịu, bây giờ nhìn lại cho là mình suy nghĩ nhiều.
Dàn xếp Bạch Mạt Lăng xong, Mộ Chỉ Ly, Thiên nhi cùng với Mộ Dật Thần ba người bước trên con đường đi Hàn gia.
Vốn là từ lúc rời đi Bạch gia , Mộ Chỉ Ly tính toán đi Hàn gia trước, nàng có quá nhiều chuyện cần đi làm, nhưng là bây giờ là tối trọng yếu nhất chính là đi Hàn gia trước. Đối với Hàn gia mà nói, nàng Mộ Chỉ Ly chính là một tội nhân.
Bất luận đây là không phải là nàng nguyện ý, nhưng kết quả cũng là do nàng tạo thành ! Nếu như không phải bởi vì nàng, Liệt sẽ không rời đi, Hàn gia cũng sẽ không tổn thất thảm trọng như vậy.
Là nàng sai, nếu là lỗi của nàng thì nàng sẽ phải gánh chịu! Bất luận kế tiếp muốn đối mặt là cái gì, nàng dũng cảm đối mặt.
Dọc theo đường đi, tâm tình Mộ Chỉ Ly có chút trầm trọng , trên dung nhan tuyệt mỹ cơ hồ không có biểu hiện . Nói đúng ra nhìn nàng có thêm phần lãnh mạc và tàn khốc.
Nàng tuyệt mỹ đi trên đường chỉ có vẻ lãnh mạc người lạ chớ tới gần , khí chất này làm cho người ta không dám tiến lên nói chuyện, chỉ là nhìn nàng thì có một loại cảm giác kính sợ.
Nhưng nếu bọn người Hàn Dĩnh Nhi lúc này sẽ phát hiện bộ dáng hiện tại của Mộ Chỉ Ly và lúc ra đại sát chiêu không có gì khác nhau, khí thế kia nghiễm nhiên giống nhau như đúc.
Thiên Nhi và Mộ Dật Thàn cũng trở nên trầm mặc không ít, hai người không có đấu võ mồm như ngày thường, dưới tình huống như vậy ai cũng không có hứng thú nói giỡn. Bọn họ rất lo lắng cho Chỉ Ly, mặc dù bọn họ có thể xác định Chỉ Ly sẽ không làm chuyện ngu xuẩn, nhưng là bọn họ biết trong lòng Chỉ Ly rất khổ sở.
Ở nơi này bọn họ giúp không được gì, cho nên bọn họ lựa chọn lẳng lặng theo ở bên cạnh nàng. Có lẽ bọn họ không có cách nào làm cho nàng giảm đi thống khổ, nhưng ít ra bọn họ có thể không để cho Chỉ Ly cảm thấy cô đơn.
Đương nhiên Mộ Chỉ Ly cũng biết nguyên nhân hai người bọn họ làm như vậy, trong lòng tràn đầy cảm động, nhưng là bây giờ nàng thật không vui vẻ nổi. Cười cũng bất quá là miễn cưỡng cười vui, nếu thật như vậy, sợ là hai người bọn họ còn khó chịu hơn.
Dưới loại tình huống này không khí có chút trầm mặc, ba người cuối cùng cũng tới Hàn gia.
Mộ Chỉ Ly đứng ở cửa Hàn gia, đây bất quá là lần thứ hai đi tới Hàn gia. Không nghĩ tới lần đầu tiên và lần thứ hai chênh lệch to lớn như thế, quả nhiên là thế sự khó liệu a.
Thở một hơi thật dài, lúc này mới chậm rãi đi vào.
Người gác cửa tự nhiên cũng là biết Mộ Chỉ Ly, lúc nhìn thấy Mộ Chỉ Ly một khắc trên mặt toát ra một vẻ kinh ngạc: “Mộ. . . . . . Mộ cô nương.”
“Phiền toái thông truyền một tiếng, nói Mộ Chỉ Ly tới xin tội.”
Lời này vừa nói ra, trên mặt người trông cửa kinh ngạc càng sâu, chợt hiểu ra, trong lòng đối với Mộ Chỉ Ly cũng là thêm mấy phần hảo cảm.
Lúc trước bởi vì Thiếu chủ gặp chuyện không may, người gia tộc đối với Mộ Chỉ Ly – ý kiến khá lớn, ngay cả hắn cũng có chút ghét. Khi hắn xem ra bất luận như thế nào Mộ Chỉ Ly cũng phải tới Hàn gia bọn họ khai báo một phen , nhưng từ khi kết thúc cuộc thi đến chuyện sau cũng không thấy nàng ta, đương nhiên trong lòng không thể thống khoái.
Bây giờ nghe Mộ Chỉ Ly nói…, nghĩ đến cũng do mình lòng dạ hẹp hòi.
“Mộ cô nương chờ, ta đây đi vào thông truyền!” Vừa nói xong, người nọ chính là nhanh chóng hướng gia tộc chạy tới. Chuyện này rất là quan trọng, tuyệt đối không thể trì hoãn!
Đợi người nọ rời đi, Thiên Nhi không khỏi lên tiếng nói: “Chỉ Ly, lấy Hàn gia chủ sáng suốt, nói vậy nhất định sẽ hiểu rõ ràng chuyện này.”
“Tỷ, không nên lo lắng, chúng ta vẫn ở bên cạnh tỷ.” Mộ Dật Thần tay khoác lên trên bả vai Mộ Chỉ Ly, truyền lại lực lượng vô hình.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly nhìn hai người bên cạnh trên mặt lộ ra một tia ôn nhu: “Yên tâm đi, ta nhưng . . Ta không có dễ dàng tổn thương như vậy, huống chi đối phương là phụ thân của Liệt, bất luận ông nói như thế nào, làm gì ta cũng sẽ không có chút ý kiến.”
Mình làm cho con trai của ông ấy chưa biết sống chết như thế nào, làm phụ mẫu ai có thể chịu được?
Người thông truyền rất nhanh chạy trở lại, cũng không kịp thở gấp liền lên tiếng nói: “Mộ cô nương, vào đi thôi! Gia chủ đang đợi ngươi.”
“Đa tạ.” Mộ Chỉ Ly thở dài sau nhanh chóng hướng nội bộ Hàn gia đi tới.
Lúc Mộ Chỉ Ly xuất hiện ở Hàn gia, phàm là đệ tử Hàn gia tầm mắt tất cả đều rơi vào trên người của nàng. Trong khoảng thời gian này, bất luận là lúc trước ra mắt hay là chưa từng thấy Mộ Chỉ Ly , đối với Mộ Chỉ Ly ấn tượng cũng cực kỳ khắc sâu.
Mà khi bọn họ nhìn thấy Mộ Chỉ Ly một khắc, mặc dù không có bất kỳ ai nói bọn họ lại có thể nhận ra được người này nhất định chính là Mộ Chỉ Ly .
“Ơ, đây không phải là Thiếu chủ phu nhân sao? Hiện tại Thiếu chủ bởi vì ngươi không thấy, ngươi hoàn hảo dám trở lại?” Trước mặt Hàn Thiểu Khiêm không che dấu chút nào bất mãn.
Hàn Như Liệt vẫn luôn là người mà hắn ở trong gia tộc kính nể nhất, cũng là kiêu ngạo toàn cả gia tộc. Mặc dù hắn cùng với Hàn Như Liệt quan hệ rất ít, nhưng không thể phủ nhận Hàn Như Liệt chính là đại ca hắn tôn kính.
Hiện tại Hàn Như Liệt bởi vì một cô gái mà sinh tử chưa biết, trong lòng của hắn có thể nào thoải mái? Cho nên nhìn thấy Mộ Chỉ Ly liền không nhịn được nói chuyện!
“Lời này của ngươi là có ý gì! Chỉ Ly cũng không phải là cố ý !” Thiên Nhi không khỏi chắn trước mặt Mộ Chỉ Ly, trong mắt hiện lên vẻ tức giận. Người này nói chuyện thật sự thật khó nghe, quả thực là xát muối trên vết thương Chỉ Ly.
“Không phải là cố ý là được ư? Căn bản nàng ta là hồng nhan họa thủy, nếu như không phải do nàng ta, Thiếu chủ làm sao có thể gặp chuyện không may!” Hàn Thiểu Khiêm nể nang, bởi vì Hàn Như Liệt mất tích, sĩ khí gia tộc gần đây xuống thấp rất nhiều.
Không chỉ có như thế, gia chủ cũng rất ít xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, mọi người đều biết hiện tại khó khăn nhất chính là gia chủ. Tuy nói là mất tích, nhưng mọi người trong lòng rõ ràng dưới tình huống này cơ hồ trăm phần trăm chính là chết!
“Ngươi. . . . . .” Lúc Thiên nhi chuẩn bị tiếp tục phản bác, Mộ Chỉ Ly liền đem Thiên Nhi kéo trở lại, nói: “Ngươi nói rất đúng, cũng là lỗi của ta.” Nàng không muốn đi cãi cọ cái gì, hiện tại Hàn gia mắng nàng cái gì cũng bình thường .
Nghe được lời Mộ Chỉ Ly nói…, Hàn Thiểu Khiêm lộ ra vẻ châm chọc: “Chớ ở trước mặt ta giả bộ rộng lượng, bất luận như thế nào chúng ta cũng sẽ không tha thứ ngươi! Cút ra khỏi Hàn gia!”
Những đệ tử khác Hàn gia nhìn thấy hai người trong lúc bộc phát xung đột cũng không có nói chuyện, bởi vì bọn họ không biết nên nói gì. Hàn Thiểu Khiêm lời nói rất khó nghe, nhưng không thể phủ nhận hắn cũng là bởi vì khổ sở mới có thể nói như vậy .
Nhìn bộ dáng Mộ Chỉ Ly, tâm của bọn họ không đành lòng, muốn khuyên can cũng là không mở miệng được. . . . . .
Hàn Dĩnh Nhi nghe được động tĩnh bắt đầu từ bên trong phòng đi ra, này vừa ra tới chính là nghe được lời Hàn Thiểu Khiêm nói…, lập tức tức giận nói: “Hàn Thiểu Khiêm, ngươi đang ở đây nói mò những gì! Câm miệng !”
Lập tức bước nhanh tới bên cạnh Mộ Chỉ Ly, nói: “Tẩu tử, tẩu đừng cùng hắn so đo, người khác chính là đặc biệt dễ dàng vọng động như vậy.”
Mộ Chỉ Ly lắc đầu: “Không có chuyện gì, hắn nói rất đúng.”
“Ngươi nhìn chính nàng ta nói như vậy, Hàn Dĩnh Nhi ngươi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, làm sao “lấy tay bắt cá”*(ý như cánh tay thò ra ngoài) a, giúp đỡ một ngoại nhân a!”
“Cái gì ngoại nhân! Nàng ấy là tẩu tử, là người trong nhà!” Hàn Dĩnh Nhi hai tay chống nạnh, bộ dáng kia hiển nhiên lúc Hàn Thiểu Khiêm nói chuyện nàng liền muốn động thủ: “Ta cho ngươi biết, nếu như không phải là có tẩu tử …, hiện tại ta đã chết ở trên tay Lôi gia!
Ngươi…người này làm sao lại như vậy ,không phân biệt rõ trạng huống đây? Đại ca không thấy, chị dâu là người gặp khó khăn nhất, ngươi biết cái gì nha? Ta cho ngươi biết, ngươi bây giờ xéo ngay cho ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
“Hàn Dĩnh Nhi, ngươi quá đáng! Cái gì tẩu tử không tẩu tử , bọn họ còn không có lập gia đình đây!” Hàn Thiểu Khiêm hung hăng nhìn chằm chằm Hàn Dĩnh Nhi: “Nếu như không phải bởi vì nàng ta, các ngươi làm sao sẽ cùng Lôi gia đụng chạm. Nếu như Thiếu chủ đã chết…, ngươi có nghĩ tới hậu quả hay không!”
“Ngươi đối đãi tẩu tử như vậy, đại ca có thể trở lại sao? Ngươi biết rất rõ ràng tình cảm đại ca đối với tẩu tử, bây giờ ngươi làm như vậy, đại ca có vui được không? Huống chi, cho dù lúc trước cùng Lôi gia chưa từng có chuyện, thì lúc cướp lấy Long Tâm , với Lôi gia, chuyện căn bản là sẽ không có thay đổi.
Căn bản ngươi là không rõ tình huống, ngươi có tư cách gì nói chuyện!” Hàn Dĩnh Nhi thân hình vừa động chính là chuẩn bị xông qua cùng Hàn Thiểu Khiêm động thủ, quả thực là tức chết nàng!
Trong mấy ngày nay nàng rất lo lắng thương thế Mộ Chỉ Ly, sợ tẩu ấy gặp chuyện không may, thật vất vả nhìn thấy tẩu ấy tới, thế nhưng xảy ra tình huống như thế.
Mộ Chỉ Ly kéo Hàn Dĩnh Nhi lại, nói: “Dĩnh Nhi, thôi. Chuyện này vốn là bởi vì ta dựng lên, lần này ta tới chính là xin tội .” Nàng không muốn trốn tránh trách nhiệm, cũng không hi vọng Hàn Dĩnh Nhi bởi vì mình mà cùng gia tộc có mâu thuẫn.
Đang lúc song phương ồn ào, đột nhiên truyền ra một đạo vô cùng thanh âm uy nghiêm: “Đều ở đây làm gì!”
Nghe vậy, mọi người rối rít nhìn về phía thanh âm truyền đến , nhìn thấy người tất cả mọi người yên tĩnh lại. Người này không phải là ai khác, chính là Hàn gia gia chủ Hàn Thành Hạo!
Hàn Thành Hạo nghiêm túc, trên mặt mơ hồ lộ ra một tia tức giận, khiến cho Hàn gia đệ tử tại chỗ không dám phát ra một tiếng, tính tình gia chủ nhưng cực kì khủng bố .
“Ở trong gia tộc còn muốn nội đấu ! Hai người các ngươi diện bích tư quá cho ta !” Giọng nói phát ra không thể kháng cự , sau một khắc tầm mắt chính là nhìn xuống Mộ Chỉ Ly: “Ngươi đi theo ta!”
Hàn Thành Hạo xoay người chính là hướng trong gia tộc đi tới.
Mộ Chỉ Ly lập tức đi theo, Thiên Nhi và Mộ Dật Thần vốn định cùng Mộ Chỉ Ly cùng nhau đi trước, bởi vì bọn họ không rõ ràng lắm hiện tại Hàn Thành Hạo đến tột cùng là có thái độ gì.
Nếu là hận Mộ Chỉ Ly mà nói…, vậy thì nguy rồi.
Song, Mộ Chỉ Ly cũng cho hai người một ánh mắt, để cho bọn họ chờ tại nguyên một chỗ. Ý tứ của Hàn Thành Hạo rất rõ ràng là muốn một mình nói với nàng, bất luận đối mặt với cái gì, nàng thản nhiên tiếp nhận!